2-190 Bá tập hợp 500 quân ưu tú nhất ở quản trường
bá ngồi trên chiến xa mà nói(thực ra là đang 8) là (dựa theo hịch tướng sĩ của hưng đạo vương):
Từ xưa các bậc trung thần nghĩa sĩ, bỏ mình vì nước, đời nào chẳng có? Ví thử mấy người đó cứ khư khư theo thói nhi nữ thường tình thì cũng đến chết hoài ở xó cửa, sao có thể lưu danh sử sách cùng trời đất muôn đời bất hủ được?
Các ngươi vốn dòng võ tướng, không hiểu văn nghĩa, nghe những chuyện ấy nửa tin nửa ngờ. Thôi việc đời trước hẵng tạm không bàn. Nay ta lấy chuyện Hán Liêu mà nói: Rasovo là bọn người thế nào?toàn là bọn đầu trâu mặt quỷ mà chúng củng dám liều thân giúp ích cho đất nước bọn chúng
Huống chi, ta cùng các ngươi sinh ra phải thời loạn lạc, lớn lên gặp buổi gian nan. Lén nhìn giáo đồ Rasovo đi lại nghênh ngang ngoài đường, uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục triều đình; đem tấm thân dê chó mà khinh rẻ tổ phụ.
Ta thường tới bữa ăn ít lại, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt nước mủi đầm đìa; chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù; dẫu cho trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, nghìn thây ta bọc trong da ngựa, cũng nguyện xin làm.
Các ngươi tuy mới dưới trướng, nắm giữ binh quyền, nếu không có mặc thì ta cho áo; không có ăn thì ta cho cơm. Quan thấp thì ta sẽ thăng tước; lộc ít thì ta sẽ cấp lương. Ði thủy thì ta cho thuyền; đi bộ thì ta cho ngựa. Lâm trận mạc thì cùng nhau sống chết; được nhàn hạ thì cùng nhau vui cười. So với Công Kiên đãi kẻ tỳ tướng, Ngột Lang đãi người phụ tá, nào có kém gì?
Nay các ngươi ngồi nhìn chủ nhục mà không biết lo; thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹn. Có kẻ lấy việc chơi game làm vui; có kẻ lấy việc casino làm thích. Có kẻ chăm lo bonsai để cung phụng gia đình; có kẻ quyến luyến vợ con để thỏa lòng vị kỷ. Có kẻ tính đường sản nghiệp mà quên việc nước; có kẻ ham trò săn bắn mà trễ việc quân. Có kẻ thích rượu ngon; có kẻ mê ca hát. Nếu bất chợt có giặc Liêu tràn sang thì phải làm sao. Lúc bấy giờ chúa tôi nhà ta đều bị bắt, đau xót biết chừng nào! Chẳng những thái ấp của ta không còn mà bổng lộc các ngươi cũng thuộc về tay kẻ khác; chẳng những gia quyến của ta bị đuổi mà vợ con các ngươi cũng bị kẻ khác bắt đi; chẳng những xã tắc tổ tông ta bị kẻ khác giày xéo mà phần mộ cha ông các ngươi cũng bị kẻ khác bới đào; chẳng những thân ta kiếp này chịu nhục đến trăm năm sau tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu còn lưu, mà gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang danh là tướng bại trận. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi muốn vui chơi thỏa thích, phỏng có được chăng?
Nay ta bảo thật các ngươi:chúng ta chịu ơn của Hán triều và hoàng thượng (trước là TMD giờ là DV) thì phải làm sao cho coi dc
chúng tuy chỉ có 501 người nhưng toàn là trang nam tử
Chúng ta quyết đánh 1 trận ra trò dẹp tan bọn tà giáo rasovo
Nay ta dựng cờ thêu 5 chữ "Phá Rasovo báo hoàng ân" định mồng 1 tháng sau lên đường dẹp loạn
Nào anh em chúng ta cùng "quyết tâm"(giơ tay lên trời hô to)