Vậy thì xin quý cẩu lên google search coi Thiệu chết năm mấy. Chứ ngồi nói ngu coi cả con cháu ông Thiệu biết đc tới xẻo chim đó.
P/s: đề phòng mi tìm ko ra do não yếu ta nói cho biết rằng ông ta chết năm 2001 thọ gần 80 tuổi
vậy ông ta chết ở đâu chúng mày có biết không? và con cháu ông ta hiện giờ còn sống hayđã chết hết rồi
- - - Updated - - -
Cuối cùng hậu sinh của đám VN cọng hành tụi mày cũng đã thể hiện sự ngu
Hồ chủ tịch mất năm 69, Sài Gòn thất thủ 1975. Vậy thì chia vàng với cướp vàng cái lồng j

Có mà đám VN cục hành chưa j lo cuốm gói chạy qua Mỹ bỏ lại quê hương thì có.
Hỏi tiếp:
Cho biết ai là chỉ huy vùng II chiến thuật bên phe VNCH năm khi Bắc Việt tấn công tháng 3/1975.
và cho biết vùng II chiến thuật là chỗ nào ở Việt Nam
tướng Ngô Dzu à chỉ huy vùng II chiến thuật bên phe VNCH năm khi Bắc Việt tấn công tháng 3/1975. vùng II chiến thuật là chỗ phòng ngự từ thị xã Pleiku, đường số 19, đường số 14 cho đến thị xã Kontum[12]. Đại tá Lý Tòng Bá được cử làm Tư lệnh thay Chuẩn tướng Võ Văn Cảnh
Trong năm 1972, Lý Tòng Bá đã chỉ huy Sư đoàn 23 đánh thiệt hại lực lượng của Hoàng Minh Thảo tại Kon Tum. 3 năm sau đó, khi QLVNCH đã mất tinh thần chiến đấu, Lý Tòng Bá đã bị Hoàng Minh Thảo bắt sống trên đường hành tiến đánh Sài Gòn.
Ngày 20/9/1972, Sư đoàn 10 - Đoàn Đắc Tô được thành lập thay thế Sư đoàn 1 ở Tây Nguyên.
Trận chiến cuối cùng
Đầu năm 1975, tình hình miền nam có nhiều biến chuyển. Mỹ một khi rút quân theo Hiệp định Paris thì khó tham chiến trở lại. Xã hội Mỹ đã mệt mỏi vì cuộc chiến, Nixon vì vụ Watergate phải ra đi, Quốc hội Mỹ hạn chế quyền của Tổng thống, giảm viện trợ cho VNCH, khiến Sài Gòn bị hẫng bởi cảm giác cô hành, đối phó khó khăn chính trị, kinh tế, quân sự chồng chất.
Cuối năm 1974, với việc Sư đoàn 304 QĐNDVN đánh bại Sư đoàn 1 Dù và Sư đoàn 3 Bộ binh VNCH tại Thượng Đức, Bộ Chính trị Đảng Lao động nhận định rằng lực lượng chủ lực của họ đã mạnh hơn đối phương. Để củng cố niềm tin, QĐNDVN đã cho Sư đoàn 7 và Sư đoàn 9 đánh tỉnh Phước Long, một tỉnh sát Sài Gòn. Đây là lần đầu tiên Sài Gòn bị mất nguyên một tỉnh và sau những nỗ lực tối đa vẫn không thể chiếm lại. Mỹ đã phản ứng trên đài báo nhưng chỉ vậy không hơn. Đây là đòn thăm dò tuyệt hảo của Hà Nội. Kết quả cho thấy người Mỹ đã thật sự từ bỏ cuộc chiến tại Việt Nam. Từ đây Bộ Chính trị Đảng Lao động đã hạ quyết tâm giải phóng hoàn toàn miền nam VN trong 2 năm 1975 - 1976.
Thực hiện ý chí của Bộ Chính trị, Bộ Tổng Tham Mưu đã lập kế hoạch đánh đòn "điểm huyệt" vào hệ thống phòng ngự của VNCH. Mục tiêu của đòn "điểm huyệt" phải hội tụ các điểm: vị trí trọng yếu, lực lượng yếu, dễ đánh lớn, dễ phát triển chiến lược. Buôn Ma Thuột, thủ phủ Tây Nguyên, nơi có sở chỉ huy Sư đoàn 23 VNCH chỉ có Trung đoàn 53 và 1 liên đoàn Biệt Động quân giữ chính là mục tiêu hội tụ tất cả các điểm này.
Đầu năm 1975, Hà Nội bí mật cử Đại tướng Văn Tiến Dũng vào Tây Nguyên. Bộ Tư lệnh Chiến dịch Tây Nguyên được thành lập, Hoàng Minh Thảo[14], một chỉ huy hiểu Tây Nguyên và có kinh nghiệm về Sư đoàn 23 VNCH, được bổ nhiệm làm Tư lệnh.
Trong khi Hà Nội và MTDTGP hướng về Buôn Ma Thuột chờ tiếng vọng của đòn "sấm sét" thì tất cả chú ý của Dinh Độc Lập, Bộ Tổng Tham mưu, CIA, Tình báo QLVNCH và Phạm Văn Phú, Tư lệnh Vùng II chỉ là dõi theo sự di chuyển của 2 sư đoàn 10 và 320A đang ở gần Playcu, bắc Tây Nguyên và phỏng đoán về một trận đánh lớn ở bất cứ nơi nào 2 sư đoàn này tập hợp.
Cùng với việc Sư đoàn 3 Sao Vàng và Trung đoàn 95A tấn công chia cắt nhiều đoạn con đường số 21 nối Tây Nguyên và đồng bằng duyên hải, một kế hoạch nghi binh đã được QĐNDVN triển khai nhằm giam chân chủ lực Quân đoàn II VNCH tại Bắc Tây Nguyên.
Bị lừa bởi đòn nghi binh này, Dinh Độc lập, Bộ Tổng Tham mưu QLVNCH, Tình báo Quân đội, CIA tại Sài Gòn và Thiếu tướng Phạm Văn Phú, Tư lệnh Vùng II QLVNCH bỏ ngoài tai thông tin về một ý đồ tấn công Buôn Ma Thuột do một người lính Sư đoàn 320A đảo ngũ khai. 2/3 Sư đoàn 23 gồm Trung đoàn 44, 45 và 6 Liên đoàn Biệt Động quân đã tập hợp tại Plâycu và Kontum, giữ chắc Bắc Tây Nguyên nhằm ngăn ngừa khả năng tấn công của hai Sư đoàn 10 và 320A, không ngờ rằng 2 sư đoàn này chỉ để lại hệ thống điện đài của họ cho Sư đoàn 968 sử dụng phát đi những bức điện giả vờ như họ vẫn ở nguyên vị trí, còn toàn bộ lực lượng chiến đấu đã bí mật di chuyển xuống phía Nam Tây Nguyên, tạo thành gọng kìm bao vây Buôn Ma Thuột, nơi chỉ có 1/3 Sư đoàn 23 là Trung đoàn 53 và 1 Liên đoàn Biệt Động quân đóng giữ. Sư đoàn 320A đã chiếm đường 14 ngăn cản Trung đoàn 44, 45 từ Playcu hành quân đường bộ ứng cứu Ban Mê Thuột. Sư đoàn 10 đánh chiếm Đức Lập rồi tập hợp ở đông nam Ban Mê Thuột đón đánh Trung đoàn 44, 45 đổ bộ đường không để tái chiếm Ban Mê Thuột. Cũng cần biết thêm là trong khi Sư đoàn 10 và 320A âm thầm di chuyển xuống phía nam Tây Nguyên, Sư đoàn 316, một đơn vị chiến đấu sừng sỏ của Bắc Việt, đơn vị đã đánh chiếm Đồi A1 tại Điện Biên Phủ và có Trung đoàn 174 đã nghiền nát 2/3 Lữ đoàn 173 Dù Mỹ tại Đắc Tô, đã hành quân từ Quân khu IV miền bắc, qua Lào, bí mật xâm nhập Tây Nguyên và hòa vào đội hình hành quân của sư đoàn 320A, dùng sư đoàn 320A làm tấm bình phong che giấu sự hiện diện của mình trước khi tách ra vào vị trí chiến đấu sát Buôn Ma Thuột.
Sau khi hoạt động nghi binh và chia cắt các con lộ nối Buôn Ma Thuột với Bắc Tây Nguyên và đồng bằng đã xong, 2h30 sáng ngày 10/3/1975, Sư đoàn 316 đã cùng Trung đoàn 95B (sư đoàn 325) và Trung đoàn đặc công 198 bất ngờ đánh Buôn Ma Thuột. Cuộc tấn công được yểm trợ bởi các cỡ pháo và xe tăng T54. Lực lượng bộ binh của hai bên tại Buôn Ma Thuột vào thời điểm quyết chiến chênh lệch 5/1. Do đó, đến 11h30 trưa ngày 11/3/1975, Buôn Ma Thuột thất thủ, lực lượng còn lại của Trung đoàn 53 - Sư đoàn 23 phải vừa đánh vừa rút ra sở chỉ huy cạnh sân bay Hòa Bình. Đến ngày 14/3/1975, Trung đoàn 53 và Liên đoàn Biệt Động quân duy nhất giữ Buôn Ma Thuột đã bị Trung đoàn 198 Đặc công QĐNDVN tiêu diệt hoàn toàn.
Sau khi nghe Buôn Ma Thuột có biến, bị bất ngờ bởi quy mô của trận đánh, hoảng hốt trước tin Sư đoàn 316 vào Tây Nguyên, Thiếu tướng Phạm Văn Phú lập tức ra lệnh ném bom phá cầu đường hạn chế tốc độ tiến quân của Sư đoàn 316 và gọi điện thoại về Sài Gòn báo cáo. Tướng Phú đến lúc đó vẫn chưa biết Sư đoàn 316 đã chiến đấu trong lòng thị xã được 10 tiếng đồng hồ. Tướng Phú đã nhận lệnh trực tiếp từ Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu và ra lệnh sử dụng tất cả máy bay lên thẳng sẵn có chuyển 2 trung đoàn còn lại của Sư đoàn 23 là Trung đoàn 44, 45 cùng 1 Liên đoàn Biệt Động quân đổ xuống khu vực Nông Trại và Phước An ở phía nam Tây Nguyên. Các lực lượng này có nhiệm vụ phối hợp với lực lượng còn lại tại chỗ để chiếm lại Buôn Ma Thuột.
Trung đoàn 44, 45 - sư đoàn 23 và Liên đoàn 21 Biệt Động quân vừa tiếp đất, chưa kịp đứng vững thì đã rơi vào trận địa của 2 Trung đoàn 24 và 28 - Sư đoàn 10. Không có xe tăng, thiết giáp, công sự che chắn, chỉ có pháo 105 mm được máy bay trực thăng tải đến và Sư đoàn 6 không quân yểm trợ hạn chế, 2 Trung đoàn 44, 45 - Sư đoàn 23 và Liên đoàn 21 Biệt Động quân gần như phơi mình giữa cánh đồng dưới làn đạn pháo và hỏa lực tăng, thiết giáp cũng như sức tấn công mãnh liệt của 2 Trung đoàn 24, 28 - Sư đoàn 10. Trong 2 ngày, 2 Trung đoàn 44, 45 - Sư đoàn 23 gần như bị tiêu diệt. 700 tàn quân của 2 Trung đoàn và Liên đoàn 21 Biệt Động quân đã cố chạy về hướng Chư Cúc nhưng bị Trung đoàn 28 (Sư đoàn 10) truy kích chỉ còn 37 lính bộ và 35 lính Biệt Động sống sót.
Việc toàn bộ Sư đoàn 23 gồm cả 3 Trung đoàn 53, 44, 45 và 2 Liên đoàn Biệt Động quân bị tiêu diệt đã khiến Sài Gòn và toàn hộ hệ thống phòng thủ rúng động. Lực lượng mạnh nhất của họ trên cao nguyên bị xóa sổ, một vùng cao nguyên chiến lược bị mất. Sài Gòn choáng váng, chính quyền và quân đội hoảng hốt. Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu không thể trấn tĩnh đưa ra mệnh lệnh sáng suốt. Lệnh buộc Phạm Văn Phú triệt thoái Tây Nguyên càng khiến sự hoảng loạn sâu sắc hơn. 5 Liên đoàn Biệt Động quân vội vàng rút khỏi Pleiku qua mũi một sư đoàn thép của đối phương náu trên đường 14. Sư đoàn 320A đã tung toàn bộ lực lượng, băng rừng vượt suối, truy kích, cường tập 5 liên đoàn Biệt Động quân trên con lộ 7 suốt ngày đêm. Chỉ 1 Liên đoàn Biệt Động quân đi lọt cuộc truy đuổi này.
Các lực lượng của VNCH tại 3 Vùng I, II, III từ nay đều có thể trở thành mục tiêu bị tấn công từ hướng Tây Nguyên. Trước thế trận phòng thủ đã bị vỡ một mảng, chính quyền Sài Gòn liên tiếp đưa ra những quyết định mang về sự hoảng loạn ngày càng sâu rộng, làm xấu thêm tình hình và cuối cùng dẫn đến sự sụp đổ của toàn bộ chính quyền Việt Nam Cộng hòa
như vậy đã được chưa hả các bác cộng sản

















