Một ngày bình thường ...
Một câu chuyện theo đúng nghĩa hit and run được viết ...
[spoil]
Trời hừng hực như đổ lửa , nhưng ngọn lửa trong lòng người ta trong tình huống lúc này càng làm cho người ta càng cảm thấy ngột ngạt , hàng chục ánh mắt nhìn chằm chằm , không gian tĩnh lặng bao chùm , đáng sợ tới nỗi một chiếc lá rơi cũng có thể làm người khác chú ý ...
Hàng chục cặp mắt đổ dồn , tín hiêu cất lên , thằng nhóc đập cái cây nó đang cầm trên tay , đập vào cái cây ngắn trong cái lỗ trên mặt đất khiến nó bay lên , một tiếng vụt nhanh sau đó khiến cái cây ngắn bay về phía thằng nhóc đang cởi trần , nó quấn cái áo trên đầu , dáng đứng như thủ môn ... Nhiệm vụ của nó là chụp cho bằng được cái cây ngắn .
- Kì này chết mày rồi ! - Thằng nhóc đưa tay ra bắt cái cây đang bay tới . Sự việc diễn ra nhanh như chớp . Cái gậy không bay thẳng vào tay thằng nhóc mà bay luôn vào...ngay giữa trán nó , máu ròng ròng chảy ra .
- Má ơi ! Máu... - Thằng nhóc ôm đầu chạy , mặt nó xanh lét , vừa chạy nó vừa khóc , máu thấm ướt cả áo .
Sau trận đánh khăng đầy nghẹt thở , thằng Luân bị nhà nó làm một trận te tua , mẹ nó cầm cây chổi lông gà giơ trước mặt nó : " Mày không thể sống một ngày bình thường như bao người khác được hả Luân ? " ... Cứ mỗi câu , cây chổi lông gà hạ xuống làm đít thằng Luân nảy lên như trái banh của bọn con nít trong xóm .
- Hè này anh mày về chơi , mày còn cái kiểu đó nữa là tao giết ! - Bà bực dọc quăng cây chổi lông gà xuống đất rồi đi ra bếp .
-----
Mùa hè vừa đến là cả đám thằng Nghi kéo nhau về quê nội chơi , nghĩ tới cảnh cùng nhau bắt cua rồi nướng cá , khung cảnh lãng mạn của miền quê làm nó hy vọng sẽ có ấn tượng tốt với con Hoàng bạn nó . Nghĩ tới con Hoàng , nó lại tức lũ bạn quái quỷ dám phá đám kế hoạch của nó ...
Vì ban đầu , nó định chỉ có nó với con Hoàng về quê nó thôi ... Ai ngờ , con nhỏ nhiều chuyện này lại kể cho nhỏ Vy .
- Thích quá ha , bạn và Nghi định về quê chơi à ? - Nhỏ Vy nhảy cẫng lên ... Bọn nó vừa thi tốt nghiệp xong , dám con này nó đòi đi lắm ... Nghi nghĩ thầm , bụng giật thót lại như có ai đấm vào .
- Ờ ha , còn gì hơn là vừa họp lớp xong , mình lại kéo về quê Tý Sún quậy , đúng ko Phú ? - Con này la lớn , cốt chỉ để hai thằng Phú và Cường nghe thấy .
Vừa nghe thấy tiếng nhỏ Vy , thằng Cường quay phắt qua thằng Nghi , nắm cổ thằng Nghi , nghiến răng giọng thì thào :
- Mày mà vì tổ chim mà ruồng bỏ tổ chức , thì lúc tổ chức khai trừ thì đừng trách nhá ...
- Gì vậy Cường ? - Nhỏ Hoàng thấy lạ .
- À không ! Mình chỉ nhắc bạn Nghi là nhớ tiếp khách cho tốt thội .
- Ừ , bạn nói phải ... Càng đông càng vui mà , đúng không Nghi ? - Hoàng quay sang , nở một nụ cười thật tươi , biết không thể thoái thác , nó đáp mà miệng cười như mếu ...
- Ờ...ờ !
Vậy là ngày đi chơi cũng đến , cả nhóm gồm Nghi và Hoàng , Vy thì lôi kéo thêm thằng Vinh ( không hiểu tại sao nhỏ lớp trưởng lại để ý một học sinh cá biệt thế nhỉ , ngay cả tác giả cũng không rõ , vì hắn chỉ là người kể thôi ...) , thằng Cường và nhỏ Uyên ( con bé chơi piano dạo ấy ) , và cuối cùng là thằng Phú .
Vừa vào tới nơi , thằng Nghi chưa kịp vào nhà chào mọi người thì Luân chạy ra mừng rỡ đến nổi quên cả dép , ông anh họ của nó đã về , khung cảnh khác xưa nhiều quá ... Bao nhiêu kỉ niệm thời thơ ấu tràn về làm lòng nó bồi hồi quá đỗi :
- Đây là những người bạn của cháu ... - Nghi giới thiệu từng đứa cho dì của nó
- Thôi , các cháu ra đằng sau rửa mặt đi rồi còn ăn cơm ! - Dì của Nghi , tức là mẹ thằng Luân niềm nở , nhưng sự niềm nở đó không tồn tại lâu , khi cả đám xuống dưới hết , bà quay sang thằng Luân , nói nhỏ :
- Con nhớ giùm mẹ nhé , thử sống một ngày bình thường xem có chết không ? Nếu mày ngoan , mẹ sẽ nói ba mày đi huyện về mua quà cho mày .
Đang thao thao bất tuyệt , mới quay đi một chút thì thằng Luân đã không còn ở đó ... Nó đang đứng ngoài cổng , la lớn vọng vào nhà bên trong : " Mẹ nhớ giữ lời đấy !..." . Nói xong , nó chạy tót đi chơi
- Thằng mắc dịch , tới giờ cơm mà mày còn đi đâu thế ? - Mẹ nó chạy theo ra tới cổng . Bóng thằng Luân khuất sau những lũy tre bên đường .
[/spoil]
Một ngày bình thường ( kết ) ...
Một câu chuyện theo đúng nghĩa hit and run được viết ... Chuyển biến tâm trạng thành đấu tranh tư tưởng ...
[spoil]
Chuyện giao ước của thằng Luân và mẹ nó tất nhiên là chỉ có hai người biết . Chính mẹ của nó cũng giấu nhẹm chuyện cây đa trước làng khi thằng Nghi hỏi tới ... Nhưng nó có thực hiện đúng lời hứa hay không thì chỉ có trời mới biết ...
- Luân ! Dắt tao đi một vòng xóm chơi đi , xong mình đi câu cá ... - Thằng Nghi đề nghị .
- Dạ được ... - Luân vui vẻ đáp , nó nhủ bụng , một ngày bình thường như mọi người ư ? Chuyện nhỏ .
Khung cảnh làng quê buổi chiều thật yên bình , gió thổi nhẹ trên những tán cây khiến lòng người như dịu lại ... Đó là một buổi chiều bình thường hiếm hoi khi Luân quyết làm người con ngoan ...
- Ê , thằng kia ... - Một viên đá nhỏ bay đến trúng đầu Luân . Nó ra hiệu cho cả đám Nghi chờ một lát rồi chạy về phía bụi cây .
- Gì ?
- Ra đồng chơi trận giả không ? - Một thằng nhóc lấp ló trong bụi thì thào ...
- Thôi , không chơi đâu . - Luân gạt phắt ...
- Sao thế ?
- Ơ cái thằng này , không là không ! - Nó trợn mắt , thằng nhóc thở dài rồi bỏ đi ...
Chỉ có thế mà cái chuyện đó cứ ám ảnh trong đầu nó mãi , nhìn các anh chị nó vui vẻ , cười nói vui vẻ khi đi bắt cá cũng như lúc hái ổi , bụng nó như muốn sôi lên .
Bây giờ nó mới thấy một ngày bình thường với nó sao mà khó thế , tay chân nó như bị ai đó trói suốt cả ngày hôm nay , ngực nặng trịch ... Ý nghĩ bây giờ của nó chỉ là cầu trời cho ngày hôm nay trôi qua thật nhanh ...
- Nè Nghi , vui như vầy mà tối này về thì tiếc quá nhỉ ? - Thằng Phú nhìn Nghi , giọng tiếc rẻ ...
- Mới ba giờ rưỡi ... - Nghi nheo mắt : Với lại tao tính ở đây hai ngày nữa cơ mà !
- Ơ ơ ?
- Thằng cù lần , ở đây chỉ có mày không biết mà thôi ... -Vừa nói xong , cả đám cười ngặt nghẽo
Một tia sáng lóe lên trong đầu thằng Luân , các anh chị nó ở đây tận ba ngày , tức là giao ước của nó với mẹ là không có hiệu lực , nó đã sống một ngày bình thường , nhưng đó là ngày bình thường đối với người khác . Còn với nó thì một ngày bình thường là tận hưởng những ngày hè một cách hết mình , tất nhiên là theo cách của nó .
- Bây giờ mình ra đồng đi dạo nha mấy anh chị , dạo này ngoài đó mát lắm ... - Luân đề nghị , nó sẽ dẫn ông anh nó ra đó rồi lẻn sang chỗ đánh trận giả ...
Và nó đã không nói dối , ngoài ruộng gió thổi mát tới tận da đầu , những thửa ruộng san sát nhau , lâu lâu vang lên tiếng trâu bò kêu lên đâu đó ,khiến cả đám bạn chỉ muốn ngồi xuống nghỉ ngơi , nhìn mấy đứa nhỏ thả diều ...Sự thanh bình chỉ tồn tại cho tới khi nhỏ Uyên quay sang hỏi thằng Nghi :
- Em bạn đâu rồi ?
Cả đám dáo dác nhìn quanh , cũng như lần trước , thằng Luân đã mất dạng từ bao giờ ...
( Còn tiếp ) ....
[/spoil]
Coming soon ....