shinigami3010
T.E.T.Я.I.S
- 27/9/03
- 588
- 1
Ngày này 2 năm về trước, em đã quen anh. Ngẫm cũng lạ, lúc đầu em cứ nghỉ quen chơi chơi thôi, quen cho hết buồn phiền. Nào ngờ, càng quen lâu, em lại thấy anh tốt thật là tốt. Anh lo cho em từng tý 1, và em cũng không biết em yêu anh từ lúc nào
Có lẽ em hơi già trước tuổi, ở cái tuổi 25 này, em đã nghỉ đến 1 tương lai nho nhỏ của 2 chúng ta, mong ước em đơn giản lắm, em và anh đều đi làm, tối về 2 đứa cùng nấu cơm cho nhau, anh nấu ăn thì em dọn dẹp, em nấu ăn thì anh dọn dẹp, cuối tuần 2 đứa muốn đổi không khí thì chở nhau đến cái quán lẫu lề đường quen thuộc của 2 đứa, 2 đứa sẽ đi vòng vòng ngắm trời đêm cũng như dòng xe qua lại, em sẽ nép vào lòng anh thật chặt ôm anh thật chặt để ai cũng biết em và anh là người yêu của nhau, cấm ai giành anh của em
Vì nghỉ đến 1 tương lai đó, 1/2 tiền lương em giành cho gia đình em, 1/4 tiền lương em dùng cho cuộc sống mình, 1/4 em gữi cho anh, em kêu anh học đủ thứ, đi học chuyên ngành đủ nơi, anh biết em làm vậy là vì sao không, em muốn anh càng giỏi thêm, tương lai 2 đứa mình mà
04/11 trời không mưa, mà sao em lại muốn trời mưa, em muốn hạt mưa xoá đi nước mắt em. Anh nói rằng anh đã hết tình cảm với em rồi, em nên tìm người khác quen đi, và anh đã có người yêu khác .....
Đau, rất đau. Em đã quay mặt đi về chào anh để chạy về nhà, em sợ anh sẽ thấy giọt nước mắt em, sao lại thế vậy anh, sao anh lại như thế, sao anh lại chia tay em
15/11 em vẫn còn rất buồn, em vẫn còn đang hi vọng anh quay trở lại bên em, nhưng em không biết điều đó có thể không. Lũ bạn em nói em quá ngu, em quá luỵ tình, nhớ làm gì cơ chứ, nhưng không hiểu sao em vẫn muốn chờ, em sẽ chờ anh vào đúng ngày sinh nhật của anh, 4 tháng nữa. Em sẽ chờ anh và không quen hay nghỉ 1 ai khác, em muốn tặng anh 1 món quà cuối cùng, sợi dây chuyền mà ngày xưa vì em mà anh bị mất, em đã mua nó rồi anh àh, khi tặng anh món quà này là lúc em quên anh đó, anh yêu của em
Có lẽ em hơi già trước tuổi, ở cái tuổi 25 này, em đã nghỉ đến 1 tương lai nho nhỏ của 2 chúng ta, mong ước em đơn giản lắm, em và anh đều đi làm, tối về 2 đứa cùng nấu cơm cho nhau, anh nấu ăn thì em dọn dẹp, em nấu ăn thì anh dọn dẹp, cuối tuần 2 đứa muốn đổi không khí thì chở nhau đến cái quán lẫu lề đường quen thuộc của 2 đứa, 2 đứa sẽ đi vòng vòng ngắm trời đêm cũng như dòng xe qua lại, em sẽ nép vào lòng anh thật chặt ôm anh thật chặt để ai cũng biết em và anh là người yêu của nhau, cấm ai giành anh của em
Vì nghỉ đến 1 tương lai đó, 1/2 tiền lương em giành cho gia đình em, 1/4 tiền lương em dùng cho cuộc sống mình, 1/4 em gữi cho anh, em kêu anh học đủ thứ, đi học chuyên ngành đủ nơi, anh biết em làm vậy là vì sao không, em muốn anh càng giỏi thêm, tương lai 2 đứa mình mà
04/11 trời không mưa, mà sao em lại muốn trời mưa, em muốn hạt mưa xoá đi nước mắt em. Anh nói rằng anh đã hết tình cảm với em rồi, em nên tìm người khác quen đi, và anh đã có người yêu khác .....
Đau, rất đau. Em đã quay mặt đi về chào anh để chạy về nhà, em sợ anh sẽ thấy giọt nước mắt em, sao lại thế vậy anh, sao anh lại như thế, sao anh lại chia tay em
15/11 em vẫn còn rất buồn, em vẫn còn đang hi vọng anh quay trở lại bên em, nhưng em không biết điều đó có thể không. Lũ bạn em nói em quá ngu, em quá luỵ tình, nhớ làm gì cơ chứ, nhưng không hiểu sao em vẫn muốn chờ, em sẽ chờ anh vào đúng ngày sinh nhật của anh, 4 tháng nữa. Em sẽ chờ anh và không quen hay nghỉ 1 ai khác, em muốn tặng anh 1 món quà cuối cùng, sợi dây chuyền mà ngày xưa vì em mà anh bị mất, em đã mua nó rồi anh àh, khi tặng anh món quà này là lúc em quên anh đó, anh yêu của em


