Những đám sương rơi xuống, chống chất lên nhau, tích tụ lại và tạo thành một con quái vật mạnh mẽ. Nó có hai cánh tay dài, to lớn và tua tủa những cái gai nhọn, một đôi cánh rách nát, đen đúa và đôi mắt đỏ quạch, tựa như làm bằng máu. Nó xông đến chỗ bức tượng chúa, giáng một đòn thật mạnh vào bức tượng, nhưng cánh tay của nó vừa đến gần, đã tan biến đi ngay.
Con quỉ không hề dừng lại, nó vừa đánh vào bức tượng, vừa hút những đám sương đen để hồi phục lại. Màn sương càng lúc càng dày đặc.
Cuối cùng, trên thân bức tượng chúa đã xuất hiện những khe nứt nhỏ, khiến cho tấm màn ánh sáng bị giảm đi sức mạnh và bị màn sương kia đè xuống.
Stain nhảy đến trước tiên, anh ta thọc cánh tay trong suốt của mình vào người con qủi, nhưng lại bị đánh bật lại. Tiếp theo là Masa, cô rút từ trong túi ra một lọ nước, đổ một ít vào nòng súng rồi bắn về phía con quỉ, thứ này tỏ ra có tác dụng hơn hẳn. Con quỉ đau đớn lùi lại, nó tức giận chuyển hướng tấn công về phía Masa và tung cánh tay dài ngoằng lở loét về phía cô.
Đáng lẽ Masa đã tránh được nếu dấu ấn quỉ đằng sau lưng không nóng lên một cách kì lạ khiến cô đau đớn đến ngã vật người xuống. Nhưng thay vì một bóng đêm vĩnh cửu, Masa lại thấy một thanh Katana sắc bén chặt đứt cánh tay con quỉ. Nó đau đớn lùi lại đằng sau, hút một cách điên cuồng những đám sương đen phảng phất. Chẳng mấy chốc, cánh tay của nó đã hồi phục và lại bắt đầu tấn công.
Martin bổ tay con quỉ ra làm đôi. Nhưng lạ thay, nó không tan biến thành thứ sương màu đen như lúc nãy mà tiếp tục lao đến, và quấn quanh người Martin, xiết chặt. Hoá ra nhát chém của Martin không hề trúng con quỉ mà nó đã tự tách đôi cánh tay ra làm đôi. Xung quanh Martin chợt trở nên tối om và lạnh lẽo. Thứ cuối cùng anh cảm nhận được là vị mặn nơi đầu lưỡi.
MÁU !
Chương 4: Ảo ảnh.
Martin thức dậy, anh nhìn quanh và thấy mình đang nằm trên một chiếc giường êm ái. Bên cạnh anh là Lola, vợ anh. Đột nhiên, Maritn nghe thấy có tiếng động dưới nhà, anh vội nhảy khỏi giường, vớ lấy khẩu súng dưới gầm giường và đi xuống nhà. Tất thảy đều không một tiếng động.
Sau một lúc rình mò, Martin thấy một bóng đen lờ mờ đang lục lọi trong tủ lạnh. Martin len lén bật đèn lên, chĩa súng về phía bóng đen và kêu lên:
- Đứng yên !
Cái bóng đen, hay tên trộm lập tức giơ hay tay lên đầu và ngoan ngoãn đứng yên. Martin nhận ra hắn, hắn chính là tên trộm mà anh từng đấm vỡ sọ. Martin thấy choáng váng, lẽ nào việc anh vào tù, Lola bỏ đi và cái thị trấn ấy, lũ quái vật ấy và Masa với Stain đơn thuần chỉ là giấc mơ?
Martin gọi cho cảnh sát, một lúc sau tên trộm bị giải đi. Đêm đó, anh nằm trằn trọc, suy nghĩ những cuối cùng cũng chẳng tìm ra được cái gì. Cuối cùng, Martin mệt mỏi thiếp đi lúc gần sáng.
Sau đó vài tuần, anh được phong là công dân kiểu mẫu, được nhận giải thưởng của thành phố vì những đóng góp của mình, mặc dù Martin chẳng hiểu mình đã đóng góp những gì. Rồi công việc làm ăn của anh tiến triển nhanh chóng, mọi thứ đều thuận lợi. Sau vài năm, anh đã trở thành người giàu nhất thành phố, là người chồng tốt, người cha tốt, và cũng là một công dân rất rất tốt.
Mọi thứ đều tốt đẹp, và cứ như thế, sau nhiều năm, ông già Martin Gonzalez đang ngồi ngoài vườn, ngắm hoàng hôn. Bây giờ, vợ ông đang đi siêu thị, bà ấy cũng sắp về, con cái của ông cũng sắp đi làm về. Và cả đại gia đình sẽ cùng ăn một bữa tối thật đầm ấm bên trong khu vườn để kỉ niệm 30 năm ngày cưới của vợ chồng ông. Ông ngồi trên chiếc một chiếc ghế màu trắng kê ở góc vườn, bên dưới bóng cây ô-liu, ngắm nhìn mặt trời lặn và để ý đến lũ cháu đang chơi đùa vui vẻ cạnh hồ bơi. Martin hầu như đã quên hết mọi thứ về những giấc mơ xưa cũ, ông có nhiều thứ phải lo hơn là tìm hiểu về một giấc mơ.
Khi Martin đi vào nhà, ông sững sờ khi nhìn thấy một kẻ quen thuộc, một bóng ma trong suốt với cái áo khoác da chùm đến tận chân đang nhìn thẳng vào ông.
STAIN !
Bóng ma đứng đó, nhìn Martin bằng ánh mắt đầy trách móc rồi nói với giọng buồn bã:
- Sao anh bỏ chúng tôi?
- Tôi...tôi...
- Sao anh không quay trở lại? Tại sao?
Martin đổ mồ hôi đầm đìa, tay vung vẩy, nói như mê sảng.
- Không...anh không có thật, anh chỉ là một ảo ảnh.
- Tôi có thật, Martin. Dù tôi chỉ là một con ma. Bóng ma buồn bã trả lơì.
- KHÔNG !
Martin cắm đầu chạy ra ngoài. Ông dừng lại gần chiếc xe, chống tay vào cánh cửa, thở hổn hển. Bỗng nhiên, một màn sương mờ ảo bao trùm lấy ông, chúng cuốn lấy chân ông và dâng lên từ từ khiến Martin không thể nào di chuyển. Một cảm giác buồn ngủ đến kì lạ xuất hiện và ông nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Ông thấy mình như lơ lửng trôi dạt trong một khoảng không gian tối tăm, ông thấy người hoàn toàn tê liệt, thậm chí không thể cử động được nữa.
" Mình đã chết rồi chăng?"
Có tiếng gọi tên ông từ một nơi xa xăm, tiếng gọi cứ lớn dần, lớn dần. Khoảng không gian tối tăm xung quanh Martin đột nhiên vỡ vụn như những mảnh thuỷ tinh. Ông mở mắt và thấy khuôn mặt của cô cảnh sát Masa.
Masa kêu lên mừng rỡ:
- Anh ấy tỉnh rồi !
Stain huýt sáo, nói với Martin một cách vui vẻ:
- Anh bất tỉnh hơi lâu đấy.
Martin thở dài, anh đã hiểu. Những thứ anh đã nhìn thấy mới chính là giấc mơ. Nhưng...quả thật, nó thật ngọt ngào. Martin ngồi một lúc, cố gi lại vào trong tim những hình ảnh anh đã thấy. Cuối cùng, anh quay sang Masa, khẽ hỏi:
- Tôi bất tỉnh bao lâu rồi?
- Chừng 3 tiếng.
- Chúng ta đang ở đâu?
- Suỵt... Stain chen vào.
Stain ngửng đầu lên, nghe ngón động tĩnh. Một lát sau, khi đã biết chắc không có gì nguy hiểm, anh ta nói:
- Chúng ta đang ở dưới chân bức tượng chúa ấy.
- Nghĩa là ông ta đang giẫm lên chúng ta?
- Đừng có đùa. Stain nghiêm mặt.
Masa trả lời:
- Chúng ta đang ở dưới hầm ngầm dưới chân bức tượng đó. Chúng tôi đã kéo anh xuống đây.
- Thế bọn quái vật đó đi chưa?
- Đi rồi, nhưng màn sương đó cũng đã tràn ngập khắp bên ngoài. Từ bây giờ chỉ có anh và Stain có thể ra ngoài thôi.
- Được, vậy đừng để mất thời gian nữa.
Con ma Stain kêu lên đầy ngạc nhiên:
- Sao vội vàng vậy?
...và bay lên phía trên.
Martin chạy theo. Trong chốc lát, họ đã biến mất.