1st|losser
Mario & Luigi
buồn quá đi, hôm qua ngồi tán gẫu cùng ae chơi với nhau từ thủa nhỏ, nó đã làm mình hoài niềm về 1 tuổi thơ tươi đẹp đầy niềm hạnh phúc. khi đó mình ở khu tập thể trần quốc toản hà nội cũng là nơi đến tận bây giờ mình vẫn đang sinh sống. du cho chỉ là 1 khu tập thể khá là cũ nát, tường đất nức nở. như nó đã đem lại cho ko biết bao nhiêu đứa trẻ như mình lúc đó niềm vui của tuổi thơ mà có lẽ trẻ con bây giờ rất ít trải qua. tuổi thơ của mình chỉ đơn giản là những trò chơi như trốn tìm, đuổi bắt, ném lon, đá cầu, đánh vợt. vì tập hợp khá đông người, từ lớn đến bé khoảng 3 40 người, lớn thì 87 88 nhỏ cũng 94 95 96. nên khá là sôi nổi.
nhưng dường như cái khoảng khắc tươi đẹp thì chẳng bao giờ dữ đc lâu cả, rất nhanh sau đó nó đã bị phát vỡ bởi internet, game ol. mọi người lúc đó đổ xô đi chơi mấy game hot mới mở như MU, gunbound, võ lâm. và mình cũng là 1 trong số đó.
cuối cùng cái duy nhất còn dữ lại chỉ là những kỷ niệm khi nhìn lên cái sân chơi khu tập thể trống vắng ko 1 bóng người.
giờ nghĩ lại thực sự muốn quay lại những tháng ngày đó quá.................
nhưng dường như cái khoảng khắc tươi đẹp thì chẳng bao giờ dữ đc lâu cả, rất nhanh sau đó nó đã bị phát vỡ bởi internet, game ol. mọi người lúc đó đổ xô đi chơi mấy game hot mới mở như MU, gunbound, võ lâm. và mình cũng là 1 trong số đó.
cuối cùng cái duy nhất còn dữ lại chỉ là những kỷ niệm khi nhìn lên cái sân chơi khu tập thể trống vắng ko 1 bóng người.
giờ nghĩ lại thực sự muốn quay lại những tháng ngày đó quá.................
Chỉnh sửa cuối:




mặc dù ko giống tình huống lắm nhưng mà cũng na ná 