anh ko thể nhịn cười mỗi khi nghĩ về em, sao mà trẻ con và vui tính

đọc facebook và myspace của em làm anh shock quá nhưng lại ngồi
nhiều lúc tự hỏi 1 người nội tâm và 1 đứa hướng ngoại sao mà hợp nhau nhỉ ?
em thích chụp hình nhưng anh lại ghét cái đó nhất
em thích nói nhiều tới mức anh cũng ko trả lời đc gì vì anh đã ít nói
em thích đi chơi nhưng anh lại thích ngồi ôm em
em thích làm trẻ con nhưng anh lại thích suy tư
em thích ăn món mà anh ghét nhất: mì lạnh
em thích coi phim tình cảm dài tập nhưng anh lại dị ứng với thứ đó
em thích thực tế và rõ ràng, anh thích những gì anh ko có
em thích cãi nhau nhưng anh thích im lặng
em thích đọc sách trước khi xem phim nhưng anh làm ngược lại
em thích khóc vì những lý do trời ơi đất hỡi, anh lại thích ngồi vừa dỗ vừa mỉm cười
em thích nuôi mèo nhưng anh thích nuôi chó
em thích ăn cay nhưng anh thích ăn ngọt
em thích uống coffee buổi sáng, anh lại thích uống vào buổi tối
em thích làm theo ý mình, anh cũng vậy
em yêu đời nhưng anh lại trầm cảm nhẹ
em coi gia đình và bạn bè là quan trọng hơn anh, anh coi mọi thứ có cũng như ko
em hay cười,hay giận, hay dỗi nhưng anh lại chỉ biết xin lỗi
em cấm anh nhìn em khi ngủ và cười nhưng đó là việc anh thích làm nhất
em là người duy nhất làm ồn ào nhất nhưng anh lại ko mắng khi anh ngủ
em cứng đầu, khó bảo, nóng tính cũng ko thua anh là mấy
em là tiểu thư nhưng anh chỉ là người thường
em thân thiện, hòa đồng nhưng anh lại khó gần, cô độc
em nói nhiều làm ít nhưng anh chẳng nói mà chỉ làm cho em
em càng thích điều gì anh càng chọc cho em ghét
em càng ghét điều gì anh càng làm cho em thích
em luôn nói: "tại sao em lại bên anh ? ", anh luôn hỏi: " anh chưa đủ xui xẻo ? "
em luôn cười mọi thứ xung quanh nhưng anh lại chỉ mỉm cười
em luôn cố gắng hết sức còn anh thì ko thể
em luôn hỏi: "em ko xinh, tại sao anh lại thích? ", anh trả lời: "cái nết đánh chết cái đẹp "
em luôn gào: " tại sao em thích anh " ; anh mỉm cười: " hôm nay em lại quên uống thuốc "
em luôn thắc mắc: "tại sao anh ko bao giờ nói "Anh yêu em"", anh chỉ cười ko nói
em luôn nghĩ trước khi nói nhưng anh lại nói trước khi nghĩ
em luôn sợ mỗi khi anh biến mất nhưng lại giận cho đủ 1 tuần
em luôn thích làm những chuyện gây shock nhưng lần nào anh cũng sợ
em làm anh sợ thực sự khi nói " em có thai " lúc 2:00 AM ngày 1/4
em sợ anh buồn nên luôn đánh trước nói sau
em đa sầu đa cảm nhưng đôi khi anh lại lạnh lùng
em thông minh thường xuyên nhưng lại khù khờ vào những lúc bất ngờ
em thì hiền nhưng có máu điên luôn làm anh mất ngủ những lúc học thi
em nấu ăn giỏi tới mức cả em cũng ko nuốt đc, anh ăn mì gói quen rồi
em siêng năng nhưng đôi khi làm biếng hơn cả anh
P/S: anh chắc rằng em sẽ ko bao giờ đọc nhưng hãy lên máy bay về đi, anh biết ở VN em còn gia đình,bạn bè nhưng ở đây anh còn có gì ?