Nhật ký online ! Ghi nhớ cảm xúc mỗi ngày của bạn

Sao tôi lại trở nên như thế này? Gần hơn 2 năm trở lại đây, tôi chỉ như tồn tại thôi sao? Buồn, thứ cảm xúc duy nhất mà tôi sợ. Buồn, thứ cảm xúc duy nhất mà tôi quý. Tại sao lại như vậy? Tại sao lại là tôi? Tại sao? Tại sao?
Tại sao tôi không còn cảm hứng với cuộc sống này nữa? Mỗi giây phút vui vẻ trong nó chỉ như một con gió nhẹ, như một giấc mơ trong hàng trăm ngàn giấc mơ tầm thường mà hàng triệu, hàng tỉ người trên thế giới này mơ thấy. Hứng thú duy nhất còn sót lại chỉ là việc đọc truyện, manga, novel... để rồi lại buồn. Chỉ buồn thôi sao? Cả cô đơn nữa, cả tiếc nuối nữa, cả phân vân, cả thất vọng... Đối với tôi, công việc đó cũng như công việc mà mọi người làm thường ngày: sống. Đúng, sống. Mỗi khi xem anime hay nghe nhạc của VN, tôi cảm thấy như đang hòa vào, ngân vang cùng nó. Cảm xúc cứ dâng lên như dòng điện chạy khắp người, khó thở, thứ cảm xúc kèm theo đó là buồn. Nhưng sâu trong tim, tôi lại thấy rất nhẹ, như lửng lờ đâu đó, vô định. Trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ mong ước nó sẽ diễn ra mãi mãi, và mãi mãi... Từ những bản nhạc, bản piano tầm thường nhất cũng trở thành một cái gì đó mà tôi cảm thấy như máu, chính là dòng máu, như đang chảy trong mình. Trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ mong ước nó chảy mãi mãi, và mãi mãi... Để rồi khi bản nhạc kết thúc, chỉ còn lại mình tôi, tôi của sự sững sờ, tôi của sự cô đơn. Tôi chỉ có thể lặng nhìn vô hồn vào cái mà chỉ vài giây trước, thực sự, đã khiến tôi có một cảm giác rất lạ. Giống như một giấc mơ, một giấc mơ mà tôi không bao giờ muốn rời bỏ. Như vậy đó, nó trôi đi bỏ lại mình tôi, bỏ lại tôi với cõi lòng nặng trĩu và cảm giác lạc lõng đằng sau. Nhiều đêm rồi, tôi không biết phải làm gì. Chỉ đơn giản nghe nhạc, gục đầu trên máy và muốn khóc... nhưng không thể nào khóc được, không thể nào hiểu được ý nghĩa của việc khóc nữa, không còn đủ can đảm để khóc nữa. Tôi chỉ nằm đó, loop lại bài nhạc đến khi thật sự kiệt sức và ngủ. Những hôm tiếp sau đó, tôi chỉ bật máy lên làm những gì cần thiết phải xảy đến và nhất định sẽ xảy đến. Không thể nào chịu đựng được việc không đụng đến những dữ liệu đó, tôi chỉ có thể thầm nghĩ "Vĩnh biệt" trong lúc xóa/uninstall dữ liệu ấy đi. Cõi lòng lại nặng trĩu, để rồi tiếp tục lao vào những thứ dữ liệu khác... Nặng hơn? Có thể. Nhẹ hơn? Cũng có thể.

Tôi đã và vẫn đang sống theo cách sống của tôi. Ràng buộc trong những quy tắc không thể phá bỏ, không muồn phá bỏ... và không dám phá bỏ. Tôi tự biết nguyên nhân nằm ở đâu, nhưng tôi cũng không thể nhìn thấy được nguyên nhân đó.

Tôi buồn!
 
Mai Mắn đến với tôi không nhiều trong 3 năm qua, nhưng 3 năm thực sự là quảng thời gian hạnh phúc và vui vẻ nhất trong đời tôi.
Vì tôi được yêu, vì tôi có người tôi yêu, và vì tôi đã yêu...

Nhưng sự thật trớ trêu làm sao, chỉ sao mấy tuần thôi em đã yêu người khác. 3 năm yêu thực sự quá ít hay sao, những lời nói mà 3 năm nay em nói với tôi, những giọt nước mắt mà em đã rơi vì tôi trong suốt 3 năm qua là giả dối thôi sao.

Ôi, hình bóng người con gái 3 năm qua, người con gái mà tôi yêu nhất đời, giờ đã lộ rõ bản chất thật sự... bản chất mà 3 năm về trước có một người đã nói với tôi là đừng nên "tin" mà tôi đâu hề tin... vì tôi quá yêu em...

Đau... có nỗi đau nào đau hơn khi mình thấy người mình yêu đã thay đổi, thay đổi quá nhanh, và thay đổi vì người khác...

Đau... đau lắm...
 
vì sao con tim ta 1 lần nữa cố chấp như vậy, tại sao con tim ta vẫn yêu em dấu biết em không còn đây.......còn trong anh mãi những giây phút anh nhìn em, có khi anh ngồi hồi tưởng lại và cười vui mình anh, thầm lặng yêu em, mà anh chưa từng dám nói
Anh đã yêu em trong im lặng, thì bây giờ anh cũng sẽ ra đi trong câm nín:))
 
bạn bè
cái quí giá nhất ... nhưng mình buộc fải từ bỏ :)
 
Hôm nay và ngày mai , một miền xa xôi ........
 
làm sao để quên nó đây...? mỗi khi nghe bài hát đó là mình lại thấy nhớ...
 
anh ko thể nhịn cười mỗi khi nghĩ về em, sao mà trẻ con và vui tính =))
đọc facebook và myspace của em làm anh shock quá nhưng lại ngồi =))

nhiều lúc tự hỏi 1 người nội tâm và 1 đứa hướng ngoại sao mà hợp nhau nhỉ ?

em thích chụp hình nhưng anh lại ghét cái đó nhất
em thích nói nhiều tới mức anh cũng ko trả lời đc gì vì anh đã ít nói
em thích đi chơi nhưng anh lại thích ngồi ôm em
em thích làm trẻ con nhưng anh lại thích suy tư
em thích ăn món mà anh ghét nhất: mì lạnh
em thích coi phim tình cảm dài tập nhưng anh lại dị ứng với thứ đó
em thích thực tế và rõ ràng, anh thích những gì anh ko có
em thích cãi nhau nhưng anh thích im lặng
em thích đọc sách trước khi xem phim nhưng anh làm ngược lại
em thích khóc vì những lý do trời ơi đất hỡi, anh lại thích ngồi vừa dỗ vừa mỉm cười
em thích nuôi mèo nhưng anh thích nuôi chó
em thích ăn cay nhưng anh thích ăn ngọt
em thích uống coffee buổi sáng, anh lại thích uống vào buổi tối
em thích làm theo ý mình, anh cũng vậy

em yêu đời nhưng anh lại trầm cảm nhẹ
em coi gia đình và bạn bè là quan trọng hơn anh, anh coi mọi thứ có cũng như ko
em hay cười,hay giận, hay dỗi nhưng anh lại chỉ biết xin lỗi

em cấm anh nhìn em khi ngủ và cười nhưng đó là việc anh thích làm nhất
em là người duy nhất làm ồn ào nhất nhưng anh lại ko mắng khi anh ngủ

em cứng đầu, khó bảo, nóng tính cũng ko thua anh là mấy
em là tiểu thư nhưng anh chỉ là người thường
em thân thiện, hòa đồng nhưng anh lại khó gần, cô độc
em nói nhiều làm ít nhưng anh chẳng nói mà chỉ làm cho em
em càng thích điều gì anh càng chọc cho em ghét
em càng ghét điều gì anh càng làm cho em thích

em luôn nói: "tại sao em lại bên anh ? ", anh luôn hỏi: " anh chưa đủ xui xẻo ? "
em luôn cười mọi thứ xung quanh nhưng anh lại chỉ mỉm cười
em luôn cố gắng hết sức còn anh thì ko thể
em luôn hỏi: "em ko xinh, tại sao anh lại thích? ", anh trả lời: "cái nết đánh chết cái đẹp "
em luôn gào: " tại sao em thích anh " ; anh mỉm cười: " hôm nay em lại quên uống thuốc "
em luôn thắc mắc: "tại sao anh ko bao giờ nói "Anh yêu em"", anh chỉ cười ko nói
em luôn nghĩ trước khi nói nhưng anh lại nói trước khi nghĩ
em luôn sợ mỗi khi anh biến mất nhưng lại giận cho đủ 1 tuần
em luôn thích làm những chuyện gây shock nhưng lần nào anh cũng sợ

em làm anh sợ thực sự khi nói " em có thai " lúc 2:00 AM ngày 1/4
em sợ anh buồn nên luôn đánh trước nói sau
em đa sầu đa cảm nhưng đôi khi anh lại lạnh lùng
em thông minh thường xuyên nhưng lại khù khờ vào những lúc bất ngờ
em thì hiền nhưng có máu điên luôn làm anh mất ngủ những lúc học thi
em nấu ăn giỏi tới mức cả em cũng ko nuốt đc, anh ăn mì gói quen rồi
em siêng năng nhưng đôi khi làm biếng hơn cả anh

P/S: anh chắc rằng em sẽ ko bao giờ đọc nhưng hãy lên máy bay về đi, anh biết ở VN em còn gia đình,bạn bè nhưng ở đây anh còn có gì ?
 
12 giờ khuya lòm còm dậy kiếm đồ ăn vì đói quá, giờ này ở Vn là 12 trưa mà .... nhớ mẹ quá :((
 
Đã làm j đến mức để bị đối xử như vậy? Uh thì hôm nay là ngày cuối, chống mắt lên xem, ko đụng tới thì để cho mốc meo lên, tại sao ko dám hỏi cả 2 fía???
Thik nghe lời xàm tấu, lôi kéo thì tùy.Mệt wá rồi, trong thời gian này, nếu có sai bộ ko thể gọi là nương nhẹ à? Nếu thế thì chả cần, chả thèm vào ...
TÙY.MẶC XÁC MẤY NGƯỜI!

1tuần nữa!
và 1 tuần nữa...

Nonverbal communication is so damnable!!!=))
 
Ối ối ... bao đóng , chuẩn hóa, kết tự nhiên 8-} 8-}
Chết con zồi :((
 
Lại 1 ng` nữa giống như tôi. Là bạn bè thật sự ko mún nhìn thấy ng` đó pùn, nhưng ko bít phải làm j. Gọi đt 2 ngày nay thì ko bắt máy. Chiều mai gọi tiếp vậy.
Hy vọng e vượt wa đc chuyện pùn của e nhanh hơn a ^^
 
lại 1 người nữa bước ra khỏi đời tôi, tại sao những người tôi yêu quí cứ lần lượt rời bỏ tôi mà đi vậy ?Tại sao mỗi khi có người để tôi làm mục đích sống tốt hơn thì họ lại biến mất? Tại sao?
 
lại 1 người nữa bước ra khỏi đời tôi, tại sao những người tôi yêu quí cứ lần lượt rời bỏ tôi mà đi vậy ?Tại sao mỗi khi có người để tôi làm mục đích sống tốt hơn thì họ lại biến mất? Tại sao?

Biến mất để cho bạn lớn lên hơn .

- " Đứng bên em im lặng thật lâu " - Chết r . Ghiền r ;;)

- Á á , sấm kìa . Đừng có mưa nha . Chiều 5h có cuộc hẹn quan trọng lắm :((

- Hôm qua ngồi type .... những thứ tháng vừa qua . Mà cúp điện cái bẹp . Mất tiêu . :|

- " Make me cry . Make me smile "

- " A y giận mãi thế . E buồn đó "

- Vui buồn lẫn lộn . Ngày hôm nay sắp thành ngày sinh tố r :)) .

- Mai .... làm gì nhỉ ? Chiều mai đi xét xe \:D/ Mà sao mẹ lấy ít thế nhỉ ? Mà thôi kệ \:D/ .

- Mai ai rỗi k đi Hàn Thuyên ih :-*

I ♥ Assam :-*
 
Cậu đẹp, thông minh và làm tớ bối rối quá. :)
ap_20090620082046399.jpg

Cậu là những đường nối nhỏ bé đó đó, cậu có biết ko. :)
Tớ mà dùng paint xóa sạch, ko còn dấu vết những đường đó thì chắc trái tim đã vỡ kia chẳng còn được bao nhiêu đâu nhỉ. :))
 
Có mỗi tui đây OU thôi ... còn em gái tui thì tui cũng chả biết :P
zzz.... mình thức khuya quá :|

Giờ mới xem lại ... mấy ngày qua ko để ý , cáo lỗi :P
Khoa CNTT chết đời ở ĐTH Bình Thạnh ... :| 4 năm sẽ mọc rễ ở đó ko khá nổi
Tớ học khoa Ngoại Ngữ ở trụ sở chính đấy ;;)
Bình Thạnh với GV tớ cũng hay ghé đấy.
 
thời gian ko chờ đợi ai hết . nó cứ trôi qua một cách vô tình . để lại sau lưng những khổ đau ko bao giờ bộc lộ
 
Tớ học khoa Ngoại Ngữ ở trụ sở chính đấy ;;)
Bình Thạnh với GV tớ cũng hay ghé đấy.
Thế chắc là chung với ông Tú bạn của tớ :-?
Ủa mà GV là đâu nhỉ? Trường thì có mấy cơ sở như NTL, ĐTH, ĐVB, MTL, ... còn GV là ... :-?
 
- Hạnh phúc bé nhỏ :-*

- K nói ra đc :-*

- Ấy muốn để yên tớ sẽ ko nhắng lên nữa . Tớ nói nhiều vì là quan tâm thôi . Đồ ngốc cố chấp .

- Mai có cái hẹn đáng iu r :-*

- Hai hăm học k lo học . Đau bụng bi giờ . ;))

 
Cậu đẹp, thông minh và làm tớ bối rối quá Thủy Linh ạ. :)
ap_20090620082046399.jpg

Cậu là những đường nối nhỏ bé đó đó, cậu có biết ko. :)
Tớ mà dùng paint xóa sạch, ko còn dấu vết những đường đó thì chắc trái tim đã vỡ kia chẳng còn được bao nhiêu đâu nhỉ. :))

Rất ý nghĩa !!
 
Back
Top