Chuyện kinh doanh phim không đơn giản như vậy đâu, nhất là trong gần chục năm trở lại đây doanh thu ở Bắc Mỹ tăng không đáng kể, thậm chí giảm, còn doanh thu quốc tế tăng 30-40%, riêng thị trường TQ là hơn 60%. Pacific Rim có phần hai là nhờ doanh thu quốc tế cứu chứ nội địa thu lại có 100 triệu thì làm ăn gì.
- Studio làm phim đầu tiên phải tìm nhà phân phối cho phim của mình (distributor). Vì Paramount Pictures là hãng lớn nên nó có luôn cả nhà phân phối riêng (nội địa & quốc tế). Lợi: dễ phát hành, không phải chia chác thằng nào. Hại: lỗ thì tự chịu một mình.
- Chuyện chia chác với các distributor thì có hai kiểu: leasing (trả tiền một cục) và profit sharing (trả theo % doanh thu). Mỗi cái đều có lợi hại riêng tùy xem phim có kiếm khá không. Ở đây vì Paramount tự phát hành phim của mình ở TQ nên không phải chia thằng nào cả, bạn bảo bọn phát hành ở TQ ăn là sai. Paramount Pictures nó chỉ phải trả tiền cho một công ty quảng cáo ở TQ chịu trách nhiệm quảng cáo.
- Bây giờ cái công ty quảng cáo cho Distributor (chính là Paramount) có nhiệm vụ quảng cáo để tìm người mua (buyers - ở đây là các rạp phim), câu khácn giả đến rạp và in phim. Mỗi bản phim đốt tầm 2k$, mà hình như hiện ở TQ có hơn 6000 phòng chiếu. Nếu bọn phát hành định bán hết thì phải in 6000 bản phim đã tốn 12 triệu $, thế nên nó phải tính toán sao cho các rạp kín người nó mới bán chứ không phải bán lung tung. Hợp đồng giữa distributor và bọn rạp phim cũng có một kiểu trả tiền một cục và trả theo % doanh thu tùy theo rất nhiều yếu tố, thậm chí còn có nhiều điều kiện ngầm lắt léo nên càng rắc rối, có khi distributor chịu thiệt tí để gài các phim khác kén người xem được chiếu cùng phim bom tấn.
- Trung Quốc có nhiều ảnh hưởng trong phần TF này nên đương nhiên khán giả nó sẽ thích đi xem rồi.