Cho những ngày xưa ...
[spoil]
Trời mưa , dĩ nhiên đó là khoảng thời gian dễ làm người ta tức cảnh sinh tình , đó là những cơn mưa rả rích dai dẳng như đưa con người ta quay về với con người thật của mình , những khoảng kí ức đẹp mà có khi chưa thể khơi lại . Quá khứ vui có , buồn có ... Nói dễ hiểu thì mưa là thứ xúc tác để những ngày xưa ấy như sống lại với mỗi người trong một thời khắc nào đó . Những khoảng lặng của cuộc sống hối hả cứ trôi đi từng ngày .
Ai trong chúng ta , dù tốt hay xấu cũng đã từng có lần mơ về một ngày nào đó , mình sẽ làm một cái gì đó to lớn như bay vòng vòng trên trời như chim , điều khiển được ma thuật thần bí , được đi đến mọi nơi mình thích ... Để rồi khi ta lớn , những kí ức tối đẹp xen lẫn với nhau hay thậm chí là những lỗi lầm ngờ nghệch đến ngớ ngẩn mà hồi đó mình mắc phải , mà ai ai dù ít hay nhiều cũng đã từng nhắc lại khi ngồi lại bên nhau , giọng kể ngà ngà bên ly rượu . Hay những lần họp lớp để ôn lại những kỉ niệm ngày đó ... Hay đơn giản là nhớ về một khoảng thời gian hạnh phúc bên những con người mà bạn từng yêu mến .
5 giờ chiều , chẳng biết có chuyện gì mà nhỏ gọi mình ra cái chỗ rạp chiếu phim cũ gần trường thế nhỉ ... Chỗ đó trước đây đã từng là cái rạp chiếu nhưng bây giờ thì nơi đó chỉ là sân chơi cho bọn trẻ . Vì trời đang mưa nên tôi chọn cái bâc thang dưới mái hiên nhìn thẳng ra phía đường lộ . Trên đường , xe cộ qua lại cũng chẳng hề giảm ... Những " chiếc áo mưa " lướt qua , tôi lục túi tìm gói thuốc thì có một ông lão đi đến gần chỗ tôi ngồi :
"Mưa bong bóng , lúc nào cũng dai dẳng , cậu nhỉ" . Ông già quay sang tôi và bắt chuyện .
"Vâng ạ !" . Tôi đáp ậm ừ cho qua chuyện , tay lôi điếu thuốc châm lửa rồi rít một hơi , tay kia cũng không quên đưa gói thuốc mời ông già .
"Đường phố bây giờ cũng thay đổi nhiều rồi ha mậy ..." , ông già bắt đầu tâm sự : " Ngày đó , cái rạp này đông lắm . "
Tôi lại dạ , những hạt mưa từ những tán lá rơi xuống , lạnh thấu cả xương ... Đứng chờ một mình cũng chán , tôi liền tâm sự với ông tất cả mọi chuyện trên trời dưới đất , từ chuyện thời sự đến chuyện đổi thay từng ngày của thành phố .
"Hôm nay lại bị gái hành phải không ?” – Trước câu hỏi bất ngò đó , tôi chỉ còn nước gật đầu . Cũng may là làn khói thuốc đã che bớt cái mặt đang dần đỏ lên của tôi . Mà hình như ông già cũng chẳng để ý , ông đưa điếu thuốc lên môi và kéo một hơi … Giọng ông như trầm đi thấy rõ , có phần hơi chậm lại đôi chút nhưng dường như có phần cởi mở hơn :
- Hồi đó , tao và bả gặp nhau tại chỗ này … - Giọng nói của ông hòa với tiếng mưa như đưa những kí ức của ngày đó về đây , của một chàng trai trẻ .
- Nếu hôm đó mà không ham vui thì tao cũng chẳng đi làm gì cho mệt … - Ông kể tiếp : “Hồi đó đoàn chiếu phim Giải Phóng về đây , vì thấy lạ nên người ta kéo đi coi rất đông … Ông như muốn phì cười : “Phim trắng đen , lại là phim cách mạng nên coi một lúc là chán nên ông bắt đầu để ý xung quanh …
“Rồi ông bắt đầu tán gái chứ gì ?” . Tôi nhìn ông cười cười .
“Một cô bé ngồi cách đó không xa , đôi mắt của cô ấy trong vắt , và thế rồi … tao có vợ” . Ông già nheo mắt hóm hỉnh …
Cũng ở đây , ngày xưa ….
….
- Ê thằng kia , lát về đá banh không ?
- Ở đâu ? – Nó quay sang thằng bạn , mặt lấm lét vì sợ ông thầy bắt được vì tội nói chuyện trong lớp !
- Trước cái rạp chiếu phim cũ ấy ! – Nó chưa kịp gật đầu thì đã thấy nhói nhói ở lưng , nhỏ bạn ngồi đằng sau đưa tay nhéo nó một cái …
- Bạn mà cúp tiết đi về là tui nói thầy đó . – Con bé nhiều chuyện , tui cúp chứ có phải bà cúp đâu mà la làng ?
Vừa dứt lời thì tiếng chuông vang lên báo hiệu giờ ra chơi , cái bầu không khí mang sắc thái của sự tự do như len lỏi trong người nó … Cũng cơn gió đó , cũng hàng cây đó thường ngày nhưng sao hôm nay nó thân thương đến thế . Ngày thứ năm đối với lũ học sinh như bọn nó trong trường cũng giống như ngày đi chơi , học hai tiết đầu thì giám thị về sớm , học sinh bắt đầu giờ học ngoại khóa . Tất nhiên là chỉ tuyệt vời với lũ con trai thôi … Chỉ cần ra phía sau trường , quăng đôi sandals qua bờ tường rồi leo qua , chỉ cần như thế thôi là có thể lén ra khỏi trường . Nhất là với một ngày như thế , khi người ta vui thì cái gì cũng có thể khiến ta cười .
Cũng như thường lệ , cái sân ngay trước rạp hát là nơi những thằng con trai đá banh ở đó , cả nhóm chia làm hai phe … Ở đây ngày thường thì lúc nào cũng có mấy bà gánh hàng rong ngồi ở đó , nhưng cứ hễ tới thứ năm và chủ nhật thì chẳng ai dám tới . Những người đi dưới lòng đường lâu lâu cũng lắc đau ngao ngán vì trái banh ở trên lề văng xuống đường gây cản trở giao thông … Hai phe đang đá banh với nhau như thường lệ thì gió bắt đầu nổi lên , cơn gió từ đâu đưa đến những hạt mưa lất phất lạnh ngắt đến thấu xương . Từ trên trời , những hạt mưa rơi xuống như những viên sỏi bằng thủy tinh rơi xuống đất và vỡ tan , hòa lại với nhau thành dòng nước cứ chảy , chảy mãi như thế , những cơn mưa cuối mùa thu không lớn nhưng dai dẳng …và lạnh ngắt , tay chân tự nhiên cứng đơ . Lũ học sinh ào chạy vào trong mái hiên trước cửa rạp hát để tránh mưa … Dưới lề đường , những chiếc xe máy trùm những chiếc áo mưa đang đi ngược hướng về phía trường , chắc giờ này cũng đã tan học rồi đây ! . Ngoài trời , mưa cũng đã bắt đầu nặng hạt .
- Chết rồi mày ơi ! Tao..để quên xe đạp ở trường … - Một số thằng trong đám hét lên , lúc chiều , vì ham vui nên tụi nó cũng trèo tường cùng đám con trai . La chưa đã , bất chấp mưa lớn , mấy thằng đó lao ra như tên bắn , chạy đi … Một tay ôm cặp còn tay còn một tay lục túi tìm thẻ xe … Có thằng vội quá , quên luôn cái áo phải quay lại lấy , người nó như chuột lột … Còn có mấy tên dữ dội hơn , được “đích thân” phụ huynh ra tận rạp hát “thỉnh” về , kèm theo lời quát mắng :
- Lần sau còn ham chơi , để tao còn đi kiếm là mày chết !
Cứ như thế , lũ học sinh chơi cùng nó đã lần lượt ra về hết … Một mình ngồi dưới mưa , nó chợt cảm thấy lòng mình cô đơn quá đỗi , con người ta mới đây còn cười nói bên nhau , vậy mà giờ đây mỗi người mỗi ngả . Chợt thấy cuộc sống này thật ngắn ngủi và mỏng manh như những giọt mưa ấy … Bỗng những tiếng bước chân vội vã đến gần như kéo nó về với thực tại :
- Ê ! – Một tiếng gọi dù rất nhỏ cũng có thể làm nó giật mình , nhất là khi đang một mình như thế .
Con nhỏ khúc khích cười , người ướt nhẹm như con mèo nhúng nước , con nhỏ lấy cặp che đầu , những giọt nước từ trên tóc làm áo ướt mem , nó thoáng nghĩ bậy bạ rồi nhìn con nhỏ , bất giác nó thấy mặt mình nóng lên . Trời ơi ! Tự nhiên hôm nay nó xinh cực kì . Suốt năm học ngồi gần nó , toàn gây nhau , chẳng hiểu sao … Hình như con nhỏ cũng đang biết thằng này đang ấp úng như gà mắc tóc nên cũng tự nhiên thấy tội tội thằng nhóc :
- Ủa ! Bạn về trước tui mà bây giờ vẫn còn ở đây à ? – Nó nháy mắt một cách tinh quái …
- Ờ …thì , dù sao thì cũng ướt như nhau cả thôi mà … - Chẳng biết trả lời sao , nó đáp , ngang như cua .
- Đang vội mà còn gặp mưa …. – Giọng con bé buồn buồn : Kì này chắc tập vở ướt hết rồi , học với chả hành … Con này còn nhỏ mà nói như bà già ấy !
- Vội lắm không ? – Nó quay sang nhìn , con nhỏ gật đầu , trên mặt nó nước vẫn chưa kịp ráo :
“Hôm nay , nhà tui có việc đi hết rồi , phải về nhà nấu cơm” . Mặt con bé nhìn thảm đến tội
- Nè ! Cầm lấy đi … - Nó lôi từ trong cặp một chiếc áo mưa màu xanh : “Ngày mai nhớ trả tui nha.”
- Nhưng … lấy cái gì bạn mặc đi vê ? – Con nhỏ nhìn nó ngạc nhiên , mắt nó long lanh như hai giọt nước .
- Chờ tí tạnh mưa tui về , bạn cứ đi trước đi … Mặc áo mưa khó chịu thế mà mẹ tui cứ bắt tui mang theo
- …. – Con bé tỏ vẻ cảm kích vô cùng , mặc áo mưa , cảm ơn rồi bước ra đi tiếp , trước khi đi nó còn vẫy tay tạm biệt .
Như chợt nhớ ra , nó chạy theo con nhỏ hét lớn , mặc kệ làn mưa lạnh giá : “Vậy đừng nói cái chuyện tui trốn tiết đi chơi cho thầy nha ?” … Con nhỏ quay lại mỉm cười .
“À , cái đó… Lúc bạn về tui chạy lên báo chủ nhiệm rồi !!!” … Nói xong , con nhỏ rẽ sang hướng khác . Còn nó , trong tình huống đó , nó còn chưa biết mình phải nên cười hay nên khóc cho đúng hoàn cảnh .
…..
- Thế mà mới đó cũng hơn 60 năm rồi … - Ông già lại đưa điếu thuốc lên môi , mắt hướng về một khoảng không nào đó , kéo một hơi … Như không để cho ai xen ngang , ông nói tiếp :
“Bả chết rồi … cũng 10 năm chứ ít gì…” . Ông già ngồi yên lặng hồi lâu , chẳng nói gì .
- Ê !
- Em đến hồi nào vậy ? – Có vẻ như tôi hơi bất ngờ , hôm nay , em mặc một cái áo khoác màu hồng , nó bị ướt vì cơn mưa dai dẳng lúc nãy :
- Hôm nay nhà em đi hết rồi , anh đi chơi với em nhá ? – Nàng nhìn tôi mỉm cười , khẽ gật đầu chào ông già một cái .
- Sao gọi điện thoại cho anh , bắt người ta chờ hoài thế ?
- À , cái đó… Mà chẳng sao đâu , mẹ anh biết là anh đi với em rồi còn gì .
“Sao không chừa cái tật nói nhiều cho tui nhờ cái ?” Mặt tôi ỉu xìu , còn em thì chỉ lặng lẽ cười .
Một lúc sau , em liền quay sang , nắm tay tôi :
- Đi đâu bây giờ , coi cíne nhá ?
Tôi gật đầu , bất thình lình , ông già quay sang nhìn tôi , cười cười :
- Vào rạp film thì ngồi coi đàng hoàng nhé , bắt chước tao là mày mệt đó nha !
Nàng nhìn tôi chẳng hiểu có chuyện gì … Còn ông già thì nhìn tôi , nở một nụ cười bí hiểm .
Tiếng nhạc từ một quán cafe nào đó vọng ra giai điệu bài hát :
Cây xưa còn gầy
Nằm quay ván đỏ
Áo em ngày nọ
Phai nhạt mây màu
Âm vang thuở nào
Bước nhỏ tìm nhau , tìm nhau ....
[/spoil]