Titan42
Mario & Luigi
- 15/5/08
- 744
- 13
Lưu Bị nói là có thể thì chưa chắc là Quan Vũ đã tha cho Tào Tháo đượcbạn ơi mình ko nói anh GCL là thần ko nhất thiết phải là thần mà đoán d.c chuyện thả người chỉ cần bít tính tinhf của người đó là d.c như lưu bị ko phải thần mà còn bít là vũ sẽ tha cho Tào vậy nếu GCl cho vũ hay chỗ với Triệu VÂn hoặc Trương Phi coi và để 1 trong 2 người đó ở phía cuối cói thì hỏi kế chân vạc của anh GCL có thành ko và lưu có tín nhiệm anh ấy như vậy sau này ko
bạn ơi bạn viết vậy là mình hiểu 1 điều là bạn đã quên một phần hay phân nữa của TQDN rùi bạn coi lại đi mình ko nhớ rõ hồi mấy nhưng lcú đó đông xuyên bình xong rùi mà GCL ko kêu quan vũ wa trấn thủ đông xuyên như lời hứa với đông ngô mà còn kêu vũ đi đánh phàn thành để đông ngô có cơi hội đánh kinh châu dẫn đến sự mất mạng của Vũ mà còn là sự khởi đầu diệt ba anh em lưu wan trương sao => vậy ko phải là GCl muốn diệt trừ anh vũ và còn làm luyên lụy đến 2 tên còn lại tội nghiệp tội nghiệp
Chỉ có QV là đủ xứng để trấn thủ cả đất Kinh Châu chứ còn ai nữa, đứng đầu Ngũ Đại Hổ Tướng Thục cơ mà ..
Còn cái vụ Phàn Thành
Lã Mông từ biệt Tôn Quyền, về đến Lục Khẩu. Có tiễu mã về báo rằng:
- Trước dưới ven sông, cứ cách hai chục dặm, hoặc ba chục dặm, trên các gò cao, đều có ụ đốt lửa cả. Lại nghe quân mã Kinh Châu tề chỉnh lắm, chắc là có chuẩn bị rồi.
Lã Mông giật mình, nói rằng:
- Nếu như thế thì khó đồ được mất rồi! Trước mặt Ngô hầu, ta trót khuyên lấy Kinh Châu, nay biết xử trí làm sao cho được?
Mông nghĩ ngợi mãi, không có mẹo gì mới cáo ốm và cho người về báo với Tôn Quyền. Quyền thấy vậy trong bụng buồn rầu lắm.
Lục Tốn thưa rằng:
- Tử Minh giả ốm đó, không phải ốm thật đâu!
Quyền nói:
- Bá Ngôn đã biết là giả, thì thử đi xem ra sao.
Lã Mông giương mắt nhìn Lục Tốn, nín lặng hồi lâu.
Tốn lại nói:
- Tôi có một phương thuốc, trị được bệnh của tướng quân, không biết ông có dùng không?
Mông mới đuổi tả hữu ra ngoài, rồi hỏi rằng:
- Bá Ngôn có phương nào hay, xin dạy bảo ngay cho!
Tốn cười, nói:
- Bệnh của Tử Minh, chẳng qua chỉ vì quân Kinh Châu nghiêm chỉnh, và ven sông lại có ụ khói lửa đó thôi. Tôi có một mẹo này, khiến cho những quân giữ bờ sông, không đốt được lửa lên, mà quân Kinh Châu phải bó tay chịu hàng, thì thế nào?
Mông giật mình nói:
- Bá Ngôn nói vậy, như trông thấy cả gan phổi tôi, vậy thì mẹo mực ra sao, xin dạy ngay cho.
Tốn nói:
- Vân Trường cậy mình là anh hùng, nhưng chỉ còn e có tướng quân đấy thôi. Giá thử tướng quân thử ốm, từ chức lui về, giao công việc cho người khác, để cho người ấy phỉnh phờ Quan Công còn làm cho y kiêu ngạo hơn nữa; y tất rút hết quân Kinh Châu kéo ra Phàn Thành. Nếu Kinh Châu không có phòng bị gì, ta chỉ dùng một đạo quân, tìm mưu lạ sang sông mà đánh úp lấy, chắc chắn Kinh Châu ở trong tay ta rồi.
Bấy giờ, Quan Công đang chữa vết thương, đóng quân một chỗ chưa động. Chợt có tin vào báo rằng:
- Tướng giữ Lục Khẩu bên Đông Ngô là Lã Mông đau nặng, Tôn Quyền đem về Kiến Nghiệp điều trị, sai Lục Tốn thay chân Lã Mông. Tối nay đến nhậm chức sai người đem thư và lễ vật đây, xin vào bái kiến tướng quân.
Quan Công đòi sứ giả vào, bảo rằng:
- Tôn Quyền nay sao quẫn thế, sai thằng trẻ con làm tướng à?
Sứ giả phục xuồng đất kêu rằng:
- Lục tướng quân tôi, có đồ lễ và thư đến đấy dâng trình quân hầu. Một là mừng quân hầu, hai là cầu đôi bên được hoà hiếu với nhau, xin quân hầu chiếu cố đến cho.
Quan Công mở thư ra xem, thấy lời lẽ khiêm tốn lắm. Xem xong, ngẩng mặt cười ấm cả lên, rồi sai tả hữu thâu lễ vật, cho sứ giả về.
Sứ giả về nói với Lục Tốn rằng:
- Quan Công vui mừng, có ý không lo gì đến Đông Ngô nữa.
Tốn mừng lắm, sai người sang Kinh Châu do thám xem sao. Quan Công quả nhiên rút quân Kinh Châu ra Phàn Thành, chỉ đợi khỏi đau thì tiến binh.
Chỉnh sửa cuối:
Chu du đâu phải tướng bt ...trong RTK 11 chỉ số anh chudu không thua ai mấy đây.... Kém mỗi Int của KM còn KM mấy cái còn lại thua Chu du hết...


Thủ 1 cái thành Giang Lăng là dễ rồi, nhỡ quân Nguỵ và Ngô kéo qua cũng có thể đánh dễ hơn và khỏi lo là "Bắc cự Tào Tháo, Đông hoà Tôn Quyền" Nếu đối phó với nó không xong thì đem hết quân chạy lẹ vào Tây Thục cho đỡ tốn binh chớ.

