aegis gundam
Legend of Zelda
- 2/9/05
- 957
- 204
Bạn cứ đứng ra nói với các nhà lãnh đạo thế giới rằng: "Tôi muốn chiến tranh, chỉ có chiến tranh mới đem lại sự yên ổn" xem, bạn sẽ phải lắng nghe họ phê bình bạn rất dữ dội đấy.
1 thằng vô danh nói nhăng nhít ai mà thèm nghe
, nhưng thử là Lenin, Bush, Nixon, Stalin,... nói xem, hiệu quả có khác ngay. Bởi, như tôi nói, các vị ấy hiểu rõ " Nghiệp" hơn ta, và biết cách tạo ra "Nghiệp" theo ý mình. Các vị ấy chống đối lời nói "chỉ có chiến tranh mới đem lại sự yên ổn" ko phải vì các vị tán đồng hòa bình, mà vì các vị hoàn toàn nắm thóp suy nghĩ người dân. Nói thẳng thừng họ sẽ chẳng bao giờ nghe vì họ thường rất yêu hòa bình ( 1 cách tạm bợ, sẵn sàng ủng hộ chiến tranh nếu chính phủ đưa ra những lý luận, trấn an và lợi lộc hợp lý), nên các vị ấy thích dùng những cách khác có hiệu quả cao hơn. Quân Đồng Minh chẳng hề đẹp đẽ hơn phát xít, nhưng họ khéo léo hướng dư luận đến tội ác phát xít hơn là họ. Người Mỹ sử dụng " mối lo ngại Màu đỏ" để đạt sự ủng hộ cần thiết, nhưng về sau, "Nghiệp" của họ bị bẻ gãy do các chỉ huy Việt Nam khéo léo kéo dài cuộc chiến + tung những hình ảnh về tội ác người Mỹ lên để gây hoang mang cho công chúng Mỹ, hòng phá "nghiệp" mà chính quyền Mỹ tạo ra. Lê Thánh Tông chỉ thảm sát Champa sau khi tạo xong cái cớ " 10 vạn quân Chăm xâm phạm Đại Việt",... Chiến tranh ko hẳn đem lại sự yên ổn, nhưng hoàn toàn có thể khiến dư luận tin tưởng rằng nó đem lại sự yên ổn. Điển hình là khi bầu cử lần 2, thực chất hơn 50% dân Mỹ vẫn ủng hộ cuộc tấn công Afganistan. Ở Israel , nơi người Do Thái phải chiến đấu với quân A Rập hơn nửa thế kỷ để gìn giữ đất nước non trẻ của họ, tình trạng cũng tương tự. 
Hãy nhớ lời nói của 1 số người để hiểu ra rằng "bạn sẽ phải lắng nghe họ phê bình bạn rất dữ dội" thực chất lại chỉ là 1 cánh cửa để hợp pháp hóa chiến tranh 1 cách tinh vi hơn. Bởi họ là những người nhận thức "nghiệp" 1 cách tài tình:
Đặc biệt trong trường hợp ngoại giao, đạo lý được coi là cơ sở chủ yếu cho các hoạt động tuyên truyền. ( Ilya V.Gaiduk )
Sayl D.Alinsky: Đây là 1 thế giới ko phải của những thiên thần mà là của những góc độ, nơi mọi người nói về các nguyên tắc đạo đức nhưng hành động theo các nguyên tắc quyền lực. Một thế giới nơi mà chúng ta luôn luôn có đạo đức và kẻ thù của chúng ta luôn luôn vô đạo đức.
Carl Schimitt : Lòng nhân đạo như thế không thể thực hiện hành vi chiến tranh vì nó không có kẻ thù, ít nhất là không có ở hành tinh này. Khái niệm về lòng nhân đạo loại bỏ khái niệm kẻ thù, bởi kẻ thù vẫn là con người - và do đó, không có sự khác biệt gì cụ thể trong khái niệm này. Sự việc những cuộc chiến được phát động dưới danh nghĩa nhân đạo không phải là một sự tương phản của chân lý giản đơn này. Hoàn toàn ngược lại, nó có 1 ý nghĩa chính trị đặc biệt sâu sắc. Khi 1 nhà nước chiến đấu với kẻ thù của họ dưới danh nghĩa nhân đạo, đó không phải là một cuộc chiến tranh vì nhân đạo, mà là một cuộc chiến tranh trong đó một nhà nước cụ thể tìm cách chiếm đoạt một khái niệm phổ quát để chống lại đối thủ quân sự của nó. Với sự mở rộng của đối thủ, nó cố đồng nhất nó với lòng nhân đạo theo cách mà người ta có thể lạm dụng hòa bình, công lý, tiến bộ, văn minh để xác định những thứ này là của họ và ngăn không cho kẻ thù chiếm lấy chúng. Khái niệm nhân đạo là một công cụ ý niệm đặc biệt hữu ích để mở rộng đế quốc, và trong hình thức nhân đạo - đạo đức của nó, nó là một phương tiện vận chuyển đặc thù của chủ nghĩa đế quốc về kinh tế. Ở đây người ta nhớ tới một diễn tả có tính bổ sung của Proundhon: bất kỳ ai gợi đến nhân đạo đều muốn lừa bịp. Việc sung công từ nhân đạo gợi lên và chiếm độc quyền một từ ngữ như thế có thể có những hiệu quả nhất định không kể xiết, như khước từ phẩm chất là con người của kẻ thù và tuyên bố nó là một kẻ năm ngoài vòng nhân đạo, và một cuộc chiến tranh do vậy có thể bị lái tới chỗ cực kỳ vô nhân đạo nhất.
Lý do các chính trị gia luôn cao tay hơn chúng ta vì họ nhận thức "nghiệp" 1 cách rất duy vật và thực tế, ko như ta suốt ngày bơi trong suy tưởng về những cái "kiếp sau" với 4D, 5D quá vượt ngoài tầm khoa học đương thời.
Và cần nhớ lại khái niệm căn bản " 1 cái Nghiệp luôn có 2 mặt tích cực, tiêu cực" mà tôi từng nêu. KHi anh làm 1 cái gì đó, luôn luôn có 2 luồng ý kiến ủng hộ và chống đối.Việc tồn tại sự chống đối ko nói lên cái gì cả, nếu nó ko đủ ngăn cản anh.

chừng nào rảnh sẽ nói về vụ Từ Hải, đó cũng là "Nghiệp" nhưng nó ko hề siêu nhiên như cách giải thích "kiếp sau" của cậu.
thế ko có nghĩa là cái nguyên nhân ấy từ 1 "kiếp trước" xa lắc xa lơ nào đó, và cũng ko có nghĩa 2 triệu người Việt chết đói năm 1945 là do Lê Thánh Tông hủy diệt Chà Bàn năm 1471.Thực ra, không có gì xảy ra mà không có nguyên nhân cả, vấn đề là làm sao xác định nguyên nhân của một sự việc một cách đầy đủ nhất.
thực tế cuộc đời Nobunaga là 1 bằng chứng của lý luận này, trong khi cuộc đời Lê Thánh Tông là 1 phản biện cho lý luận này.Không phải địa vị, sức mạnh cao lên nghĩa là hưởng lợi từ Nghiệp đâu bạn. Khi bạn lên cao, bạn sẽ mất bớt một số bạn bè, họ cảm thấy bạn ở xa quá nên dần dần mất liên lạc. Ngoài ra, những thủ đoạn bạn dùng để leo cao sẽ tạo thêm kẻ thù và thậm chí trong đó có bạn bè của bạn. Đó chính là điều kiện để thực thi Nghiệp.
Anh em bàn luận sôi nổi quá! Cho tớ bon chen chút với!:)