tieunhilang
Mr & Ms Pac-Man
- 5/4/05
- 206
- 4
- Banned
- #1
Hồi lớp 12 tôi có thích người bạn gái cùng lớp tên là Hằng, xinh lắm và hiền dịu lắm. Mọi người trong lớp đều cổ vũ cho tôi yêu Hằng nên em ngại gặp mặt tôi thường lánh xa tôi, điều đó lại càng thôi thúc tình cảm của tôi.
Ngày chia tay nhau cuối năm chúng tôi rủ nhau đi chơi 1 lần cuối, đám bạn ngồi lại bắt mỗi đứa phải thú nhận "thích ai nhất lớp".
Và Hằng đã nói là thích tôi.
Nhưng đó tất cả là những gì em dành cho tôi, bởi sau đó mối đứa học một trường. Những ngày 8/3;20/10; sinh nhật; noen... tôi đều cố gắng mua hoa và quà đến tận trường tặng cho em. Thực sự tôi không dám nói yêu em mỗi lần gặp nhau tôi đều cảm thấy run sợ nói điều đó nhưng tôi rất hy vọng vào tình yêu của em Rồi hôm nọ em nhờ người bạn trả lại mấy món đồ tôi tặng, tôi sững sờ khi biết Hằng đã có người yêu.
Cái chuông gió, con thú bông, mấy cuốn sách với tôi bây giờ thật vô nghĩa. Tôi phải làm sao bây giờ, nếu vứt chúng đi thì tôi không nỡ nhưng giữ lại nó càng ám ảnh về tình yêu vô nghĩa.
Kỷ niệm ngày xưa hai đứa thoáng đâu đây môi tình đắm say.
Kỷ niệm ngày xưa hai đứa nói yêu nhau thật lòng lâu lắm
Ngày chia tay nhau cuối năm chúng tôi rủ nhau đi chơi 1 lần cuối, đám bạn ngồi lại bắt mỗi đứa phải thú nhận "thích ai nhất lớp".
Và Hằng đã nói là thích tôi.
Nhưng đó tất cả là những gì em dành cho tôi, bởi sau đó mối đứa học một trường. Những ngày 8/3;20/10; sinh nhật; noen... tôi đều cố gắng mua hoa và quà đến tận trường tặng cho em. Thực sự tôi không dám nói yêu em mỗi lần gặp nhau tôi đều cảm thấy run sợ nói điều đó nhưng tôi rất hy vọng vào tình yêu của em Rồi hôm nọ em nhờ người bạn trả lại mấy món đồ tôi tặng, tôi sững sờ khi biết Hằng đã có người yêu.
Cái chuông gió, con thú bông, mấy cuốn sách với tôi bây giờ thật vô nghĩa. Tôi phải làm sao bây giờ, nếu vứt chúng đi thì tôi không nỡ nhưng giữ lại nó càng ám ảnh về tình yêu vô nghĩa.
Kỷ niệm ngày xưa hai đứa thoáng đâu đây môi tình đắm say.
Kỷ niệm ngày xưa hai đứa nói yêu nhau thật lòng lâu lắm


...... Bạn tui mà mở lời thế thì
.......


sinh viên nghèo ko có xiền chỉ có bộ lòng đầy tinh củm.thế là hiểu nha'
cho vào thùng, đóng nắp, dán băng dính hoặc khóa lại. Sẽ đến lúc bạn có việc (chuyển nhà chẳng hạn) mở cái thùng đó ra và thấy rằng, mình thật dại dột. Lúc đó là lúc bạn hết buồn từ rất lâu rồi
trả lại cho nó cái vòng tay nó cầm lấy và ném lun! xoảng 1 cái==== kết quả tui trả lại đồ đó