alucard00
Legend of Zelda
- 28/3/07
- 905
- 0
- Banned
- #1
Cho đến giờ thì cũng đc gần 4 tháng quen nhau và 2 tháng yêu nhau rồi, nhanh thế, ko ngờ mình lại chịu đựng một người như vậy giỏi đến thế.
Th 18, là con út trong gia đình nên tính tình còn khá trẻ con, những ngày đầu 2 đứa mình chưa hiểu nhau lắm, mình nghĩ Th sẽ bớt đi cái tính đó, cái tính mà nhiều lần vì nó mình phải buồn, Th phải khóc, 2 đứa suýt chia tay.
Nhưng ko, Th vẫn thế, càng ngày cái bản tính đó càng lớn hơn, đưa thẻ nhớ cho mình chép nhạc, nhạc dở, giận; mình bận học, bận làm ko tạt ngang qua shop thường xuyên như lúc trước, giận; Th nhớ nhà, buồn chuyện gia đình, mình cũng phải chịu, lắm khi ko có lí do cũng giận. Th khó hiểu quá.
Mới đây, Th rủ mình về Long Khánh chơi nhà chị, bảo là phải đi tay ga, mặc đồ cho đẹp mới đi, ko thì Th đi 1 mình, ừh thì năn nỉ ba cho mượn chiếc AirBlade, ừh thì cũng đi. Đi về cả ngày trời, đến lúc về thì tự nhiên ko muốn về, nói mình về trước, mình năn nỉ mòn miệng mới về.
Có ai đã chịu cái cảnh ở bên người mình yêu mà lúc nào cũng nghe kể về những cuộc tình trước của người đó chưa? Mình nghe mãi, đến mức còn đem mình ra so sánh với những người đó, nào là nhà nó có mấy chiếc xe tải, đất rộng mấy mẫu, nó làm ở viện kiểm sát, nó là kỹ sư, nó đi tay ga... Th thừa biết mình chỉ là 1 người đi làm bình thường, kinh tế so với Sài Gòn chỉ thuộc mức trung bình khá, nhà mình ko rộng, mình đi WaveRS, ko có xe tải (xe tải làm cái quái gì, đập nhà ra rồi lấy xe chở xà bần đem cho àh, Sài Gòn chứ có phải Nha Trang đâu mà xe tải với đất tính bằng mẫu hả Th?)
Rồi ngoại hình mình cũng ko bắt mắt lắm, vì thường xuyên ra đường nên mình hơi ngăm, mặt mồ hôi dầu nên cũng có mụn, xương nhỏ nên tay ko to, tiếp khách nhiều nên bụng bia hơi phệ, nhưng nhìn tổng quan thì cũng khá. Thế là động 1 tí lại bảo : "Trời ơi, sao tôi yêu 1 người xấu quắc như vậy hay vậy trời".
Mặc dù biết Th hay nói, và thích đùa, nhưng con người ai cũng biết tự ái, nói thật chứ mà trừ ba má mình và gia đình ngoại ra, còn lại ai mà nói với mình mấy câu tương tự như Th nói thì mình thề ko dép thì cũng nón bảo hiểm vào mặt ngay.
Phải nói mình là 1 người rất dở kiềm chế, nhưng với Th, mình kiềm chế rất giỏi, mình chưa bao giờ làm sai điều gì. Anh Th bị bệnh, mình phải nghỉ làm để cho anh đi khám và chăm sóc... mọi cái Th cần mình đều thực hiện ngay, ko chỉ với Th mà với những người trong gia đình Th, mình đều đối xử rất phải phép, vậy mà tại sao người phải năn nỉ lúc nào cũng là mình?
Cuộc đời mình chưa bao giờ phải năn nỉ ai bất cứ điều gì, vậy mà mình lại phải năn nỉ 1 người con gái trong khi mình chẳng làm gì sai cả, nhiều lúc thấy nản lắm, chỉ muốn chia tay, nhưng mình biết nói ra câu đó thì người buồn sẽ là mình, mặc dù Th yêu mình nhiều lắm đấy, nhưng với cái tính đó thì Th sẽ quên đc mình và tìm đc người mới thôi. Th sống xa nhà, mọi chuyện phải tự lập, Th cần 1 bờ vai, 1 điểm tựa, mấy cái đó mình làm đc, nhưng là 1 cái máy, 1 cái hồ xả cho Th đùa giỡn, thích thì giận, ko thì bình thường.
Muốn chia tay, nhưng mình còn quá yêu Th, yêu nhiều lắm, mình ước gì Th có việc phải về Nha Trang và ko lên làm nữa, mình sẽ có thể quên đc Th, Th còn ở đây, mình vẫn còn mệt mỏi và đau khổ, mình chịu đựng quá nhiều từ cuộc sống rồi, những tưởng tình yêu sẽ làm vơi bớt đi, tưởng rằng Th sẽ cùng mình chia sẻ, cảm thông cho mình, là nơi để mình thấy yên tâm mà tâm sự, chia sẻ, nhưng mình nghĩ tất cả chỉ là trong tưởng tượng thôi.
Giờ mình khổ lắm, ko phải vì bị thất tình, khổ là vì mình quá yêu đến nỗi lời chia tay cũng ko dám nói.
Th 18, là con út trong gia đình nên tính tình còn khá trẻ con, những ngày đầu 2 đứa mình chưa hiểu nhau lắm, mình nghĩ Th sẽ bớt đi cái tính đó, cái tính mà nhiều lần vì nó mình phải buồn, Th phải khóc, 2 đứa suýt chia tay.
Nhưng ko, Th vẫn thế, càng ngày cái bản tính đó càng lớn hơn, đưa thẻ nhớ cho mình chép nhạc, nhạc dở, giận; mình bận học, bận làm ko tạt ngang qua shop thường xuyên như lúc trước, giận; Th nhớ nhà, buồn chuyện gia đình, mình cũng phải chịu, lắm khi ko có lí do cũng giận. Th khó hiểu quá.
Mới đây, Th rủ mình về Long Khánh chơi nhà chị, bảo là phải đi tay ga, mặc đồ cho đẹp mới đi, ko thì Th đi 1 mình, ừh thì năn nỉ ba cho mượn chiếc AirBlade, ừh thì cũng đi. Đi về cả ngày trời, đến lúc về thì tự nhiên ko muốn về, nói mình về trước, mình năn nỉ mòn miệng mới về.
Có ai đã chịu cái cảnh ở bên người mình yêu mà lúc nào cũng nghe kể về những cuộc tình trước của người đó chưa? Mình nghe mãi, đến mức còn đem mình ra so sánh với những người đó, nào là nhà nó có mấy chiếc xe tải, đất rộng mấy mẫu, nó làm ở viện kiểm sát, nó là kỹ sư, nó đi tay ga... Th thừa biết mình chỉ là 1 người đi làm bình thường, kinh tế so với Sài Gòn chỉ thuộc mức trung bình khá, nhà mình ko rộng, mình đi WaveRS, ko có xe tải (xe tải làm cái quái gì, đập nhà ra rồi lấy xe chở xà bần đem cho àh, Sài Gòn chứ có phải Nha Trang đâu mà xe tải với đất tính bằng mẫu hả Th?)
Rồi ngoại hình mình cũng ko bắt mắt lắm, vì thường xuyên ra đường nên mình hơi ngăm, mặt mồ hôi dầu nên cũng có mụn, xương nhỏ nên tay ko to, tiếp khách nhiều nên bụng bia hơi phệ, nhưng nhìn tổng quan thì cũng khá. Thế là động 1 tí lại bảo : "Trời ơi, sao tôi yêu 1 người xấu quắc như vậy hay vậy trời".
Mặc dù biết Th hay nói, và thích đùa, nhưng con người ai cũng biết tự ái, nói thật chứ mà trừ ba má mình và gia đình ngoại ra, còn lại ai mà nói với mình mấy câu tương tự như Th nói thì mình thề ko dép thì cũng nón bảo hiểm vào mặt ngay.
Phải nói mình là 1 người rất dở kiềm chế, nhưng với Th, mình kiềm chế rất giỏi, mình chưa bao giờ làm sai điều gì. Anh Th bị bệnh, mình phải nghỉ làm để cho anh đi khám và chăm sóc... mọi cái Th cần mình đều thực hiện ngay, ko chỉ với Th mà với những người trong gia đình Th, mình đều đối xử rất phải phép, vậy mà tại sao người phải năn nỉ lúc nào cũng là mình?
Cuộc đời mình chưa bao giờ phải năn nỉ ai bất cứ điều gì, vậy mà mình lại phải năn nỉ 1 người con gái trong khi mình chẳng làm gì sai cả, nhiều lúc thấy nản lắm, chỉ muốn chia tay, nhưng mình biết nói ra câu đó thì người buồn sẽ là mình, mặc dù Th yêu mình nhiều lắm đấy, nhưng với cái tính đó thì Th sẽ quên đc mình và tìm đc người mới thôi. Th sống xa nhà, mọi chuyện phải tự lập, Th cần 1 bờ vai, 1 điểm tựa, mấy cái đó mình làm đc, nhưng là 1 cái máy, 1 cái hồ xả cho Th đùa giỡn, thích thì giận, ko thì bình thường.
Muốn chia tay, nhưng mình còn quá yêu Th, yêu nhiều lắm, mình ước gì Th có việc phải về Nha Trang và ko lên làm nữa, mình sẽ có thể quên đc Th, Th còn ở đây, mình vẫn còn mệt mỏi và đau khổ, mình chịu đựng quá nhiều từ cuộc sống rồi, những tưởng tình yêu sẽ làm vơi bớt đi, tưởng rằng Th sẽ cùng mình chia sẻ, cảm thông cho mình, là nơi để mình thấy yên tâm mà tâm sự, chia sẻ, nhưng mình nghĩ tất cả chỉ là trong tưởng tượng thôi.
Giờ mình khổ lắm, ko phải vì bị thất tình, khổ là vì mình quá yêu đến nỗi lời chia tay cũng ko dám nói.



kiếm tui 
. Được 1 thời gian thì nhỏ nói yêu mình 

Theo như bạn kể, mình ko thấy cô ta có điểm gì tốt cả
.