namman1803
Mr & Ms Pac-Man
- 12/4/06
- 262
- 15
Nói thật với các bác mình chán gia đình của mình lắm rồi . nhất là mẹ mình . mình với mẹ hầu như chẳng bao giờ nói chuyện với nhau hơn 2 câu . nói chuyện đc lát là thế nào cũng lớn tiếng rồi mình lại bị chửi là thg hỗn....
sống ở nhà mà như sống ở nơi xa lạ . ai cũng xem thường mình . đến cả mấy đứa e còn k coi mình ra gì . mình nản lắm rồi . bất kể mình làm gì mẹ mình chụp mũ mình quy cho mình chỉ biết nghĩ cho mình, nói mình là thằng ích kỷ , riết trong mắt mấy đứa e mình . mình là thg anh chẳng ra gì ....
mẹ mình giờ đã tiến thêm bước nữa với người đàn ông khác . nói chứ mình k thích ông ta cho lắm với lý do chủ quan ( có lẽ vì mình như vậy nên mới bị mẹ đối xử như thế, chứ thg e mình thì chưa bao giờ mẹ la nó dù chỉ là nửa câu vì nó khá là quý ông dượng) . mình cảm thấy mẹ koi ông ta còn quan trọng hơn cả con mình...
hồi ấy gia đình còn đầy đủ mình chưa bao giờ cảm thấy hụt hẫng như bây giờ... sống ở nhà mình rất ức chế... toàn bị la... làm gì cũng bị la... đụng đến là nói nặng nói nhẹ, rồi lúc nào gặp mình là nhắc đến tiền... trong khi ông kia thì mẹ chưa bao giờ than vãn với ông ta một câu nào về tiền bạc cả ..... đến nỗi mà giờ mình cũng k còn muốn về nhà nữa... ở nhà mìh chẳng khác nào ở nhà người dưng :(
Giờ cũng chẳng biết sao .. thấy mệt mỏi lắm rồi .. làm cách nào mà mình cân bằng để tiếp tục sống trong gia đình đây , ra vào đụng mặt lại bị la như thế sao mà sống đây :(
sống ở nhà mà như sống ở nơi xa lạ . ai cũng xem thường mình . đến cả mấy đứa e còn k coi mình ra gì . mình nản lắm rồi . bất kể mình làm gì mẹ mình chụp mũ mình quy cho mình chỉ biết nghĩ cho mình, nói mình là thằng ích kỷ , riết trong mắt mấy đứa e mình . mình là thg anh chẳng ra gì ....
mẹ mình giờ đã tiến thêm bước nữa với người đàn ông khác . nói chứ mình k thích ông ta cho lắm với lý do chủ quan ( có lẽ vì mình như vậy nên mới bị mẹ đối xử như thế, chứ thg e mình thì chưa bao giờ mẹ la nó dù chỉ là nửa câu vì nó khá là quý ông dượng) . mình cảm thấy mẹ koi ông ta còn quan trọng hơn cả con mình...
hồi ấy gia đình còn đầy đủ mình chưa bao giờ cảm thấy hụt hẫng như bây giờ... sống ở nhà mình rất ức chế... toàn bị la... làm gì cũng bị la... đụng đến là nói nặng nói nhẹ, rồi lúc nào gặp mình là nhắc đến tiền... trong khi ông kia thì mẹ chưa bao giờ than vãn với ông ta một câu nào về tiền bạc cả ..... đến nỗi mà giờ mình cũng k còn muốn về nhà nữa... ở nhà mìh chẳng khác nào ở nhà người dưng :(
Giờ cũng chẳng biết sao .. thấy mệt mỏi lắm rồi .. làm cách nào mà mình cân bằng để tiếp tục sống trong gia đình đây , ra vào đụng mặt lại bị la như thế sao mà sống đây :(
...... Cứ cái suy nghĩ như vậy thì sau này sẽ hối hận ::( ......
....... Đến bây giờ ngẫm nghĩ lại thì tui thấy rất thương ba
....... Những việc làm của ba đều vì con cái, ba không nói ra, ba không ca thán, chỉ làm vì con cái mà thôi
..... Hãy để cái đầu nó được thoải mái, suy nghĩ về những việc làm của mình, suy nghĩ về những việc làm của người thân ::) .........
.........