Là người lãnh đạo phải hội đủ tài và đức??

Không, bà cô học bồi dưỡng văn bắt làm cái đề nay, bí quá đem lên đây bàn luận chơi.

lớp mấy rùi mà còn học cái này bà cô nào điên vậy ra cái đề này làm gì. sử ta viết chưa đã hay sao. giờ mày vác cái câu này lên hỏi bả chưa chắc bà đã làm được. giáo viên chỉ giỏi đánh đố học sinh
 
lớp mấy rùi mà còn học cái này bà cô nào điên vậy ra cái đề này làm gì. sử ta viết chưa đã hay sao. giờ mày vác cái câu này lên hỏi bả chưa chắc bà đã làm được. giáo viên chỉ giỏi đánh đố học sinh

12, năm cuối cấp nên bạ đề gì cũng cho, miễn có đề cho học sinh làm là được, hỏi thì cứ lý do lỡ đi thi gặp đề này thì sao:whew:
 
12, năm cuối cấp nên bạ đề gì cũng cho, miễn có đề cho học sinh làm là được, hỏi thì cứ lý do lỡ đi thi gặp đề này thì sao:whew:

điên vãi, thi lỡ gặp à còn lâu đi em:devil::devil:
về hỏi b`a cô mày 1 câu: học để làm gì, đừng nói là học để phục vụ đảng và nhân dân:devil::devil::devil:. thân mình còn lo chưa xong lấy đâu mà phục vụ đảng và nhân dân, mắc ói

box càng này càng vắng nhỉ, chẳng lẽ sắp đến mùa thi anh em off để học thi :))
 
Tào Tháo nắm thiên thời; Tôn Quyền nắm địa lợi, Lưu Bị nắm nhân hòa nhưng cơ hội lưu manh nhất lại là Tư Mã Ý
 
Là người lãnh đạo trước hết phải có chí lớn & lòng kiên định(thay đổi xoành xoạch ai mà chịu đi theo:D).Thứ hai là có tài dùng người ,biết dùng & dám dùng những người tài giỏi hơn mình(cái tài này không phải ai cũng có).Còn đức thì giống như khả năng PR, càng được nhiều người nghe theo thì xem như đức lớn ,không liên quan gì đến đức hạnh cá nhân cả(con người ai mà không có khiếm khuyết này nọ):D:D:D,Pr tốt có thể chê đậy,lấm liếm được những yếu điểm đó.Có được nhân hòa có thể xem là có đức rồi.Tào Tháo, Lưu Bị thể hiện rõ cái chí,cái tài,cái đức của mình. Mỗi người đều nhân danh 1 cái gì đó để dựng cờ lập nghiệp & kiên định theo đuổi đến cùng.Tôn gia thì không rõ nét bằng vì được xây dựng dần dần qua nhiều thế hệ , còn chí thì thua xa Tào với Lưu.
Túm lại là người lãnh đạo phải có chí lớn,kiên định, biết dùng người và PR tốt ,nếu PR không tốt thì hire thằng nào giỏi PR dùm:D:D:D.Còn đức hạnh thì không liên can gì nhiều,"cha ăn mặn thì con uống nước thôi",con cháu có được hưởng phước hay không mà thôi.:hug:
 
có chí lớn tui thấy là vô dụng. chí lớn lập nghiệp được bao lâu. có dã tâm mới thành được nghiệp lớn. dã tâm của tào thào lớn, nên Ngụy mạnh. còn Lưu Bị chỉ có nhân đức, nên bị Tào Tháo dí chạy tuột quần luôn. cũng may "chó ngáp phải ruồi" gặp được Từ Thứ và đổi đời.
tài năng thì mỗi người có mỗi thế mạnh khác nhau, cho nên ko dùng tài năng mà so sánh. bất tài thì khỏi nói làm gì.
 
có chí lớn tui thấy là vô dụng. chí lớn lập nghiệp được bao lâu. có dã tâm mới thành được nghiệp lớn. dã tâm của tào thào lớn, nên Ngụy mạnh. còn Lưu Bị chỉ có nhân đức, nên bị Tào Tháo dí chạy tuột quần luôn. cũng may "chó ngáp phải ruồi" gặp được Từ Thứ và đổi đời.
tài năng thì mỗi người có mỗi thế mạnh khác nhau, cho nên ko dùng tài năng mà so sánh. bất tài thì khỏi nói làm gì.

Lưu Bị sao không có dã tâm?Không có dã tâm sao dám đứng lên lập nghiệp.
Nói chung là con người ai cũng có dã tâm, chủ yếu là có hiện ra bên ngoài hay không thôi.
 
tui ko thấy Lưu Bị có dã tâm. Lưu Bị chỉ có mong muốn phục hưng đại Hán mà thôi. bằng chứng là lúc lên ngôi Hán Trung Vương, sau đó là lên ngôi Đế, cả 2 lần đều từ chối ý của GCL, nhưng bị ép thái quá nên đành nhận để đối kháng với Ngụy.

còn Tào Tháo thì ko phế ngôi đế, nhưng lại xưng Ngụy Vương, Tuân Du (hay Tuân Húc???) cản ngăn Tào Tháo ko nên lấy hư danh vì Tào Tháo đã có thực quyền trong tay, cản ko được mà còn bị chém. đã xưng Vương rồi thì sẽ có 1 lúc xưng đế thôi--> dã tâm như vậy mới đáng lập nghiệp lớn.
 
dã tâm như vậy mới đáng lập nghiệp lớn.
Không phủ nhận đã có chí lớn thì nên cần có dã tâm để thêm quyết tâm hoàn thành đại nghiệp. Nhưng chỉ có dã tâm thôi thì đại nghiệp có thành cũng không bền vững lâu dài. Phải có đức độ tức là lòng thương yêu dân chúng,đất nước của mình, có tài dùng người để đưa cuộc sống của đất nước phát triển, lòng dân yên ổn,không loạn lạc, đói khát....một vị vua có thể làm được tương đối những điều dó thôi cũng đủ giữ cho triều đại của mình vững bền rồi. Tào Tháo hay Tần thủy Hoàng dùng cái uy của mình để chấn áp đất nước có thể khiến tạm thời yên ổn nhưng Tào phi lại không có đc cái uy dũng đó,mặt khác lại tàn ác vô độ không tài đức. Tất lẽ dĩ ngẫu là đất nước thuộc về tay kẻ khác thôi.
 
tui ko thấy Lưu Bị có dã tâm. Lưu Bị chỉ có mong muốn phục hưng đại Hán mà thôi. bằng chứng là lúc lên ngôi Hán Trung Vương, sau đó là lên ngôi Đế, cả 2 lần đều từ chối ý của GCL, nhưng bị ép thái quá nên đành nhận để đối kháng với Ngụy.

còn Tào Tháo thì ko phế ngôi đế, nhưng lại xưng Ngụy Vương, Tuân Du (hay Tuân Húc???) cản ngăn Tào Tháo ko nên lấy hư danh vì Tào Tháo đã có thực quyền trong tay, cản ko được mà còn bị chém. đã xưng Vương rồi thì sẽ có 1 lúc xưng đế thôi--> dã tâm như vậy mới đáng lập nghiệp lớn.

Nếu đổi lại Tháo là Bị,Bị là Tháo thì Bị cũng như Tháo thôi.Lúc Lưu bang khởi nghĩa thì nhân từ nhưng sau khi lập nhà Hán thì Lưu Bang đã thay đổi 360 độ, qua cầu rút ván, chỉ vì muốn vững ngôi.Bị mà trong tình cảnh sung sướng thì cũng không khác gì.
 
Nếu đổi lại Tháo là Bị,Bị là Tháo thì Bị cũng như Tháo thôi.Lúc Lưu bang khởi nghĩa thì nhân từ nhưng sau khi lập nhà Hán thì Lưu Bang đã thay đổi 360 độ, qua cầu rút ván, chỉ vì muốn vững ngôi.Bị mà trong tình cảnh sung sướng thì cũng không khác gì.
Không phải. Trong thời chiến thì phải được lòng quân. Còn trong thời bình lòng dân mới được ưu tiên. Hoàng thân,quốc thích ,khai quốc công thần sẽ là thứ yếu nếu nó ảnh hưởng đến sự bền vững của triều đại.
 
Không phải. Trong thời chiến thì phải được lòng quân. Còn trong thời bình lòng dân mới được ưu tiên. Hoàng thân,quốc thích ,khai quốc công thần sẽ là thứ yếu nếu nó ảnh hưởng đến sự bền vững của triều đại.
- Theo cậu lòng dân thì cả ba: Tào, Tôn, Lưu thì ai được lòng dân nhiều hơn ?
- Không có những người thân tín thì đế vương có đạt được vinh quang hay không, hay đơn giản ra tay là vì sợ uy tín ảnh hưởng của những người này có thể gây hại giang sơn. Nói cách khác kẻ thân tín nhất là kẻ biết rõ những bí mật của đế vương nhất, cách dễ nhất để che giấu là ra tay trừ hậu hoạn:devil: ?
 
Dĩ nhiên là Lưu. Tào là do uy quyền áp chế chứ không phải do họ Tào yêu dân như con. Thế nên khi họ Tào mất bởi tay Tư Mã cũng đâu có loạn đất nước đâu.
Không có những người thân tín thì đế vương có đạt được vinh quang hay không
Tất nhiên không. Nên mình mới nói trong thời chiến lòng quân là quan trọng.
hay đơn giản ra tay là vì sợ uy tín ảnh hưởng của những người này có thể gây hại giang sơn. Nói cách khác kẻ thân tín nhất là kẻ biết rõ những bí mật của đế vương nhất, cách dễ nhất để che giấu là ra tay trừ hậu hoạn
Không hẳn như vậy tuy là đó cũng có thể là 1 lí do. Bí mật của đế vương hay quyền lợi của đế vương , đều như nhău :D
 
Dĩ nhiên là Lưu. Tào là do uy quyền áp chế chứ không phải do họ Tào yêu dân như con. Thế nên khi họ Tào mất bởi tay Tư Mã cũng đâu có loạn đất nước đâu.
Không đồng quan điểm rồi; theo tớ thì chính Tào mới có tài chiêu dụ lòng dân nhất. Uy quyền của Tào có từ việc bắt vua lệnh chư hầu nhưng xét xem trước đó Tào lấy gì mà có thể làm việc đó, từ việc kêu gọi chống Đổng, liên quân tan rã vẫn đánh Đổng binh yếu lực cô mà lấy lòng quân Khăn Vàng. :D vài ý kiến để thảo luận tí.
Tất nhiên không. Nên mình mới nói trong thời chiến lòng quân là quan trọng.
Cậu chưa hiểu hết ý tớ rồi, chủ yếu là đoạn sau kìa.
ra tay là vì sợ uy tín ảnh hưởng của những người này có thể gây hại giang sơn.
 
Không đồng quan điểm rồi; theo tớ thì chính Tào mới có tài chiêu dụ lòng dân nhất. Uy quyền của Tào có từ việc bắt vua lệnh chư hầu nhưng xét xem trước đó Tào lấy gì mà có thể làm việc đó, từ việc kêu gọi chống Đổng, liên quân tan rã vẫn đánh Đổng binh yếu lực cô mà lấy lòng quân Khăn Vàng. vài ý kiến để thảo luận tí.
Cậu nói cũng đúng tuy nhiên cái khác biệt là ở thời điểm. Lúc Tháo tỏ nhân nghĩa là lúc ông ta ko có đối thủ về mặt này. Đánh Đổng Trác chỉ duy nhất Tào Tháo có điều kiện và ..nham hiểm để thực hiện cái nhân nghĩa đó. Chứ Bị thì đang làm lính còn Tôn thì đang chạy ăn kia mà :D
 
Tháo ngoài vụ làm thịt toàn bộ dân Từ Châu ra thì sử dụng chính sách trị nước của Tuân Du, Tuân Úc khiến thiên hạ thái bình, nhân dân ấm no. Từ khi Tháo nắm quyền, chỉ có chống ngoại chứ ko bao h fải chống nội cả, ko hề có binh biến, nổi loạn j hết, ấy là nhờ lòng dân quy thuận chứ đâu hẳn là do sợ. Nếu đem so Tào, Tôn, Lưu thì rất khó vì mỗi người một đặc điểm. Lưu Bị thì nhân đức mà dân theo, họ Tôn thì nhờ dòng dõi cha ông để lại còn Tào thì như đã nói, nhờ chính sách an dân hợp lý mà thành. Nói về lòng dân quy thuận thì lại fải kể đến họ Viên kìa, chỉ tiếc là bất tài ko nắm được thời cơ thôi.
 
Cái gì chứ về dân thì tớ ủng hộ bác Tào và chú Tôn còn Lưu thì không :)) vì lão Lưu "thương dân như con" thế mà ở trận Đương Dương Trường Bản thì lại bỏ chạy thục mạng còn dân đek quan tâm =((
 
bỏ chạy thục mạng hồi nào vậy bạn? phải nói là chạy có chiến thuật mới đúng. chia ra 3 đường thoái lui, 1 thì đi thủy, 1 đi bộ, 1 cầu viện. tại Tháo làm tới luôn cho nên dân nằm thẳng cẳng hơi bị nhiều.
 
Bang lúc trước cũng thương dân như con nhưng khi lên làm vua thì.....Bị có khôi phục đất nước cũng vậy thôi.
 
Bang lúc trước cũng thương dân như con nhưng khi lên làm vua thì....
Thì sao ? Tôi thấy chẳng làm sao cả thậm chí còn xây dựng được cơ nghiệp đến 400 năm.
 
Back
Top