Oh lolz
Chủ topic đã dịch xong chưa >.>
Tôi đang dịch tập này đến chapter 8 rồi >.>
Nếu mà xong rồi thì đúng là phí thật >.>
Edit: Mà tên nhân vật thì viế tddsung 1 chút
Norrec, Bartuc

Để tôi post phần dịch của mình lên đây demo cho các bạn xem thử
Diablo - Legacy of Blood
Càng trở nên đáng sợ hơn vào thời khắc …
… người lính nửa điên dại cố gắng lê từng bước. Anh để ý xung quanh mình là những ngọn đồi cao, những rặng núi đều đặn , và cả những tía sang yếu ớt đầu tiên của mặt trời
Không 1 chút gì trông có vẻ quen thuộc. Không thứ gì giống với đỉnh núi nơi mà anh cùng bè bạn đã khám phá ra hầm mộ của Bartuc. Norrec tiến 1 bước về phía trước, cố gắng giữ phương hứớng,
Tiếng cót két khó chịu vang lên theo từng chuyển động
Norrec nhìn xuống và nhận ra không chỉ mỗi cánh tay mình bị bao bọc trong kim loại
Áo giáp. Nhìn khắp xung quanh , Norrec chỉ nhìn thấy những miếng kim loại màu máu.
Anh đã từng nghĩ rằng cơn shock và sợ hãi của bản thân có thể sẽ không tệ hại hơn nữa , nhưng chỉ đơn thuần nhìn vào phần còn lại của cơ thể mình gần như ném người lính vững vàng khi xưa vào cơn hỏang lọan tột độ. Cánh tay,thân trên,chân, tất cả bị che phủ bởi lớp giáp đỏ thẫm. Chế giễu thay, Norrec nhìn thấy mình đã mặc cả chiến giáp xưa của Bartuc nhưng lại đi đôi giày bằng da thuộc.
Bartuc… Lãnh chúa của máu, sở hữu ma thuật đã cứu mạng người lính tuyệt vọng đánh đổi lại là mạng sống của Sadun và thầy phù thủy Vizjerei.
Diablo
Di sản của máu.
Chương 1
Cái đầu lâu ném 1 một nụ cười méo xệch vào mặt họ, như thể nó muốn mời bộ 3 cùng nó đi vào vĩnh hằng.
“ Có vẻ như chúng ta không phải là những người đầu tiên” Sadun Tryst rì rầm. Người chiến binh gân guốc đầy những vết thẹo khoan vào chiếc đầu lâu bằng rìa con dao, khiến cho … lắc lư. Phía sau cảnh tượng đáng sợ này, họ hòan tòan có thể nhận ra cảnh cái que nhọn xuyên qua thủ cấp những kẻ đi trước, để lại thân thể lủng lẳng cho đến khi thời gian xóa sạch mọi thứ trừ cái đầu lâu rơi thành 1 đống lộn xộn trên sàn .
“Các anh có nghĩ rằng chúng ta sẽ bị như vậy chứ ?” Kẻ cao lớn, trùm kín thì thầm. Nếu như Sadun gầy gò, trông có dáng của 1 người nhào lộn, thì Fauztin dường như trông giống 1 xác chết. Như 1 bóng ma , phù thủy Vizjerei lướt đến, chạm vào chiếc đầu lâu, lần này là bằng 1 ngóng tay đeo găng.,”Không hề có thuật phù thủy. Chỉ có môt qui trình tuy thô sơ nhưng hiệu quả, Không có việc gì phải sợ cả.”
“Trừ khi đầu của cậu nằm trên cái cọc kế tiếp”.
Vizjerei kéo mạnh chòm râu dê xám, mỏng. Đôi mắt hơi lệch nhẹ của hắn khép lại như thể thể thừa nhận lời nói vừa rồi của kẻ đồng hành. Trái lại, Sadun mang sắc mặt thân thiện hơn với con chồn khồng đáng tin này- đôi khi cả tính cách gíống – Fauztin gợi nhớ đến 1 con mèo già nua.Cục u ở mũi hắn, luôn luôn giật mạnh, và cử động mau lẹ phía dưới mũi hắn chỉ như đánh lừa.
Cả 2 chưa bao giờ nổi tiếng về sự trong sạch cả , nhưng Norrec Vizharan đã đặt hết lòng tin vào mỗi cá nhân trong 2 người đó, and has several time over. Từ lúc gia nhập bọn họ, người cựu chiến binh nhìn về phía trước, tới nơi mà bóng tối to lớn kia đang che dấu những căn phòng lớn. Đến đó, họ đã khám phá 7 level khác nhau tất cả và nhận ra rằng chúng trống rỗng 1 cách đáng tò mò, ngoại trừ những cái bẫy cổ xưa.
Họ còn nhận ra rằng chúng hòan tòan không hề có bất kì thứ châu báu nào , một nỗi thất vọng to lớn với nhóm người bé nhỏ này,
“Anh có chắc không hề có thuật phù thủy ở đây chứ , Fauztin ? Không hề có chứ ?”
Nét giống mèo ẩn hịện bởi chíếc mú trùm đầu nhăn nhó thêm pha lẫn một sự hơi bực mình.Bờ vai rộng của chiếc áo lùng nhùng của hắn tạo cho Fauztin một linh tính, gần như là một dáng vẻ siêu nhiên , đặc biệt kể từ khi hắn vượt lên Norrec cơ bắp , người không hề nhỏ con chút nào.
“Anh còn phải hỏi sao, bạn của tôi ? “
“Có vẻ như điều đó đúng là vô nghĩa. Không kể đến những cái bẫy nhỏ bé đáng thương , chúng ta chẳng gặp thứ gì ngan cản trên con đường tiến đến căn phòng chính.Tại sao lại vượt qua các rắc rối trong việc đào nên những thứ này, để rồi lại để nó với sự bảo vệ lỏng lẻo!”
‘Tôi không gọi những thứ như con nhện to bằng cái đầu mình là vô nghĩa”. Sadur cáu bẳn chen vào, lơ đãng cào mái tóc dài nhưng mỏng của mình.”Đặc biệt là lúc này nó đang bám trên đầu tôi…”
Norrec tảng lờ đi “ Đây liệu có phải điều tôi nghĩ ? Chúng ta đã quá muộn chăng ? Liệu đây có lại là một Tristram nữa ?”
Từ xưa , trước khi là một tay lính đánh thuê, họ đã săn đuổi 1 kho báu trong 1 ngôi làng nhỏ,đầy rắc rối tên Tristram. Truyền thuyết kể lại, trong hang ổ được canh giữ bởi qủi dữ. có 1 kho báu mà giá trị của nó rất đặc biệt.nó có thể khiến cho vua của họ đủ may mắn để sống và tìm kiếm (It would make kings of those fortunate enough to live to find).Norrec và bạn bè của anh đã đến đó, tiến vào mê cung trong bong tối chết chóc mà không hề biết gì về người dân địa phương…..
Và sau những nỗ lực của họ, sau những trận chiến với những quái thú kì dị và né tránh trong đường tơ kẽ tóc những cái bẫy chết người . họ nhận ra đã có kể nào đó lột sạch tất cả những thứ giá trị trong mê cung ngầm. Chỉ khi trở về ngôi làng, họ mới nhận ra sự thật đau lòng , rằng một nhà vô địch đã xuống mê cung vài tuần trước, được cho rằng là đã đánh bại đuợc con quỉ khủng khiếp Diablo. Anh ta không hề lấy bất kì vàng bạc châu báu gì cả, nhưng những tay phiêu lưu đến sau anh ta đã tận hưởng thành quả của anh ấy,giải quyết những nguy hiểm nhỏ hơn và tận thu những gì có thể tìm thấy.Nhưng chi vài ngày khác biệt đã không còn để lại gì cho thành quả của bộ ba……
Norrec còn nhận được sự thiếu khích lệ đến từ lời nói của 1 dân làng ôn hòa 1 cách đáng nghi ngờ, cảnh báo rằng nhà vô địch kia đã , còn gọi là The Wanderer, chưa hề đánh bại Diablo mà hơn thế nữa còn tình cờ giải thóat Tứ quỷ . Ánh nhìn liếc qua chứa câu hỏi của Norrec đã được trả lời ngay bằng cái nhún vai thông thường của phù thủy Vizjerel”
“Luôn luôn có những chuyện kể về những con quỉ trốn thóat và những lời nguyền kinh khủng “. Fauztin đã bỏ đi hòan tòan chất giọng đầy cảnh báo tự nhiên của mình.”Diablo luôn là đề tài yêu thích trong các câu chuyện dân gian”.
“Anh không hề nghĩ rằng chuyện đó mang chút ý nghĩa gì chăng ?” Ngay từ bé , Norrec lớn lên trong nỗi sợ Diablo,Baal bởi những câu chuyện của các bậc trưởng lão , và những con quái vật trong đêm khác, những thứ nhằm giáo dục cậu thànnh 1 người tốt.
Sadun Tryst sụt sịt:”Anh đã bao giờ nhìn thấy quỷ chưa ? Hoặc là biết ai đó đã từng nhìn thấy ?”
Norrec chưa từng:” Còn anh , Fauztin ? Người ta nói rằng Vizjerel có thể triệu hồi những con quỷ để thực hiện mệnh lệnh của họ.”
“Nếu tôi có thể làm điều đó, anh có nghĩ rằng tôi sẽ phải đi ăn cắp trong cái hầm mộ và mê cung rỗng không này ?”
Lời nhận xét đó,hơn hết thảy,đã thuyết phục Norrec chấp nhận từng từ của người dân làng như những câu chuyện khó tin khác.Thực ra thì không hề khó khăn chút nào để làm chuyện đó . Sau những chuyện này thì thứ từ trước đến giờ mang ý nghĩa quan trọng với cả 3 đơn thuần chỉ là sự giàu có.
Thật không may , càng có vẻ như là sự giàu có 1 lần nữa đang né tránh họ.
Ngay khi nhìn vào hành lang, bàn tay đeo găng còn lại của Fauztin nắm chặt lấy trượng phép. Viên đá quí ở đỉnh – nguồn ánh sáng của họ - lóe lên trong chốc lát. “ Tôi đã hi vọng là đã lầm, nhưng sợ rằng dường như không phải vậy. Chúng ta dã cách khá xa điểm khởi hành để đi sâu vào nơi này “.
Người chiến binh hơi xanh xao nguyền rủa thầm. Anh đã từng phục vụ nhiều chỉ huy trong cuộc đời mình, đa số là trong cuộc chiến tranh từ Westmarch , và từ vệc sống sót từ vô số các chiến dịch – thường là súyt sóat thóat hiểm- anh đã tự rút ra được kết luận. Không một ai có thể sinh tồn trong thế giới này mà không có tiền. Anh đã thực hiện điều đó đến mức như một vị chỉ huy,bị ngắt quãng ở hạng ba, cà cuối cùng nghỉ hưu trong sự khinh thường kể từ lần sụp đổ gần nhất. ??????????????????????????????????????????????????
Cuộc sống của Norrec đã từng chỉ là những cuộc chiến tranh, kể từ lúc anh đã đủ trưởng thành để cầm lấy thanh gươm.Anh đã từng có cái là gia đình, nhưng họ giờ đã chết cũng như lý tưởng của anh.Anh vẫn còn đang tự cân nhắc mình là một người đàn ông lịch sự hòa nhã, nhưng điều đó không lấp đầy cho cái dạ dày. Phải có một con đường khác, Norrec quyết định…
Và thế là,cùng với 2 đồng đột, Norrec lao vào cuộc tìm kiếm kho báu…
Cũng như Sadun, Norrec cũng có chung những vết sẹo, nhưng vẻ mặt của anh trông giống như là một nông dân bình thường hơn . Đôi mắt nâu, khuôn mặt lớn, cởi mở và quai hàm khỏe mạnh, trông đáng lẽ anh ta sẽ ở nhà và gắn liền với cái cuốc. Trong khi mang ngoại hình đầy ấn tượng với các cựu chiến binh, anh vẫn cần tiền để chi trả cho vùng đất này. Nhiệm vụ này sẽ đưa họ đến sự giàu sang hơn cả mong đợi , hơn cả mơ ước ….
Và giờ đây dường như thể mọi thứ lại chỉ là lãng phí thời gian và nỗ lực.
Bên cạnh anh, Sadun nếm con dao lên không trung, và điệu nghệ bắt ngay cán dao khi nó vừa rơi> Anh ta làm thêm 2 lần nữa, hòan tòan tỉnh táo.Norrec dường như có thể tưởng tượng ra điều anh ta vừa nghĩ. Đã cả tháng trời họ làm nhiệm vụ đặc biệt này,đã chu du qua biển tới Đông Bắc Kẹhjistan, ngủ trong mưa và cái lạnh giá, đi theo những con đường mòn sai lệch cùng với những hang động trống rỗng, ăn bất cứ thứ sâu bọ nào mà họ có thể tìm thấy trong khi đi săn lùng những bằng chứng đáng thuyết phục – và tất cả đều tại Norrec - người đã xúi giục tòan bộ sự thất bại này.
Tệ hơn nữa, nhiệm vụ này xuất hiện đến từ một giấc mộng, một giấc mơ về đỉnh núi mang thứ thô sơ gì đó giống với hình đầu rồng.Norrec chỉ mơ 1 lần duy nhất, có lẽ là 2, Norrec có thể đã quên cả hình ảnh, nhưng qua năm tháng, nó đã lặp đi lặp lại quá nhiều lần. Bất kì nơi nào anh chiến đấu, anh đều quan sát đỉnh núi nhưng đều không thỏa mãn..Và sau đó, những người đồng hành của anh - sau này đã chết- nhớ rằng đã từng đi qua nơi đó. Chuyện kể rằng có những con ma đã ám nơi này và những người đi ngang qua ngọn núi đều biến mất và được tìm thấy vào năm sau, với máu thịt bị rút cạn khỏi những mảnh vụn xương….
Và thế là Norrec tin rằng định mệnh đã gọi anh đến đó
Nhưng nếu như thế tại sao ngôi mộ lại bị phá hủy ?
Lối vào chính đã được khéo léo che dấu dưới lớp đá , nhưng hòan tòan mở ra phía ngòai. Đáng lẽ đó chính là manh mối đầu tiến đến sự thật, nhưng Norrec phủ nhận nhìn thẳng vào sự không nhẩt quán này. Mọi hi vọng của anh, mọi lời hứa với đồng đội…….
Phần sau để tôi đi tìm đã

Rất tiếc là vì lí do học hành nên nhóm tôi đã bỏ prọect này, có bạn nào hứng thú thì post bagi tại đây. Đây chính là project dịch tiểu thuyết bên D2Vn.com, nhưng rất tiếc là đã bị cancel bơi nhóm tôi
