tomorrowneverdies
Bạch Diện Thư Sinh
- 6/6/02
- 4,306
- 61
Mình đã nghe ở đâu đó một câu chuyện: hạnh phúc là một quả cầu phâ lê, nó bị vỡ thành vô vàn mảnh nhỏ khi bị rơi từ trên trời cao xuống. Và người ta lại bắt đầu nhặt nhạnh nó cho riêng mình. Một số người thì nhặt được nhiều, số khác tìm hoài không có, may ra thì được tí xíu. Một số người lại không tìm được gì. Tuy nhiên, cho dù bạn có cố gắng đến đâu, bạn cũng không thể gom được hết tất cả. Nhưng bạn sẽ có thể tìm được một ít, nếu như bạn cố gắng.
Đôi lúc hạnh phúc trong cuộc đời này đơn giản chỉ bằng những cử chỉ, những hành động, những câu nói rất bình thường. Ngay cả khi mình đã có được nó mình không thể nhận ra nó, để khi mất đi, nó lại hiện về như một hồi ức. Và lúc đó chỉ biết khóc, chỉ biết thầm trách sao mình không biết trân trọng hạnh phúc đó. Người ta thường nói vậy, đôi lúc mình không tin. Nhưng khi mình vào hoàn cảnh đó, đã mất đi một thứ gì đò, mình bắt đầu tin rằng, có những thứ trên cuộc đời này, nếu mình không trân trọng, một khi đã mất đi rồi, thì mình sẽ hối tiếc cả đời, hạnh phúc là một trong số những điều ấy.
Hạnh phúc ở quanh ta, quan trọng là ta biết tìm nó như thế nào, và giữ lấy nó ra sao. Phải chăng đúng như một câu nói: Hạnh phúc đôi lúc rất tầm thường, nhưng tìm kiếm được hạnh phúc không phải là dễ dàng. Người ta lại nói: hạnh phúc là con đường chúng ta đang đi, là thực tại chúng ta đang sống, vì vậy phải biết trân trọng nó. Nhưng con đường đó có ai bên cạnh, và con đường đó sẽ đi đến đâu?
Hạnh phúc là khi có người chọc mình trong giờ học anh văn, trong giờ học toán, mình cũng tức, mà tức thì ít, vui thì nhiều, tức vì có người chọc mình, vui vì người ta quan tâm tới mình nhiều quá. Vậy mà mình chọc lại, phần nào là vì mình bị chọc, phần nào là vì mình mong được quan tâm, mong muốn người ta chú ý tới mình, mình thật trẻ con thật nhỉ?
Hạnh phúc là khi mình quên huy hiệu đoàn, có người không quản gió mưa mang đến cho mình. Khoảnh khắc đó lòng mình bỗng nghẹn ngào, muốn nói rất nhiều thứ mà lại không thể nói ra. Thôi thì để trong lòng nhưng mà vẫn vui vậy nhỉ?
Hạnh phúc là lúc có người chịu đi bộ về chung với mình khi xe hư, dù biết rằng đường xa nắng nóng. Nhìn thật không nỡ, nhiều lần mình đã khuyên đi xe về, mà lại không đi, cứ trách sao xe mình tệ thật, lại vui khi có người bên cạnh mình những lúc như vậy. Đường về thật xa, thật nóng nhưng sao vẫn thấy vui lạ. Cứ mong đường mãi xa thế, nhưng lại mong hãy mau về, người bên cạnh đã lấm tấm mồ hôi.
Hạnh phúc là những lúc 2 người giận nhau vì những chuyện nhỏ nhặt, nhưng lại làm hòa ngay sau đó, ngẫm lại thật là chuyện trẻ con, nhưng biết sao được, người ta thường nói yêu nhau nhiều, cắn nhau đau mà. Có yêu mới có giận hờn, có giận hờn mới là đang yêu. Chỉ có những lúc giận hờn, sau đó yêu lại càng yêu hơn mới biết được rằng, hạnh phúc đơn giản chỉ là 2 đứa bên nhau.
Hạnh phúc là lúc cùng nhau đi nhà sách, đi siêu thị, đi lang thang mặc dù không hề làm gì cả. Ngẫm lại sao mình tệ quá đi, sao mình nhàm chán quá đi, chỉ biết dẫn người ta đi tới những chỗ đó, nhưng sao lòng vui lạ, sao lòng vẫn cảm thấy hạnh phúc lạ. Cứ mong nhà sách chính là nhà mình, cứ mong ngày nào cũng là ngày này, để ngày ngày được sánh bước bên nhau, không phải lo nghĩ chuyện tương lai.
Hạnh phúc là khi 2 người bên nhau. Mình tự hỏi: Ơ sao người ta yêu nhau đi chơi rất nhiều, còn mình chỉ gặp nhau thế này. Ấy thế mà mình lại giác vui lạ, hạnh phúc lạ, dường như quên đi mọi mối lo, dường như không còn mệt mỏi, cứ thế, tiến tới trước, chỉ cần có người bên cạnh, việc gì phải canh cánh mối lo trong lòng.
Hạnh phúc là lúc mình bị bệnh. Có người chạy qua nấu nước nóng, vắt khăn nóng lau cho mình, mua thuốc cho mình. Mình lại nghĩ sao mình vô dụng quá, bệnh hoài, nhưng lại thầm vui vì có người bên cạnh mình lúc ấy. Vị cháo hôm đó sao mà ngọt thế. Hình như gió hôm ấy hơi mạnh, làm bụi bay vào mặt mình rồi.
Hạnh phúc là lúc mình bị tai nạn, mặc dù trời mưa tầm tả, nhưng sao người ấy cứ tới. Nhìn bóng dáng đó, ánh mắt đó mà sao cảm thấy vui lạ, thấy thương lạ. Nhìn bầu trời, lại nhìn mái đầu còn vương nước mà mình cảm thấy thương người ta làm sao, cảm thấy yêu người ta thật nhiều, tự nhủ với lòng: mình mãi bên nhau người nhé không bao giờ cách xa.
Hạnh phúc là lúc mình bị mệt, mình nằm nghỉ, người ấy đã đàn cho mình nghe. Tiếng đàn lúc ấy nghe sao mà hay lạ, mình cứ mong giây phút đó cứ mãi không ngừng, cứ mong thời gian đứng lại, cứ mong mình đừng hết mệt, cứ mong đừng mãi chia xa.
Hạnh phúc là những lúc học thi, 2 đứa lại lên trường, ngồi học có, chọc có. Cứ mãi mong lúc nào cũng là kì thi, để được gần nhau hơn, để được học chung thế này, để được cùng lo lắng, cùng cố gắng, để được lần nữa bên nhau.
Hay hạnh phúc là lúc mình có điểm mừng quá, chạy hết 7-8 tầng lầu chỉ để báo điểm thi, vậy mà người ấy vui quá, lại đi ăn, đi uống chúc mừng. Mình cứ mong ngày nào cũng là ngày có điểm, ngày nào cũng là ngày mình đậu.
Đơn giản hạnh phúc là khi người ấy chọc mình, lại còn cột tóc mình nữa chứ. Vậy mà mình vẫn vui, vẫn cứ làm thế, cứ mong thời gian đứng đi, hay chạy chậm lại xíu, sao mà mau 4h vậy, 4h là người ấy về rồi.
Hạnh phúc là khi mình ghen, có những việc mình thật trẻ con. Nhưng mình nhận ra rằng: ghen là yêu đấy nhé, làm nhớ tới bài thơ của Nguyễn Bính:
"Cô nhân tình bé của tôi ơi!
Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
Những lúc có tôi và mắt chỉ
Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi
Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai
Đừng hôn dù thấy đóa hoa tươi
Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ
Đừng tắm chiều nay bể lắm người
Tôi muốn mùi thơm của nước hoa
Mà cô thường xức chẳng bay xa
Chẳng làm ngây ngất người qua lại
Dẫu chỉ qua đường, khách lại qua
Tôi muốn những đêm đông giá lạnh
Chiêm bao đừng lẩn khuất bên cô
Bằng không tôi muốn cô đừng gặp
Một trẻ trai nào trong giấc mơ
Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ
Đừng làm ẩm áo khách chưa quen
Chân cô in vết trên đường bụi
Chẳng bước chân nào được dẫm lên
Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi!
Thế nghĩa là yêu quá mất rồi!
Và nghĩa là cô là tất cả...
Cô là tất cả của riêng tôi!"
Hạnh phúc là lúc một người bệnh, sao mà mình sốt sắng thế, cứ chạy đông chạy tây, sao mình lo thế. Nhìn người ấy thật mệt, thật thương quá đi, cứ mong bệnh chuyển qua mình, cứ mong mình cảm nhận được sự mệt mỏi đó, mong rằng trời thôi mưa, mong rằng thời tiết đẹp, mong rằng người ấy hết bệnh.
Hạnh phúc là mình giận hờn, mình bị bỏ rơi, nhưng lại đứng đó, gió có, nắng có, mưa có, cuối cùng xỉu luôn. Nhưng lại vui, vì cuối cùng người đó hiểu ra tình cảm mình dành cho người ấy chân thành thế nào. Giờ nghĩ lại, cho dù mình làm hơn thế, mình chắc chắn cũng sẽ làm.
Hạnh phúc là lúc ngừơi ấy nhờ mình, mình đã bỏ mọi công việc chạy đi tìm người ấy, chỉ mong mình đến thật nhanh, chỉ mong được gặp người ấy ngay lập tức, chỉ mong mình có thể bay tới đó. Nghĩ mình tắc trách quá, công việc cũng bỏ. Nhưng có hề gì, mình chỉ mong được làm chút gì đó cho người ấy, giúp đỡ cho người ấy, ngừơi ấy vui, là mình vui rồi.
Hạnh phúc là lúc tự mình làm tổn thương, nhưng mình đã nhận lại không ít, ít nhất là lòng tin của người ấy vào sự chân thành của chính mình.
Hạnh phúc là những lúc được ở bên nhau. Dù có hơi nông nổi của tuổi trẻ, nhưng vẫn vui, vẫn hạnh phúc, vẫn cảm thấy thoải mái. Mong muốn phút giây đó mãi mãi không bao giờ thay đổi. Mong muốn ngày nào cũng là ngày này. Mong muốn mãi mãi không chia xa.
Hạnh phúc là yêu và được yêu.
Nhưng giờ hạnh phúc đó đâu?
Nhưng giờ người ấy đã ở đâu?
Lòng ta còn đây, người đã đi mất?
Còn con đường nào đang chờ ta phía trước nữa? Sao mắt ta bỗng như mù lòa.
Chỉ là một chút "cảm" của bản thân...
Đôi lúc hạnh phúc trong cuộc đời này đơn giản chỉ bằng những cử chỉ, những hành động, những câu nói rất bình thường. Ngay cả khi mình đã có được nó mình không thể nhận ra nó, để khi mất đi, nó lại hiện về như một hồi ức. Và lúc đó chỉ biết khóc, chỉ biết thầm trách sao mình không biết trân trọng hạnh phúc đó. Người ta thường nói vậy, đôi lúc mình không tin. Nhưng khi mình vào hoàn cảnh đó, đã mất đi một thứ gì đò, mình bắt đầu tin rằng, có những thứ trên cuộc đời này, nếu mình không trân trọng, một khi đã mất đi rồi, thì mình sẽ hối tiếc cả đời, hạnh phúc là một trong số những điều ấy.
Hạnh phúc ở quanh ta, quan trọng là ta biết tìm nó như thế nào, và giữ lấy nó ra sao. Phải chăng đúng như một câu nói: Hạnh phúc đôi lúc rất tầm thường, nhưng tìm kiếm được hạnh phúc không phải là dễ dàng. Người ta lại nói: hạnh phúc là con đường chúng ta đang đi, là thực tại chúng ta đang sống, vì vậy phải biết trân trọng nó. Nhưng con đường đó có ai bên cạnh, và con đường đó sẽ đi đến đâu?
Hạnh phúc là khi có người chọc mình trong giờ học anh văn, trong giờ học toán, mình cũng tức, mà tức thì ít, vui thì nhiều, tức vì có người chọc mình, vui vì người ta quan tâm tới mình nhiều quá. Vậy mà mình chọc lại, phần nào là vì mình bị chọc, phần nào là vì mình mong được quan tâm, mong muốn người ta chú ý tới mình, mình thật trẻ con thật nhỉ?
Hạnh phúc là khi mình quên huy hiệu đoàn, có người không quản gió mưa mang đến cho mình. Khoảnh khắc đó lòng mình bỗng nghẹn ngào, muốn nói rất nhiều thứ mà lại không thể nói ra. Thôi thì để trong lòng nhưng mà vẫn vui vậy nhỉ?
Hạnh phúc là lúc có người chịu đi bộ về chung với mình khi xe hư, dù biết rằng đường xa nắng nóng. Nhìn thật không nỡ, nhiều lần mình đã khuyên đi xe về, mà lại không đi, cứ trách sao xe mình tệ thật, lại vui khi có người bên cạnh mình những lúc như vậy. Đường về thật xa, thật nóng nhưng sao vẫn thấy vui lạ. Cứ mong đường mãi xa thế, nhưng lại mong hãy mau về, người bên cạnh đã lấm tấm mồ hôi.
Hạnh phúc là những lúc 2 người giận nhau vì những chuyện nhỏ nhặt, nhưng lại làm hòa ngay sau đó, ngẫm lại thật là chuyện trẻ con, nhưng biết sao được, người ta thường nói yêu nhau nhiều, cắn nhau đau mà. Có yêu mới có giận hờn, có giận hờn mới là đang yêu. Chỉ có những lúc giận hờn, sau đó yêu lại càng yêu hơn mới biết được rằng, hạnh phúc đơn giản chỉ là 2 đứa bên nhau.
Hạnh phúc là lúc cùng nhau đi nhà sách, đi siêu thị, đi lang thang mặc dù không hề làm gì cả. Ngẫm lại sao mình tệ quá đi, sao mình nhàm chán quá đi, chỉ biết dẫn người ta đi tới những chỗ đó, nhưng sao lòng vui lạ, sao lòng vẫn cảm thấy hạnh phúc lạ. Cứ mong nhà sách chính là nhà mình, cứ mong ngày nào cũng là ngày này, để ngày ngày được sánh bước bên nhau, không phải lo nghĩ chuyện tương lai.
Hạnh phúc là khi 2 người bên nhau. Mình tự hỏi: Ơ sao người ta yêu nhau đi chơi rất nhiều, còn mình chỉ gặp nhau thế này. Ấy thế mà mình lại giác vui lạ, hạnh phúc lạ, dường như quên đi mọi mối lo, dường như không còn mệt mỏi, cứ thế, tiến tới trước, chỉ cần có người bên cạnh, việc gì phải canh cánh mối lo trong lòng.
Hạnh phúc là lúc mình bị bệnh. Có người chạy qua nấu nước nóng, vắt khăn nóng lau cho mình, mua thuốc cho mình. Mình lại nghĩ sao mình vô dụng quá, bệnh hoài, nhưng lại thầm vui vì có người bên cạnh mình lúc ấy. Vị cháo hôm đó sao mà ngọt thế. Hình như gió hôm ấy hơi mạnh, làm bụi bay vào mặt mình rồi.
Hạnh phúc là lúc mình bị tai nạn, mặc dù trời mưa tầm tả, nhưng sao người ấy cứ tới. Nhìn bóng dáng đó, ánh mắt đó mà sao cảm thấy vui lạ, thấy thương lạ. Nhìn bầu trời, lại nhìn mái đầu còn vương nước mà mình cảm thấy thương người ta làm sao, cảm thấy yêu người ta thật nhiều, tự nhủ với lòng: mình mãi bên nhau người nhé không bao giờ cách xa.
Hạnh phúc là lúc mình bị mệt, mình nằm nghỉ, người ấy đã đàn cho mình nghe. Tiếng đàn lúc ấy nghe sao mà hay lạ, mình cứ mong giây phút đó cứ mãi không ngừng, cứ mong thời gian đứng lại, cứ mong mình đừng hết mệt, cứ mong đừng mãi chia xa.
Hạnh phúc là những lúc học thi, 2 đứa lại lên trường, ngồi học có, chọc có. Cứ mãi mong lúc nào cũng là kì thi, để được gần nhau hơn, để được học chung thế này, để được cùng lo lắng, cùng cố gắng, để được lần nữa bên nhau.
Hay hạnh phúc là lúc mình có điểm mừng quá, chạy hết 7-8 tầng lầu chỉ để báo điểm thi, vậy mà người ấy vui quá, lại đi ăn, đi uống chúc mừng. Mình cứ mong ngày nào cũng là ngày có điểm, ngày nào cũng là ngày mình đậu.
Đơn giản hạnh phúc là khi người ấy chọc mình, lại còn cột tóc mình nữa chứ. Vậy mà mình vẫn vui, vẫn cứ làm thế, cứ mong thời gian đứng đi, hay chạy chậm lại xíu, sao mà mau 4h vậy, 4h là người ấy về rồi.
Hạnh phúc là khi mình ghen, có những việc mình thật trẻ con. Nhưng mình nhận ra rằng: ghen là yêu đấy nhé, làm nhớ tới bài thơ của Nguyễn Bính:
"Cô nhân tình bé của tôi ơi!
Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
Những lúc có tôi và mắt chỉ
Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi
Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai
Đừng hôn dù thấy đóa hoa tươi
Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ
Đừng tắm chiều nay bể lắm người
Tôi muốn mùi thơm của nước hoa
Mà cô thường xức chẳng bay xa
Chẳng làm ngây ngất người qua lại
Dẫu chỉ qua đường, khách lại qua
Tôi muốn những đêm đông giá lạnh
Chiêm bao đừng lẩn khuất bên cô
Bằng không tôi muốn cô đừng gặp
Một trẻ trai nào trong giấc mơ
Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ
Đừng làm ẩm áo khách chưa quen
Chân cô in vết trên đường bụi
Chẳng bước chân nào được dẫm lên
Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi!
Thế nghĩa là yêu quá mất rồi!
Và nghĩa là cô là tất cả...
Cô là tất cả của riêng tôi!"
Hạnh phúc là lúc một người bệnh, sao mà mình sốt sắng thế, cứ chạy đông chạy tây, sao mình lo thế. Nhìn người ấy thật mệt, thật thương quá đi, cứ mong bệnh chuyển qua mình, cứ mong mình cảm nhận được sự mệt mỏi đó, mong rằng trời thôi mưa, mong rằng thời tiết đẹp, mong rằng người ấy hết bệnh.
Hạnh phúc là mình giận hờn, mình bị bỏ rơi, nhưng lại đứng đó, gió có, nắng có, mưa có, cuối cùng xỉu luôn. Nhưng lại vui, vì cuối cùng người đó hiểu ra tình cảm mình dành cho người ấy chân thành thế nào. Giờ nghĩ lại, cho dù mình làm hơn thế, mình chắc chắn cũng sẽ làm.
Hạnh phúc là lúc ngừơi ấy nhờ mình, mình đã bỏ mọi công việc chạy đi tìm người ấy, chỉ mong mình đến thật nhanh, chỉ mong được gặp người ấy ngay lập tức, chỉ mong mình có thể bay tới đó. Nghĩ mình tắc trách quá, công việc cũng bỏ. Nhưng có hề gì, mình chỉ mong được làm chút gì đó cho người ấy, giúp đỡ cho người ấy, ngừơi ấy vui, là mình vui rồi.
Hạnh phúc là lúc tự mình làm tổn thương, nhưng mình đã nhận lại không ít, ít nhất là lòng tin của người ấy vào sự chân thành của chính mình.
Hạnh phúc là những lúc được ở bên nhau. Dù có hơi nông nổi của tuổi trẻ, nhưng vẫn vui, vẫn hạnh phúc, vẫn cảm thấy thoải mái. Mong muốn phút giây đó mãi mãi không bao giờ thay đổi. Mong muốn ngày nào cũng là ngày này. Mong muốn mãi mãi không chia xa.
Hạnh phúc là yêu và được yêu.
Nhưng giờ hạnh phúc đó đâu?
Nhưng giờ người ấy đã ở đâu?
Lòng ta còn đây, người đã đi mất?
Còn con đường nào đang chờ ta phía trước nữa? Sao mắt ta bỗng như mù lòa.
Chỉ là một chút "cảm" của bản thân...





.