Trong số các đầu lĩnh ở Lương Sơn, một phần không nhỏ vốn là các đại tướng bị Tống Giang lừa lên. Xin nói rõ là lừa lên chứ không hẳn là đánh thua trận rồi tâm phục mà theo về. 2 người điển hình nhất cho dạng này là Tần Minh và Lư Tuấn Nghĩa.
Tống Giang sau khi đánh thắng Tần Minh, bèn giả làm quân triều đình về đánh phá thành, làm quan tổng trấn giết cả vợ con Tần Minh. Cùng đường, ông phải gia nhập hội với Tống Giang.
Lư Tuấn Nghĩa vốn là tài chủ bậc nhất, chỉ vì ý muốn kéo ông nhập bọn của Tống Giang mà ngô Dụng bày mưu hại Lư Tuấn Nghĩa tan cửa nát nhà. Mặc dù có thêm yếu tố thuận lợi là việc vợ thông dâm với quản gia, nhưng không thể chối bỏ vai trò của Tống trong chuyện này.
Vì lý do đó, dễ hiểu tại sao về sau này đám đầu lĩnh rời bỏ Tống Giang.
:)Nếu xét tư tưởng 2 người lúc chưa nhập bọn thì có 1 một chút khác biệt. Tần Minh có nể trọng Tống Giang còn họ Lư thì ko coi bọn Lương Sơn ra gì.
Tần Minh nghe nói, liền thụp lạy xuống đất mà nói rằng:
__Tôi được nghe tiếng nghĩa sĩ đã lâu...nay dc gặp ở đây thực thỏa lòng khát vọng".
Thêm vào đó, tuy bọn Tống Giang làm 2 người nhà tan cửa nát, nhưng theo như mô tả sau đó, thì rốt cục họ đều hiểu là vì "lòng yêu mến, muốn mời lên nhập bọn cho vui"(!)...
Tần Minh thấy bọn kia hết lòng kính ái như vậy thì cũng nguôi tấm lòng...
Tại đây cũng cần xét thêm trường hợp của Từ Ninh để cho rõ cái ý "hảo hán tiếc hảo hán, anh hùng trọng anh hùng", cũng với chủ trương "lừa tình", nhưng gia đình Từ Ninh đều bình yên, vậy thì nếu có cách vẹn toàn với gia đình "nạn nhân" như thế thì bọn Tống Giang sẽ chọn, vì mục đích cuối cùng cũng chỉ là các người mà họ cần, họ "yêu mến".
Rõ ràng, nói bọn họ ko có nghĩa với nhau, ko yêu mến nhau, thì sao dc như vậy? Và cái tư tưởng "quan hệ huynh đệ giang hồ", nam giới với nam giới, khả dĩ dc xếp lên trên các quan hệ tình cảm khác. Chỉ có điều với bọn Tần Minh, Quan Thắng thì có phần thấp hơn so với bọn Võ Tòng và ko thể so sánh với Tiểu Lý Quảng Hoa Vinh.
Còn về tướng lĩnh trên Lương Sơn tôi thấy có thể chia làm 2 loại:
Tướng đánh bộ như Lý Quỳ, Võ Tòng, Lỗ Trí Thâm...
Tướng đánh trên ngựa (chiếm đa số) như Lâm Xung, Hoa Vinh, Quan Thắng, Tần Minh...
Có thể thấy rằng không phải tướng đánh bộ nào cũng có thể đánh trên ngựa được nhưng ngược lại tướng đánh ngựa đa phần đều đánh tốt cả trên bộ lẫn trên ngựa có chăng chỉ là tác giả không miêu tả thôi. Ví như Dương Chí anh ta la tướng đánh trên ngựa nhưng khi xuống đất anh ta cũng không phải tầm thường (đánh ngang Lâm Xung khi Lâm Xung mới lên Lương Sơn phải đi tìm đầu danh trạng). Hay như Quan Vũ, Trương Phi họ chẳng mấy khi được miêu tả là đánh nhau không ở trên lưng ngựa nhưng không ai dám nói họ xuống ngựa đánh yếu cả.
Cho nên tôi nghĩ rằng Quan Thắng, Hô Diên Chước hay các tướng kỵ khác đánh chân không cũng không phải là kém chẳng qua la tác giả không miêu tả kỹ từng người được thôi.
Còn so sánh Lâm Xung với 2 người kia tôi thấy rằng
Ra trận chém tướng thì không ai làm tốt như Lâm giáo đầu. Nhưng trên Lương Sơn số làm được việc này không phải ít. Quan Thắng hay Hô Diên Chước cũng làm được. Nhưng ngoài võ công ra họ còn tinh thông binh pháp, điều binh khiên tướng, bày binh bố trận, vây thành hãm tướng. Số làm được việc này chắc chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Bạn đọc truyện thì có thể thấy rằng sau khi về hàng triều đình, đi dẹp loạn vai trò của Lâm Xung chỉ là đại tướng tiên phong trực thuộc một quân đoàn chứ không được cầm binh độc lập như Quan Thắng và đôi khi là Hô Diên Chước.
Nói vậy không phải chê Lâm Xung không biết cầm binh đánh trận. Trước khi lên LS anh chỉ là giáo đầu dạu võ cho cấm quân chứ không phải trực tiếp cầm quân đi đánh giặc như mấy vị kia.
Nếu mà lôi luôn binh pháp vào thì hỏi 10 người chắc có đến 7,8 cho rằng Quan Thắng giỏi hơn. Ít ra trong tác phẩm còn có đoạn miêu tả có đêm Quang Thắng vuốt râu cầm sách đọc...còn Lâm giáo đầu đa số thấy cầm gậy thôi:(
Nghe đâu, võ học thì gồm võ thuật và binh pháp, võ thuật lại có vụ chia làm 18 ban. Trong 18 ban, thì Quan Thắng, Dương Chí giỏi dùng đao, Lâm Xung giỏi nhất là môn thương bổng, Lâm gia thương pháp nổi tiếng giang hồ mà với tuyệt chiêu "Rồng chuyển mình" đã làm Lỗ Trí Thâm nhận ra Lâm Xung

Xét lúc đấu nhau với Dương Chí, khi Lâm võ sư tìm đầu danh trạng, thì vũ khí họ Lâm sử dụng là đao, ko phải món sở trường. Thế mà cũng đánh ngang tay giỏi về đao là Dương Chí. Tuy ko ai dám cho Lâm Xung hơn Dương Chí nhưng qua đó người đọc, ít ra là tôi, có ý nghĩ "Lâm Xung mà xài thương lúc ấy thì Dương Chí tuồi nào mà đọ được":P.
Bàn luận về ai giỏi võ hơn thì quả thực rất thú vị nhưng tất cả hình như chỉ là cảm nhận, "tôi cho rằng..." và rất khó thuyết phục đối phương:)
Các trường hợp vì cảm mến danh tiếng của Tống Giang thì lại khác. Xem cách Tống Giang đối xử với Lý Quỳ khi mới gặp là có thể đoán ra đại khái danh tiếng này từ đâu ra. Tống vừa gặp Lý đã cho tiền tiêu thoải mái, đánh bạc thua không trách còn cho thêm, lại đãi ăn uống. Xét rộng hơn thì Tống được tiếng là nghĩa khí giang hồ chẳng qua ở chỗ hay cho tiền đám hảo hán vô công rồi nghề mà thôi.
Bác thử đặt mình vào hoàn cảnh của Lý Quỳ xem, nghèo rớt mùng tơi, được một người cho tiền xài mà chả có điều kiện gì, thì sẽ thế nào?
Tống Giang ko ngại nguy hiểm đến công danh và tính mạng, lý tưởng và lời giáo huấn của phụ thân, liều mình đi báo tin cho bọn Tiều Cái. Việc đó cũng chứng tỏ ông ta hết lòng vì bằng hữu?
P/S: Up tấm ảnh các anh hùng LSB theo phong cách game RTK, phác thảo từ bộ phim Thủy Hử của 1 fan, lâu quá rồi ko nhớ nguồn