Tớ hiện đang làm việc trong một công ty truyện tranh, với vai trò *random*. Phải nói là từ Proof Reading tới canceller và tận tới viết dàn ý, kịch bản, xét góc tranh, vẽ vời tớ đều bị sếp "đì" thoải mái, cho tới khi nào sếp vừa ý thì thui. Mọi người ai cũng có nhiệt huyết và phong cách *flirt* riêng, ví dụ điển hình là anh chàng viết kịch bản hôm trước mới chửi một trận té tát cái thói xài máy người khác rồi bỏ chạy. Dù làm việc trong công ty chỉ là nghề tay trái và, nhận hàng thường chỉ là vẽ truyện ngắn cho các báo và tạp chí, nhưng sếp đã hứa hẹn sẽ xuất bản được truyện vào vài tháng tới nên ai cũng cố gắng.
Thành thật mà nói, nét vẽ của toàn bộ bọn tớ đều là bắt chước từ truyện mà mình thích từ hồi nhỏ, kể cả những người bạn của tớ đang học khoa Manga bên Hồng Bàng. Bọn tớ chỉ biết có cố gắng dù hiểu rằng truyện tranh Việt Nam chưa phát triển được, dù có cũng chỉ là mầm non và rồi sẽ chết(M'Heaven, T3, 4A.M...); nhưng bọn tớ tin rằng đến một ngày nào đó, khi bọn tớ đã trở thành thế hệ trưởng thành thực sự, thì những gì bọn tớ có là nền móng để các thế hệ sau vững bước trên con đường Việt-mangaka.
Tất cả những gì tớ muốn nói chỉ có vậy. Tớ không phân tích tình hình hoàn cảnh truyện tranh ở Việt Nam. Mỗi người có cách nghĩ riêng mình. Tớ viết ra bài này khi đang send một cái mail gửi tới vài NXB để vừa đấm vừa xoa họ, khuyên họ bỏ cái cách edit thêm chữ vô lý vào khung tranh(Yugi-oh, HunterxHunter,...), và dịch nguyên gốc sát nghĩa hơn chứ không phải theo kiểu dịch được chữ nào hay chữ ấy, không cần biết đến cốt truyện khiến câu chữ vừa bí ẩn vừa lạc đề(Ám Hành Ngự Sử...)
Trong tất cả mọi nghệ thuật, người làm nghệ thuật có quyền tự tung tự tác. Nhưng nếu sản phẩm làm ra là quá tệ, thì những (tung) tác giả phải tự hiểu mà sửa. Người cho phép những sản phẩm ấy xuất hiện trước công chúng cũng cần phải nghĩ lại. Trẻ con sinh ra ở thời bây giờ đúng là họa nhiều hơn phúc. Phim ở VN nhiều cảnh hở hang, không thì bạo lực nửa vời, nhập từ nước ngoài thì dịch không sát, cắt xén tự tiện. Truyện ở VN thì edit lung tung, dịch thuật không sát. Truyện của chủ nhà thì bị chặn đủ đường, khó phát triển và non nớt. Nhạc ở VN thì phối âm lạc hậu, dùng nhạc cụ nửa vời, vay mượn nhái cóc, 10 bài nghe như 1, lời lẽ đủ đường không thể đoán nổi. Họa ở VN thì lạc hậu, dung tục, thiếu cảm nhận nghệ thuật. Giáo dục thay đổi đủ kiểu, từ hay đến dở và ngược lại, bất cập là chuyện thường ngày. Ra đường kẹt xe ầm ầm, mũ bảo hiểm nhiều hơn dân số, chết sống trên đường hoàn toàn phụ thuộc vào chỉ số LUCK. Cách sống giằng co giữa cổ hủ của người lớn tuổi, lầm lạc của tuổi trẻ, stress xuất phát từ các gia đình ngày càng nhiều, trẻ con càng ngày càng thích sống một mình...
Chỉ một cái nhìn thoáng đã thấy những thứ đáng nói và không nên nói ra là quá nhiều và quá đủ. Nhưng tất cả những thứ ấy tạo ra cho giới trẻ càng ngày càng nhiều cám dỗ, và những kẻ vượt qua được cám dỗ sẽ mạnh mẽ hơn nhiều, vững chãi hơn nhiều để vững bước, để xây dựng mọi thứ tốt đẹp hơn.