Thạch Sinh theo Lý về nhà riêng của hắn để nghỉ ngơi . Đến nhà Thạch Sinh mới biết Lý còn sống cùng mẹ già , cha hắn là người trong làng , nhưng nghe dân làng kể lại là đã bỏ đi ngay sau khi mẹ hắn sinh hạ ra hắn . Ngày đó , mẹ Lý ẵm Lý ra đầu làng , cứ ngóng về phương xa , nước mắt lưng tròng mà chỉ lẩm bẩm 4 tiếng , " Cần Một Lý Do " , vừa nói vừa khóc vô cùng thương tâm . Mọi người quen dần nên gọi thằng nhóc ẵm ngửa là thằng Lý . Đến năm Lý tròn một tuổi thì mẹ hắn ko ra đầu làng đứng nữa , mà chuyển về cuối làng . Cứ thế đến năm Lý ba tuổi thì thôi hẳn , rồi mở quán cắt tóc gội đầu kiêm phục hồi chức năng , phục vụ cho người trong làng . Công việc cũng đủ có đồng ra đồng vào cho hai mẹ con sinh sống . Lúc Thạch Sinh đến , mẹ Lý đã đi ngủ từ sớm , nhưng nằm trong buồng ho sù sụ , tiếng ho làm Thạch Sinh chột dạ , bèn thưa chuyện với Lý : " Tại hạ từ nhỏ sống trên chùa đã làm quen với thảo dược , cây cỏ thiên nhiên , cũng có nghiên cứu ít nhiều về y học . Bệnh của bác gái vốn xuất phát từ việc ăn uống ko điều độ . Dám hỏi có phải bác rất thích uống nước dừa phải ko ? "
Lý nghe thấy thì cả kinh , vì đúng là mẹ hắn rất thích uống nước dừa . Thạch Sinh bấy giờ mới ôn tồn giải thích : " Nguyên trong nước dừa có một loài khuẩn , có tên là Bạch Nòng Nọc . Nếu uống nhiều nước dừa , tức là làm cho loài khuẩn này xâm nhập vào cơ thể nhiều , thì lâu ngày tất cả hại . Đầu tiên là giảm thị lực , trí nhớ kém đi . Rồi cơ thể mỏi mệt , hay nhức đầu , chóng mặt . Nặng dần thì tâm thần phân liệt , tử vong bất kì lúc nào " . Lý nghe xong thì tái xám mặt mày , quỳ xuống dập đầu lia lịa , xin Thạch Sinh mở lòng cứu giúp . Thạch Sinh đỡ Lý đứng dậy rồi mới tươi cười , lấy từ trong túi ra một nắm lá và bảo : " Đây là loại thần thảo chữa đc bách bệnh , vùng quê của tại hạ gọi là Lá Ngón . Huynh đài cho bác ăn hết nắm lá này , ắt sẽ dứt cơn ho " . Lý vâng lời mang lá cho mẹ nhai , quả nhiên sau khi nhai xong , chưa dứt một chén trà , mẹ Lý đã im bặt , ko còn ho nữa