Thằng NL nó cũng không phải noob,thế mà.....
Chỉ trách anh Lữ bố quá ảo
Tuân úc chắc là thằng nhân đạo nhất trong bát kì.Ít nhất thì nhiều lúc nó cũng chừa cho người ta 1 con đường sống,chứ không lạnh như Vien Phuơng hay Bàng Thống:)
Ngày xưa đọc TQ, chả hiểu tại sao sử sách lại phê Tào Tháo là gian hùng thời loạn, năng thần thời thịnh, giờ đọc cái này mới hiểu

. "trí gian hùng giúp thành bá nghiệp, tay năng thần giúp hành nghĩa hiệp ". Vừa đen vừa trắng, vừa sáng lại vừa tối

Mr Bị thì lúc đầu hắn lo cho dân thật lòng chứ ko phải là sĩ diện, đoạn hắn quyết định ko xử Đổng Trác có thể thấy rõ điều đó, có điều về sau thì đúng như Sĩ Nguyên nói, anh Bị có thể trút bỏ cái hình ảnh nhân nghĩa trên vai mà làm chuyện "con người" nên làm

.
Xem quả cool nhất là lúc Huệ Hoành mồm vẩu, tay ngoắc ngoắc, chưa kịp nói hết chữ " nào.." đã ăn cái kích vào mặt
Thực ra liên quan đến truyện HPLN, người thứ nhất tui ghét là thằng cha bình luận đằng sau truyện( bốc phét tứ tung chả biết hiểu dược bao nhiêu), ko biết có phải mr VDSB ko? Người thứ 2 mới là siêu nhân Ngô Tùng "mù chữ" của chúng ta.
Trích dẫn lại một số đoạn vui hài:
Trác: CHan-Mou hiền đệ ơi cho ta sống đi mà
Mou: Trác huynh ơi, vì huynh quá khó vẽ, chết đi cho tui nhờ.
Hoạt cảnh 2:
Mou đái dầm trên giương vì Triệu Vân hiện về" Bớ Chan-Mou, dám bịa truyện nói láo hả"
