- Thread starter
- #21
Đường đi ngoắt ngoéo, chật hẹp và rất tối. Đôi khi, Hojo đỡ người cô, cẩn thận nhấc cô qua một đống những kiện hàng lăn lóc chắn ngang. Nhưng lúc đặt cô xuống, gã vẫn không buông tay. Tay kia, gã với lên trên, tắt thêm một ngọn đèn nữa phía xa. Mắt cô liền như hút vào cái khoảng đen chơi vơi vừa mới được tạo ra đó. Những khối máy móc đồ sộ hai bên đường tối chìm đi, nhập nhoè không nhìn rõ và tiếp tục trôi ngang. Rồi chúng như rơi tuột xuống khi cô lại bị nâng bổng lên. Phần giữa cánh tay cô nhói đau, rồi bắt đầu tê dại.
Cứ vậy họ đi mãi, lặng lẽ như hai người câm. Khi Hojo tắt nốt chiếc đèn cuối cùng, gần như đồng thời, một màn đen mênh mông đổ ụp xuống và một dải lụa ánh sáng màu trắng xanh từ xa chảy đến đan vào không gian. Đêm qua, chính nó đã dẫn đường cho mẹ. Và cả cô. Nó mỏng manh như những sợi tơ, nhưng bền chắc, không chập chờn, không tắt được.
Đêm kinh sợ hôm qua, khi nỗi lo lắng đợi chờ vò xé lòng cô, cô đã liều đi theo làn lụa ấy tìm mẹ. Cô thấy những giọt máu mới đông, và lại lần theo chúng. Ngạc nhiên, cô đi qua những cánh cửa cầu thang không khoá, không tự động chốt lại dù đã khép. “Sao lại có thể?” Cô nghĩ thầm như vậy. Có phải là mẹ không? Kìa, cô bước tới. Gã đàn ông đang bế mẹ cô quì xuống, nâng đầu bà đặt vào đôi bàn tay cô chậm rãi. Nhưng cô không động đậy.
Gã đứng thẳng lưng, đá văng đi một mảnh khung gỗ. Trong một cái chớp mắt, gã đã tóm chặt cô. Gã buông tay kia và mẹ cô ngã ra như một bao cát ướt. Gã thong thả lôi cô xuống thang, tay gã moi móc, một viên nhựa giờ đã cứng như đá rơi lanh canh trên nền, cái cửa sập lại và chốt khoá ầm ĩ. Gã lôi xềnh xệch, cục cằn mở rồi đóng, ném cô rồi đến mẹ qua những cánh cửa không khi nào yên vị.
Gã đứng ở giữa căn phòng nhỏ, cái nhìn khoan vào cô. Gã nhìn sang Ifalna. Gã thở dài, đánh mắt rồi phẩy tay từ hướng cô về phía bà. Lúc ấy, cô thề rằng đã nghe thấy tiếng thì thầm mỏng tanh phớt qua môi gã.
“Ta đợi, Aerith.”
Khi bóng Hojo khuất, cô lao đôi tay ra chắn ngang tai mẹ và cố gắng làm cho máu ngừng chảy. Giá như những ngón tay ấy biết khóc? Cô sẽ để cho chúng vật mình rên rỉ, hối hận vô bờ và khóc than cho cái phút bất động khủng khiếp đã qua. Phủ phục và ôm bíu lấy mẹ, cô chủ đang mềm nhũn ra của chúng cũng chẳng còn nhận biết được gì ngoài nỗi hoang mang của chính mình.
Cứ vậy họ đi mãi, lặng lẽ như hai người câm. Khi Hojo tắt nốt chiếc đèn cuối cùng, gần như đồng thời, một màn đen mênh mông đổ ụp xuống và một dải lụa ánh sáng màu trắng xanh từ xa chảy đến đan vào không gian. Đêm qua, chính nó đã dẫn đường cho mẹ. Và cả cô. Nó mỏng manh như những sợi tơ, nhưng bền chắc, không chập chờn, không tắt được.
Đêm kinh sợ hôm qua, khi nỗi lo lắng đợi chờ vò xé lòng cô, cô đã liều đi theo làn lụa ấy tìm mẹ. Cô thấy những giọt máu mới đông, và lại lần theo chúng. Ngạc nhiên, cô đi qua những cánh cửa cầu thang không khoá, không tự động chốt lại dù đã khép. “Sao lại có thể?” Cô nghĩ thầm như vậy. Có phải là mẹ không? Kìa, cô bước tới. Gã đàn ông đang bế mẹ cô quì xuống, nâng đầu bà đặt vào đôi bàn tay cô chậm rãi. Nhưng cô không động đậy.
Gã đứng thẳng lưng, đá văng đi một mảnh khung gỗ. Trong một cái chớp mắt, gã đã tóm chặt cô. Gã buông tay kia và mẹ cô ngã ra như một bao cát ướt. Gã thong thả lôi cô xuống thang, tay gã moi móc, một viên nhựa giờ đã cứng như đá rơi lanh canh trên nền, cái cửa sập lại và chốt khoá ầm ĩ. Gã lôi xềnh xệch, cục cằn mở rồi đóng, ném cô rồi đến mẹ qua những cánh cửa không khi nào yên vị.
Gã đứng ở giữa căn phòng nhỏ, cái nhìn khoan vào cô. Gã nhìn sang Ifalna. Gã thở dài, đánh mắt rồi phẩy tay từ hướng cô về phía bà. Lúc ấy, cô thề rằng đã nghe thấy tiếng thì thầm mỏng tanh phớt qua môi gã.
“Ta đợi, Aerith.”
Khi bóng Hojo khuất, cô lao đôi tay ra chắn ngang tai mẹ và cố gắng làm cho máu ngừng chảy. Giá như những ngón tay ấy biết khóc? Cô sẽ để cho chúng vật mình rên rỉ, hối hận vô bờ và khóc than cho cái phút bất động khủng khiếp đã qua. Phủ phục và ôm bíu lấy mẹ, cô chủ đang mềm nhũn ra của chúng cũng chẳng còn nhận biết được gì ngoài nỗi hoang mang của chính mình.