windseraph
Youtube Master Race
- 11/2/08
- 85
- 7
Trước hết mình xin nhắc lại casting nhé. Do câu chuyện hầu như ở Hà Nội, nên các nhân vật sẽ dùng tên tiếng Việt.
1. PTG : Huy
2. TKH : Blank => Thiên
3. TCN : Phương Anh
4. Kitr : Lyn => Linh
5. Axetylen : Len
6. forgiuse : Da'at => Đạt
7. Quả Đấm Thép : QDT => Kim
8. Kong : Đức
9. Med : Nhi
OK. On to the PROLOGUE ...
Chương 1 : Flashback
Chương 2 : Rời khỏi Vincom
Chương 3 : Vũ khí
Chương 4 : Tháp Rùa
1. PTG : Huy
2. TKH : Blank => Thiên
3. TCN : Phương Anh
4. Kitr : Lyn => Linh
5. Axetylen : Len
6. forgiuse : Da'at => Đạt
7. Quả Đấm Thép : QDT => Kim
8. Kong : Đức
9. Med : Nhi
OK. On to the PROLOGUE ...
PROLOGUE
Cửa thang máy từ tốn đóng lại. Ba giây chờ đợi hai tấm sắt khép chặt vào nhau mà những người bên trong thang máy tưởng như ba thế kỷ. Mồ hôi hầm hập. Những con số màu đỏ nhảy nhót trên chiếc bảng điều khiển cho biết họ đang dần lên tới khu giải trí Megastar trên tầng 6 tòa nhà Vincom Tower. Huy hít một hơi thật dài, nếu phán đoán của anh không đúng, ngay khi cửa thang máy mở ra, họ sẽ chết. Cả bốn người. Tay anh khẽ chạm vào vai Phương Anh, khi đó đang căng thẳng nhìn chằm chằm vào cái khe thép lạnh lùng.
"Keeng"
Cửa mở ra. Họ đã đoán đúng. Căn sảnh sặc sỡ đầy những poster phim đang chiếu vắng hoe không một bóng người, khác hẳn với quang cảnh tập nập thường thấy với những nam thanh nữ tú qua lại hàng ngày. Khi cả Huy và Phương Anh còn đang lớ ngớ, tiếng Len đã lạnh lùng vang lên sau lưng :
"Nhanh lên. Bít lối vào đi không lại chết cả đám bây giờ !"
Len xộc ngay vào sảnh chính, đẩy một chiếc salon nhỏ tới kê vào hai cánh cửa thang máy. Chiếc thang lập tức bị kẹt. Ba người còn lại kiểm tra đường cửa thoát hiểm, khóa chốt trong và chẹn lên một núi bàn ghế chật ních ngay trước khi tiếng đập ầm ầm vang lên từ phía bên kia. Phương Anh nói nhỏ :
"Đừng lo. Hồi trước em có làm thêm ở đây. Cánh cửa này bền lắm. Bọn chúng không phá được đâu."
Xong xuôi, bốn người chia ra đi quanh căn sảnh hình chữ U sang trọng để kiểm tra. Đến phòng chiếu ở cuối sảnh, bỗng nhiên vang lên tiếng Phương Anh hét :
"Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa !!"
Cô chạy thục mạng ngược trở lại phía ba người kia. Huy và Len đồng thanh gào lên :
"Phương Anh !!!!!!!"
"Tránh raaaaaaaaa!!"
Một cô gái, vẻ mặt điên cuồng với hai con mắt sưng lồi đỏ chót đang chạy đuổi theo Phương Anh với vận tốc của một vận động viên. Cô ta đang mặc một chiếc mini jupe hồng, nên bước chân vướng víu rối loạn, nhất thời chưa đuổi kịp Phương Anh. Huy ôm chặt lấy Phương Anh đang chạy tới, ngã lăn ra sàn nhà. Len cầm cây gỗ trên tay, vươn một đường vòng cung ngang ra sau rồi vụt mạnh vào khuôn mặt của cô gái đang chạy tới như vụt một quả bóng chày ... Một tiếng "Bốp" khô khốc vang lên, cô gái vẫn lao tới theo quán tính, văng đến tận góc sàn, khuôn sọ méo mó vì chấn động quá mạnh.
"Em vẫn không tài nào quen được chuyện này." - Nhi nhăn mặt.
"Để tồn tại, chỉ có cách đó thôi." - Len nhún vai.
Huy và Len cầm hai cổ chân cô gái đã chết, xách ra đến mép lỗ hổng bên cạnh tòa nhà. Bức tường chỗ này đã bị vỡ toang một vết lớn bằng cái màn chiếu phim, gió hút lồng lộng. Tòa nhà bị sạt mất một góc, bao gồm cả một trong hai cầu thang thoát hiểm và thang máy.
"Một, hai, ba !!" - Len hô lên, hai người cùng quăng cái xác ra ngoài, nhìn nó uốn éo một cách kỳ lạ trong không trung và rớt độp xuống bậc hè lát đá bên ngoài Vincom như một miếng cao su rách. Nhi chạy tới thông báo :
"Em đã kiểm tra xong các phòng chiếu rồi. Không còn ai."
Len thở phào nhẹ nhõm, ngồi thụp xuống chiếc salon chỏng chơ bên cạnh lỗ hổng toang hoác. Rút trong túi ra điếu thuốc cuối cùng, anh quay sang nhìn anh chàng trí thức đang bó gối bên cạnh :
"Huy, cậu đúng là giỏi thật đấy. Chỗ này có lẽ đã xảy ra một vụ nổ. Ai mà biết được, đám thợ gas có lẽ cũng thành quái vật cả rồi. Nhưng làm sao cậu biết là sẽ không có ai ở đây ?"
Huy trầm ngâm :
"Khi hỗn loạn xảy ra, hiển nhiên người ta sẽ chạy xuống khỏi tòa nhà này. Bọn chúng đuổi theo, dĩ nhiên các tòa nhà cao tầng sẽ vắng hơn ở dưới đường. Lúc tôi nhìn thấy cái lỗ hổng này, tôi đã nghĩ là bọn chúng sẽ lao theo những con người hỗn loạn ở dưới đường mà quên mất đây là tầng 6. Cậu có đếm được bao nhiêu cái xác dưới kia không ?"
"Ừ nhỉ."
Len liếc xuống dưới đường. Một cảnh tượng khủng khiếp mà có lẽ cả đời anh sẽ không thể nào quên ... Cả con phố Bà Triệu xanh mát được lấp đầy bằng một tấm thảm xác người chồng chất lên nhau, lớn bé già trẻ đủ loại. Thậm chí có những cái xác còn đang treo lủng lẳng trên cây, vướng trên các dây điện trong những hình dạng quái gở. Và bọn chúng ... Vẫn vật vờ đi lại, dáng vẻ lừ đừ, thi thoảng lại cắm mặt xuống cắn vào những xác chết dưới chân.
Len quay sang :
"Thế ... tại sao cậu biết hết về chúng ?"
Huy im lặng, ngửa mặt lên nhìn bầu trời mùa hè xanh thẳm với những cụm mây trắng bông xốp. Hôm nay ... quả là một ngày đẹp trời. Một lúc sau, anh nhìn sang Phương Anh, cũng đang ngồi đó, nói thật nhỏ :
"Tôi ... là thủ phạm".
Chương 1 : Flashback
Chương 2 : Rời khỏi Vincom
Chương 3 : Vũ khí
Chương 4 : Tháp Rùa
Chỉnh sửa cuối:
. Bạn viết tốt lắm,rất hồi hộp ngay cả ở prolouge 



Đai đen kiếm đạo
MÀ wind cho pro5 mọi người lên đi 


Ghê quá 
. Mà zombie có biết bay không mà sao lại có cả phòng không vậy trời 


