sad.chocolate
Mr & Ms Pac-Man
- 20/4/08
- 198
- 0
viết cho em tình yêu của tôi...thiếu vắng em tôi như người bộ hành mất hướng đêm nằm kô biết nghĩ đến ai để đừng buồn, chịu không thể tưởng tượng ra một sự thay thế nào khả dĩ làm mình thăng bằng trở lại... nhớ đến độ... mỏi cả người... đau đến độ ....phải nghiếng răng lại mới sống đc cho ra sống, sau từng ấy thời gian hóa ra tôi vẫn chưa quên... mà làm sao quên đc khi trong ví tôi luôn có bức ảnh em... nhưng cảm giác cũng kô còn xót xa như trước có chăng chỉ còn là..... một nỗi nhớ trống rỗng chắc vì đã bão hòa,,, đã chờ đợi nhiều, hi vọng và thất vọng quá nhiều.... đã day dứt kô nguôi ...! Em nói rồi tôi sẽ quên em đi và coi em như một người bạn, còn tôi cũng đã thử nhìn vào mặt trái của em để đừng ngộ nhận đó là tình yêu thế nào là ngộ nhận thế nào là tình yêu hả em, và có chăng những giây phút dịu dàng vẫn cứ qua đi sau những ngày ngắn ngủi, 23 tuồi lại một lần vấp váp ...tôi đã sống hơn một tháng mà không chút phương hướng nặng trĩu trong đầu là những suy nghĩ mâu thuẫn với nhau vừa muốn sống hiền lành giản dị, học thật tốt rồi tốt nghiệp ra trường đi làm... lại vừa muốn đua đòi quậy phá giành giật mọi thứ kể cả những thứ mình đã có. Có đôi khi cảm thấy quá chán nản và mệt mỏi mọi, tôi cứ như người bộ hành trên một con đường dài không thể quay lại nhưng cũng không muốn dừng chân. Cuộc sống là một guồng quay... sẽ chẳng làm sao đâu nếu màn đêm den tối kia đang bao phủ bởi ánh sáng luôn luôn đến đã thành quy luật nếu chúng ta là 2 người yêu nhau hạnh phúc nhất thì chúng ta cũng có thể chỉ là một người yêu người kia bất hạnh nhất thế gian này phải ko hn...?
không hi vọng em đọc đc những dòng này nhưng mong rằng các ai đó chia xẻ nỗi lòng cùng mình...thx for read...!
không hi vọng em đọc đc những dòng này nhưng mong rằng các ai đó chia xẻ nỗi lòng cùng mình...thx for read...!

:
. Tôi đọc đúng 1 dòng là chẳng buồn đọc tiếp nữa .
, ko có ý tiếp thì tôi cũng chẳng vào nữa làm gì , bye nhé ! Chúc ông cố mà lết dậy đi nhé 
và sẽ ko quên đc đâu