Đọc tiêu đề khắc rõ
Lau đi những giọt nước mắt đang lăn nhẹ trên má, Aerith tiếp tục hành trình. Cô vừa đi vừa cầu nguyện cho các linh hồn thành viên Avalanche sớm được yên nghĩ.
Aerith tự hởi không biết trên mặt đất thời gian đã trôi qua bao nhiêu từ khi cô gặp nhóm của Jessie, đã 1 tuần trôi qua hay chỉ mới 1 phút?
Cô tự hỏi lệu nỗi đau của các thành viên Avalanche có thể tự chữa lành hay không. Cô suy nghĩ khi chu du trong biển Mako.
Aerith chợt thấy một bóng hình làm cô ngừng thở.
Một hình ảnh mờ ảo xuất hiện trước mặt cô, tuy không rõ lắm nhưng Aerith có thể nhận ra bàn tay nhân tạo như một cây sùng được gắn vào cánh tay. Đầu tiên Aerith giật mình khi nghĩ Barret đã chết, ý nghĩ của cô đầy lo lắng: liệu Marlene rồi sẽ ra sao nếu cô bé ấy mất đi Barret?
"Marlene"
Ý nghĩ về Marlene của Aerith lập tức gây phản ứng với hình bóng mờ nhạt đó. Một hình thể rõ rệt dần trồi lên từ biển Mako, cây súng tỏa ra 1 ánh sáng bạc lạnh lùng. Nhưng đó không phải là Barret, cây súng này được gắn vào cánh tay trái. Cây súng nhìn rất đáng sợ và hình ảnh người đàn ông toàn một màu đỏ của máu.
"....Ông là..."
"Một cô gái....hình như ta đã gặp cô rồi? Cô biết Marlene à?"
"Chúng ta đã gặp nhau rồi nhớ không, ông Dyne"
(Chú thích: Marlene là con gái ruột của Dyne và vợ ông là Elanor. Sau thảm họa ở Corel, Barret đã nuôi dưỡng Marlene và xem cô bé như con ruột mình. Cô nhóc Marlene này và Aerith rất thương nhau và cô bé xem Aerith như chị của mình. Marlene biết Aerith yêu Cloud. Có 1 lần tại nhà Aerith cô bé gặp Cloud và hỏi anh có biết là Aerith yêu anh không? thì Cloud trả lời là anh không biết, thế là cu cậu bị cô nhóc mắng là đồ ngốc (mà ông này cũng ngốc thật

))
Ông ta chính là Dyne, người mà Aerith gặp ở Corel Prison, ông mang đầy hận thù với tổ chức Shinra vì những gì họ đã gây ra cho gia đình và làng của ông. Dyne đã trở nên điên cuồng vì những mất mát, ông đã tàn sát không biết bao nhiêu người.
" Ta nhớ rồi, ta đã gặp cô với Barret. Ha, vậy là cô cũng chết luôn rồi hả, thật là đáng tiếc, ha ha"
" Ta thật không ngờ là sau khi đã giết bấy nhiêu người, khi chết đi ta lại ở cùng một nơi với 1 cô gái ngây thơ như cô. Thế giới này thật là đang chán, nó đáng bị hủy diệt, mọi thứ nhạt nhẽo này nên biến mất mới phải."
Aerith nhướn cặp lông mi lên: "Ông vẫn nói thế ư, dù là ông thật sự quan tâm đến Marlene?"
"Ai thèm quan tâm, cô nhóc, cô....."
" Tên tôi là Aerith "
" Ha, một cô gái cứng đầu đây. Ta nói cho cô biết, ta không quan tâm gì hết, ta đã muốn thế giới này bị hủy diệt và mang Marlene theo ta đến đây, ha ha ha"
"........"
" Thấy không Aerith , ta đã chết nhưng trái đất vẫn không thèm hấp thụ ta. cái trái đất nơi mà vợ ta Elarno đã trở về. Ta đã giao Marlene cho Barret, giờ đây việc gì xảy ra cho cái thế giới này chẳng liên quan đến ta."
"........"
Aerith vẫn im lặng, đôi mắt xanh sáng của cô vẫn nhìn thẳng vào Dyne. Luồn mắt này và sự im lặng của cô khiến cho cơn điên cuồng của Dyne cũng phải lùi bước.
"Ông là người không có chí khí"
"Cô nói cái gì?"
"Tôi nói ông là người không có chí khí, ông không có can đảm đối diện sự thật và bắt đầu lại từ đầu."
" Barret cũng căm hận Shinra như ông, bàn tay bác ấy cũng nhuốm máu bao kẻ địch nhưng bác ấy không hề đánh mất con người mình. Barret luôn dũng cảm chiến đấu, bác ấy chiến đấu không vì bản thân mình mà vì một thế giới yên bình nơi Marelne sẽ lớn lên và sống hạnh phúc sau này."
" Barret làm được những việc ấy, còn ông thì sao? Hay ông cho là Barret là 1 người đặc biệt, có sức mạnh siêu phàm hơn ông nên mới có thể làm được những việc đó?"
Dyne chùn người lại trước những câu nói của Aerith. Ánh mắt của cô như soi thấu tim Dyne và làm tan chảy bức tường mà ông tự dựng nên trong tâm hồn mình.
" Máu của những người bị tôi giết bám đầy người, chúng theo tôi đến tận nơi này. Chúng luôn đeo bám lấy tôi, dù tôi có quay đầu lại, chúng vẫn kéo tôi quay lại".
"Làm sao tôi có thể quay đầu lại được. Tất cả những gì tôi có thể làm là tiếp tục điên cuồng và căm ghét tất cả mọi thứ. Chẳng lẽ tôi sai sao?"
" Ông đã sai"
Aerith bước tới trước, cô đặt nhẹ tay vào trước trái tim Dyne, nơi thắm đầy máu.
" Sự ràng buộc này là do tâm hồn tạo ra. Những mạng sống bác lấy đi đã trở về với đất mẹ từ lâu rồi. Những tội lỗi bác đã tạo ra không được quên đi, nhưng điều đó không có nghĩa là bác không thể bắt đầu lại từ đầu. Cháu bảo đảm điều đó."
"......."
Nơi bàn tay Aerith chạm đến, mọi vệt máu dần tan biến đi. Cánh tay trái nơi cầm khẩu súng cũng dần nhòa đi.
"....Liệu tôi có thể quay về với đất mẹ không?"
" Cháu tin là bác có thể."
Giờ đây hình bóng của Dyne đã trở lại như xưa, không còn những vệt máu đen nữa mà là hình ảnh người đàn ông thân thiện đã luôn được gia đình và bè bạn thương yêu.
" Tôi có thể làm gì trong lòng biên Mako nhỉ? Phải rồi, tôi sẽ suy nghĩ lại về những người đã bị tôi làm hại đến lúc tôi có thể trở về với đất mẹ."
" Cháu tin rằng đó là 1 ý kiên tyệt vời."
" Aerith , xin lỗi cô về sự cộc cằn và thô lỗ lúc nãy"
" Không đâu, bác đối xử với cháu không tệ chút nào"
" Cô thật là 1 cô gái thánh thiện"
Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm trời, Dyne mỉm một nụ cười chân thành từ chính tâm hồn mình. Hình bóng ông nhẹ nhàng tan đi, nhưng Aerith vẫn kịp nhận thấy hình ảnh cây súng đã hoàn toàn biến mất.
" Sau khi đã chết rồi tôi lại được gặp cô và biết hướng tâm hồn mình về lại với Barret và Mảlene. Aerith , cám ơn cô rất nhiều"
Trước khi ông ấy biến mất vào Lifetream, Aerith thấy một hình ảnh khác.
Cô nhìn thấy có một phần của Lifetream nhẹ nhàng tìm đến với Dyne, hai dòng ý thức tự khắc ôm lấy và hòa quyện vào nhau.
Aerith nghe thấy giọng nói ngẹn ngào hạnh phúc của Dyne:
"Elanor"
Mỉm cười, Aerith quay lại cuộc hành trình chờ đợi phía trước.
Cho đến lúc này, Aerith vẫn nghĩ là Lifetream không hề tồn tại các xúc giác hay cảm giácnhư trên cõi sống. Aerith vẫn có thể nhìn thấy mọi vật và sờ nắm được nhưng chúng luôn luôn mờ ảo như sương khói. Ngay cả Dyne với máu đẵm khắp mình cũng chỉ có ở hình dáng bên ngoài, Aerith không hề nhận thấy mùi tanh của máu hay bất cứ thứ gì khi gặp ông ấy.