- 28/9/05
- 1,213
- 51
- Banned
- #1
Bức xúc quá các bạn ạ, nhịn mãi, phải viết ra cho nhẹ người, trước khi hai mặt 1 lời với nó.
Quen nó hơn 2 năm (ở xa nhau), vậy mà khi nó đi học mới hơn 2 tháng, bạn bè mới của nó đã hơn mình.
Nó ở xa, nói buồn, mình mua cho Ipod. Nói muốn có đt để liên lạc với mình, mình mua cho điện thoại.
SN nó mình tặng món quà đặc biệt, ngày sinh nhật của mình nó không biết. Ngày trước có 1 lần mình nói: tuần tới sinh nhật mẹ anh, anh đt nói chuyện với em, rồi anh đưa máy cho mẹ anh, em chúc mừng sn mẹ anh nhé, nó từ chối. Đâu phải là không biết gì đâu. Nhà nó xa, nó kêu mình xuống chơi, 120 km mình cũng chạy xe xuống, mình kể về gia đình mình cho gia đình nó biết và ngược lại.
Nó đi học, ở nhà chú nó cách nhà mình 2km, mình rủ nó qua, nó không qua. Rủ đi chơi, đi được 3 lần, mà đó là nó kêu mình đi, những lần mình rủ nó từ chối, nó hứng đi lúc nào nó kêu, mình đi được là mình đi.
Nó khoe là đi ăn kem quán này, đi karaoke quán kia, uống cafe quán nọ rồi hỏi mình biết không, ừ thì mình già cả không đi những quán đó nên không biết. Nó chê mình lúa, !~@#$%^&*() mình ở tại TP thuộc Tỉnh, nó nhà ở Thị trấn thuộc Huyện mà nói mình vậy.
Rồi nó chê mình không galang.
tạm dừng khúc này đã, mình với nó mới nhắn tin.
Mình: trước giờ em có làm điều gì cho anh vui chưa?
Nó: Vậy anh đã làm điều gì em vui chưa? A muốn được, thì anh phải biết cho đi.
Không nói đến những món quà vật chất mình từng tặng nó. SN nó, mình tự làm tấm thiệp, 1 mặt có tấm kiếng soi, 1 mặt ghi: Có 1 thiên thần đang mỉm cười với em.... (nội dung thì lâu rồi nên quên). Nó mở ra, đọc thì sẽ vui, sẽ cười và nhìn vào kiếng nó sẽ biết là mình giành tặng cho nó. Là cả 1 chân tình mình tặng nó. Vậy mà nó dám nói câu trên được.
Thôi không kể lể nữa. Day dưa chi cho bằng dứt khoát.
............................................................
Quen nó hơn 2 năm (ở xa nhau), vậy mà khi nó đi học mới hơn 2 tháng, bạn bè mới của nó đã hơn mình.
Nó ở xa, nói buồn, mình mua cho Ipod. Nói muốn có đt để liên lạc với mình, mình mua cho điện thoại.
SN nó mình tặng món quà đặc biệt, ngày sinh nhật của mình nó không biết. Ngày trước có 1 lần mình nói: tuần tới sinh nhật mẹ anh, anh đt nói chuyện với em, rồi anh đưa máy cho mẹ anh, em chúc mừng sn mẹ anh nhé, nó từ chối. Đâu phải là không biết gì đâu. Nhà nó xa, nó kêu mình xuống chơi, 120 km mình cũng chạy xe xuống, mình kể về gia đình mình cho gia đình nó biết và ngược lại.
Nó đi học, ở nhà chú nó cách nhà mình 2km, mình rủ nó qua, nó không qua. Rủ đi chơi, đi được 3 lần, mà đó là nó kêu mình đi, những lần mình rủ nó từ chối, nó hứng đi lúc nào nó kêu, mình đi được là mình đi.
Nó khoe là đi ăn kem quán này, đi karaoke quán kia, uống cafe quán nọ rồi hỏi mình biết không, ừ thì mình già cả không đi những quán đó nên không biết. Nó chê mình lúa, !~@#$%^&*() mình ở tại TP thuộc Tỉnh, nó nhà ở Thị trấn thuộc Huyện mà nói mình vậy.
Rồi nó chê mình không galang.
tạm dừng khúc này đã, mình với nó mới nhắn tin.
Mình: trước giờ em có làm điều gì cho anh vui chưa?
Nó: Vậy anh đã làm điều gì em vui chưa? A muốn được, thì anh phải biết cho đi.
Không nói đến những món quà vật chất mình từng tặng nó. SN nó, mình tự làm tấm thiệp, 1 mặt có tấm kiếng soi, 1 mặt ghi: Có 1 thiên thần đang mỉm cười với em.... (nội dung thì lâu rồi nên quên). Nó mở ra, đọc thì sẽ vui, sẽ cười và nhìn vào kiếng nó sẽ biết là mình giành tặng cho nó. Là cả 1 chân tình mình tặng nó. Vậy mà nó dám nói câu trên được.
Thôi không kể lể nữa. Day dưa chi cho bằng dứt khoát.
............................................................



bác gặp cáo rồi... chia tay đi cho chóng bác ạ 

