Vì đam mê chơi game, vì bản thân yếu đuối không kháng cự lại được sức cám dỗ, không chống lại được ham muốn "được trở nên mạnh mẽ, ít nhất là trong thế giới ảo" mà tôi đã 1 lần rớt ĐH các bạn ạ, thật là đáng sợ. Nhớ lại lúc đó thật là khủng khiếp, tôi ham game tới độ chơi ko bao giờ dưới 9 tiếng/ ngày. Thời gian rảnh toàn là dùng để ngủ, ăn, các sinh hoạt cá nhân bình thường. Nếu có những lúc tôi ko làm những việc đó thì đó là lúc tôi đang tự mơ tưởng về game, cứ như cuộc sống này chính là 1 trò chơi vậy

.
Và dĩ nhiên, đời là 1 chuỗi những nhân-quả : tôi học kém, thi lại 1 lần vào năm lớp 11, ko chừa, vẫn ham game, cày kéo suốt năm lớp 12. Ấy vậy mà tôi vẫn qua được kỳ thi tốt nghiệp (điều đó với tôi trong giai đoạn ấy thật là 1 kỳ tích ....) và tất nhiên là rớt ĐH , đừng hỏi

.
Nhưng, tôi phải nói thật là tôi được ông trời ưu ái nhiều lắm các bạn ạ : tôi có 1 gia đình êm ấm, những đứa bạn chân thành, lun hết lòng vì tôi, và cuối cùng là tôi đã gặp được 1 người con gái ........
Rồi thì game nó cũng nhạt dần đi các bạn ạ, thật đấy :). Tôi dần nhận ra những người bạn ảo trong game đa phần đều là chỉ quan hệ theo kiểu "được-cho" (nói 1 cách khó nghe là lợi dụng nhau). Tôi ít game lại, ban đầu là giam mình trong phòng 1 thời gian dài, sau đó là trò chuyện với người thân, tiến xa hơn nữa là đi chơi với đám bạn kia, những buổi trà sữa, dạo phố, đi đá banh bắt đầu đc thay thế cho hàng giờ liền đánh quái, săn boss :). Nhưng mốc ngoặt to lớn nhất là khi tôi gặp được 1 cô gái ..... Hì, nếu viết thêm nữa thì tôi e là mình ko cầm được nước mắt mất (yếu đuối mà, dù tôi là con trai :( ) ....
Tôi chỉ mún nói rằng game đã lấy đi của tôi rất nhiều : thời gian, sức khỏe, tiền bạc . Nhưng nó đã cho tôi 1 điều mà có lẽ ít ai nhận thấy : cuộc sống này còn đáng quý, đáng sống biết bao, dù cho là khó khăn đi nữa thì chung quanh ta luôn có những con người thật dễ thương :).
Giờ, 1 đoạn kết, cũng có thể xem như 1 khởi đầu mới cho tôi : tôi được vào học 1 trường ĐH theo hình thức liên thông, có 1 việc làm tạm (viết kịch bản cho đài truyền hình), có 1 cô bạn gái xinh xắn để quan tâm và chăm sóc, và nhất là tôi lun có 1 gia đình, 1 bức tường vững chải để dựa lưng, để tin tưởng mỗi khi tôi lại trở nên lạc lối như ngày xưa.
Game là thế đó các bạn ạ, nó không có tội, nó cũng ko khiến người ta thay đổi, chủ yếu là do ý thức và bản lĩnh của các bạn thôi :)