Lẫn thẫn si mê từ ngày ấy
Chẳng rõ một câu ,chẳng rõ từ
Níu kéo lần nữa nuôi hy vọng
Ảo tưởng đôi lần em sẽ yêu
Mi giống ta ,từ cách tỏ tình từ cách níu kéo và cả tên người con gái mà ta thầm yêu
Đã bao lần ta tự nhủ không chạy qua con đường ấy nữa ,không gửi tin nhắn cho người ấy nữa .Không quan tâm ,bỏ mặc hết đi ta cố tự nhủ như vậy nhưng dường như là qua khó để thoát ra khỏi cái lòng kiêu hãnh của một thằng con trai ko muốn bị ruồng bỏ , tình yêu mới chớm nở của tình yêu đầu tiên .Cái cảm giác ấy khiến ta muốn được bên em , cần có em .Chỉ để quan tâm và chăm sóc ,hết mực lo cho em .Chạy suốt đêm dài chỉ để biết được rằng em đã về nhà ,và có lẽ lúc này em đã chìm trong giấc ngủ
Sự níu kéo đôi lúc thật ngốc nghếch tưởng chừng như lố bịch không theo hướng như ta muốn ,ta quan tâm quen thật nhiều níu kéo em bằng những tấm thiệp mỗi ngày và sự quan tâm nhỏ nhất .Ta biết em không thể chấp nhận ta qua những tấm thiệp mà ta viết ,những bông hoa mà ta gửi mỗi ngày trong giỏ xe của em .Và cũng biết những ngôi sao đấy cũng chẳng mang nhiều ý ngiã khi mà trái tim em không thuộc về ta
Cố níu kéo chỉ hy vọng em hiểu ,sự xa lánh ,lòng mặc cảm khiến ta càng xa em .Ta không thể nc với em như ngày nào nữa ,có chăng chỉ là câu nói xã giao như bao người khác
Ta cứ tạo cho mình các ảo tưởng rồi lao vào đó ,để níu kéo ,để hy vọng .Dù ta biết rằng sẽ không và sẽ không có sự thay đổi nào khi người đã quyết định
2 Năm đôi lúc ta nghĩ rằng sẽ bỏ cuộc và tìm ai đó ,ta như quay cuồng trong những suy nghĩ rằng sẽ tìm ai đó để thay thế ,để quên đi ...Nhưg dường như chỉ là sự tự lừa dối bản thân , thực sự thì ta vẫn yêu em , vẫn cần có em
Ta vẫn chạy ngang qua con đường mà lúc xưa ta cùng em chung lối, ta vẫn giữ kĩ những tấm thiệp mà đôi lần ta viết cho em .Nhìn nó ta tự nhủ ,liệu mình có thể quên em ?
Liệu sự níu kéo có làm em khó chịu ,Sự quan tâm có trở nên thái quá ? Và ta sẽ được gì?
Em đã có ai kia bên cạnh ,đã không cần ai kè suốt bên em những ngày nắng gắt cũng như mưa rào kia nữa và cũng chẳng cần ai dắt xe cho em khi bị bể bánh nữa
Em đã biết tình cảm đấy ,nhưng với e thì nó chỉ như một món quà ,món quà mà em không thể đón nhận .Em không thể từ chối .Chỉ để nó lặng lẽ trôi qua mà không có lời trả lời
Ta không biết mình sẽ làm gì ?Mình có thể làm gì tiếp ,điều lúc này ta nghĩ là sẽ sống tốt hơn ít ra là với bản thân mình .Những tháng ngày chờ đợi có thể sẽ chưa kết thúc , ta vẫn chờ và hy vọng những điều mà ta mong mỏi .Mi có thể như ta hoặc tìm con đường khác ?
Nếu mi cho là sẽ đúng , những lời khuyên lúc này thì thực sự chẳng mang nhiều giá trị .Vì thằng con trai nào c4ng biết ,chỉ tự mình biết ,và quyết định mình phải làm gì