Ừm, Koishi là một nhân vật khá mạnh nên về sau mới xuất hiện ^.^
----------
4.4
Believe
Lisa ngồi một mình trên những bậc tam cấp được xây trước một cửa hàng nhỏ, tay cầm một lon cà phê, khuôn mặt của cô đăm chiêu, chốc chốc lại ngước lên nhìn bầu trời đêm. Hai tay cô chợt khẽ run lên khi một cơn gió ban đêm đi ngang qua khiến cô lạnh cóng, kéo theo những chiếc lá khô và vài thứ linh tinh như bao nylon.
“Bầu trời sao ban đêm thật là đẹp.”-Lisa nhủ thầm-”Đã một thời gian rồi mình mới lại thấy được chúng...”
Căn nhà Lisa đang sống bị khuất trong những kiến trúc thượng tầng của thành phố hiện đại. Những toà nhà cao tầng thì che khuất đi bầu trời, còn ánh đèn dưới những con phố làm người ta loá mắt đi khiến họ không thể trông thấy được những vì sao vào ban đêm.
Dù sáng hơn, ánh đèn nhân tạo cũng không thể mang lại cho một con người những cảm giác mà anh ta phải có khi đứng dưới một bầu trời đầy sao.
Đó là cảm giác nhỏ bé, trống vắng, nhưng đồng thời cũng nhẹ nhõm và hạnh phúc. Khi nhìn lên những vì sao đang rực sáng, ta thấy thế giới này rộng lớn, đẹp đẽ và kỳ diệu bao nhiêu, nó cho ta hy vọng, khiến ta có thêm sức mạnh để ta tiếp tục tin tưởng điều mà ta cho là đúng đắn...Ngoài những điều đó ra, còn có hơn cả trăm xúc cảm khác nhau mà không thể diễn tả bằng lời được...
Một đợt gió lạnh nữa lại tràn đến, lần này thì Lisa không thể chịu nổi hơn được nữa, cô đặt lon nước xuống và đứng dậy, đoạn lấy hai cánh tay ôm vào nhau để giữ ấm.
Vừa lúc đó, cô thấy Lenny, cậu ta đang tiến đến và trên tay cầm một tách cà phê đen nghi ngút khói.
“Dùng cái này đi, nó sẽ khiến cho cậu cảm thấy ấm hơn!”
“Cám ơn!”-Lisa nói rồi đưa hai tay nhận lấy tách cà phê, nếu biết Lenny sẽ đem thứ này ra cho mình thì biết vậy cô đừng phí tiền mua lon cà phê ban nãy.
“Nếu cậu lạnh thì vào quán ngồi một tí đi, đứng ngoài này không tốt cho sức khoẻ đâu.”
Lisa đưa miệng lên nhấp một ngụm cà phê
“Cám ơn, nhưng mình làm phiền cậu và bác chủ quán nhiều rồi, mình chỉ chờ cho điện thoại của mình sạc đầy rồi sẽ đi ngay thôi.”
“Ừm, thế à...”
“Cậu quay về dọn quán tiếp đi, mình đứng ngoài này một mình được rồi.”
“Thôi được, nhưng cậu phải khoác cái này vào!”
Nói rồi Lenny đưa tới trước mặt Lisa một chiếc áo ấm màu xám.
“Ơ...không cần đâu, mình có thể chịu nổi mà, cậu không cần phải làm vậy.”
“Cậu cứ mặc nó vào đi, như thế thì mình mói yên tâm để cậu ở ngoài đây được.”-Lenny nói
“Ờ...ừm thôi được”
Lisa nhận chiếc áo từ tay Lenny và khoác nó lên người, lập tức cô thấy trong người mình ấm lên hẳn, hơn nữa, lớp vải mềm bên trong còn khiến cơ thể cô thấy dễ chịu.
“Chiếc áo này...kỳ lạ quá!”-Lisa nói
“Ừm...nó hơi đặc biệt một chút. Thôi mình vào trong tiếp tục dọn quán đây, lát nữa trở ra mình sẽ mang cho cậu cái điện thoại.”
“Cám ơn Lenny!”
“Không có gì đâu.”
Lenny quay đi và trở lại vào trong của hàng. Lisa ngồi xuống và tiếp tục thưởng thức tách cà phê nóng mà Lenny vừa mang ra.
Cảm giác của cô lúc này thật khác hẳn ở nhà, cũng không một bóng người, cũng tối và lạnh lẽo, nhưng nó lại khiến con người ta thấy thú vị, chứ không phải là cảm giác buồn chán, cô đơn.
…
Khi quay lại với chiếc điện thoại của Lisa trong tay, Lenny thấy cô ấy đã ngủ thiếp đi, cả người dựa vào vách tường hướng vào cửa hàng bán đồ lưu niệm.
Lenny định đánh thức Lisa dậy, nhưng lại chợt nhìn thấy khuôn mặt dịu hiền của cô đang chìm ngon giấc ngủ nên cậu nghĩ lại, cậu đến bên cạnh ngồi chờ cô tỉnh dậy.
Khi ngồi im lặng vào một buổi đêm, ngoài việc cảm nhận được cái lạnh và sự trống trải, ta còn cảm thấy bình yên. Ít nhất đó là đối với Lenny.
Tuy chỉ là tình cờ, nhưng trong lòng Lenny cảm thấy mình có trách nhiệm lo cho Lisa, dù hai người không thân thiết, không quen biết và thậm chí còn ở hai địa vị khác nhau. Nhưng vào lúc này đây, những làn ranh ấy đã không còn giá trị, thay vào đó chỉ là sự quan tâm giữa con người và con người.
Lenny tất nhiên cũng mong muốn Lisa sẽ trở thành bạn của mình, giống như cậu đã từng mong muốn với rất nhiều người khác. Nhưng có lẽ cô ấy không muốn, cậu có lẽ cũng không nên nói ra.
…
Lisa chợt tỉnh dậy và nhận ra nãy giờ mình đã ngủ quên mất, lý do chính khiến cô tỉnh dậy là do đau cổ. Đối với người đã nệm chăn êm ấm như cô thì phải ngủ ngồi ngoài đường quả là một cực hình, dù chỉ là một chốc.
Nhìn qua kế bên, Lisa thấy Lenny đang ngồi cạnh mình, khuôn mặt của cậu ấy trong có vẻ đượm buồn, mắt nhìn về phía xa, môi thì cứ mấp máy như đang hát.
“Cậu đang hát đấy à, Lenny?”
Lenny giật mình quay sang, Lisa đã tỉnh rồi, trong đầu cậu vẫn còn suy nhgĩ những thứ linh tinh.
“Không, mình chỉ lẩm bẩm vậy thôi, cậu ngủ ngon chứ?”
“Cũng không hẳn, mà cửa hàng dọn xong rồi à?”
“Ừm, xong rồi, mình ra đây thì thấy cậu đang ngủ nên không tiện đánh thức...À, mình có mang điện thoại của cậu ra này.”
“Cám ơn nhiều, Lenny!”-Lisa nói rồi nhận lại chiếc điện thoại từ tay của Lenny.
“Ừm, cậu gọi cho gia đình cậu đến đón đi, mình sẽ ngồi đây với cậu chờ họ đến”-Lenny nói.
Lisa không hiểu sao lời nói vừa rồi của Lenny có chút gì đó hơi buồn, hay là cô tưởng tượng ra, nhưng ban nãy cô cũng có nhìn thấy điều gì đó tương tự trên vẻ mặt cậu ấy, đó chắc hẳn không phải là tưởng tượng. Cái vẻ buồn rầu lúc ấy của Lenny cô không còn lạ gì nó, đó chính là cảm giác mà cô phải trải qua hàng ngày, cảm giác thất vọng và cô đơn.
Hẳn Lenny cũng cô đơn.
Cô có thể hiểu tại sao?
Ban đầu cô cũng rất sợ và không muốn đến gần Lenny như bao người khác đã làm, nhưng những gì mà cậu ấy đã làm hôm nay khiến cho Lisa cảm thấy những lời đồn nói Lenny là một kẻ nguy hiểm này nọ dường như chỉ là tin đồn nhảm.
“Cậu sao vậy?”
Lenny bất ngờ hỏi làm cho Lisa giật mình.
“À...không...chỉ là lúc này...mình chưa muốn về thôi.”-Lisa nói-”Tự nhiên hôm nay mình muốn thức khuya ngắm sao một tí...cậu có muốn không , Lenny...?”
“Hả?”-Lenny ngạc nhiên hỏi
“Ờ..ừm...”-Lisa đỏ mặt-”Không...không có gì...”
“Mình...vừa nghe bạn rủ mình ngắm sao...”
Lisa nóng hết mặt quay đi, đã có bao giờ cô mở lời trước thế này bao giờ đâu
.
“Được thôi!”-Lenny trả lời
Lisa quay qua mỉm cười
“Mình cứ nghĩ cậu sẽ...từ chối.”
Lenny gãi đầu
“Khó mà từ chối được một lời mời mà đã lâu rồi mình mới nhận lại được thế này.”
Lisa chợt chạnh lòng, và cảm thấy có một chút xấu hổ. Cô đơn ư? Trong lớp, Lisa vẫn còn những người bạn trong lớp như Nancy, Maira và Holland. Khi ra về vẫn nhận được lời mời từ những người bạn cũ. Còn Lenny, cậu ấy chẳng có ai cả!
“Nhưng ngắm sao ở ngoài đây thì lạnh lắm, cậu có muốn đến một nơi nào đó ấm hơn không ? Mình biết một nơi.”
“Cũng được, nhưng đừng phải là chỗ nào đông người quá nhé.”
“Yên tâm đi, nơi đó chỉ có “họ” thôi”
“Họ ?”-Lisa ngạc nhiên hỏi
“Ừm, tớ cũng không biết phải diễn tả “họ” thế nào, khi nào đến cậu sẽ biết.”
Thấy Lisa tỏ vẻ ngần ngại, Lenny lại gần nói
“Đừng lo, mình hứa sẽ không làm gì hại đến cậu cả, đó là lời hứa của một người đàn ông đấy.”
Lisa phì cười, gì mà lời hứa của một người đàn ông chứ? Cậu ta hơi cường điệu quá rồi, nhưng cô cũng không mấy bận tâm lắm.
“Thôi được, mình tin cậu.”
“Vậy thì đi nào!”
----------
Lenny là Lisa cùng đi sâu vào trong rừng, những hàng cây vào ban đêm với hình thù ma quái chạy vụt qua họ. Lenny lao về phía khu rừng sâu thẳm một cách đầy tự tin, trong khi Lisa thì lòng đầy lo lắng. Dù mở miệng nói là tin tưởng Lenny, nhưng trong lòng cô thì không, cô sợ Lenny lừa mình vào trong rừng để làm chuyện gì đó xấu xa, giống như Matt đã làm trước đây.
Nhưng cuộc gặp với Lenny hôm nay chỉ là tình cờ và cô cũng chính là ra người đề nghị, hơn nữa nếu lừa Lisa thì Lenny không cần thiết phải bịa ra “họ” nào đó. Trên hết, cô không tin vẻ mặt buồn rầu, cô đơn kia của Lenny là giả dối.
Trong đầu bị phân vân giữa nhiều ý nghĩ khiến Lisa cảm thấy khó thở. Có lẽ cô nên học cách tin tưởng một ai đó, tất nhiên không phải là mù quáng, mà là có suy xét.
Những khả năng Lenny là một tên sở khanh cũng có, nhưng nếu vậy tại sao hắn không lợi dụng lúc cô đang ngủ? Phải, chỉ điều đó cũng làm cho niềm tin của cô thêm vững chắc.
“Tới rồi !”
Lisa dứt khỏi dòng suy nghĩ và ngước mặt lên.
Khuất đằng sau những thân cây gãy là một thứ ánh sáng màu vàng sáng rực cả một khu vực, nhìn vào nó đem lại cho con người ta cảm giác vô cùng yên bình.
Tuy vậy, việc xuất hiện một vùng sáng như vậy khiến Lisa cảm thấy nó vô cùng bất thường. Tại sao lại có ai đó thắp đèn ở một nơi hẻo lánh như vậy?
“Tới đây đi, đừng sợ!”-Lenny gọi, cậu ta đã trèo qua những thân cây ngã và tiến về phía ánh sáng đó.
Lisa chầm chậm đi theo, phòng hờ đó là một cái bẫy thì cô vẫn có thể quay đầu lại chạy trước.
Nhưng khi trèo tới đó và nhìn thấy những thứ trước mắt, Lisa liền quên ngay những suy tính, dè chừng của mình.
Một khung cảnh kỳ lạ, xung quanh là một không gian nhỏ ấm cúng, phía dưới là một tấm thảm được chất bằng những chiếc lá khô, nơi phát ra nguồn sáng ở gần đó. Một cái cây kỳ lạ, có một quả to đùng ở giữa ngọn, ánh sáng phát ra từ trong cái quả đó, và xung quanh là những lăng kính giúp khuếch đại nó lên.
Lisa có thể lờ mờ thấy có một cái cây lớn gần đó, có cầu thang gỗ bắt lên trên cao, và phía trên ngọn cái cây lớn là một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ. À không, ngôi nhà này chỉ thấp chứ không hề nhỏ, nó giống như một loại kiến trúc kết hợp giữa tự nhiên và nhân tạo trên cây, rất nghệ thuật, rất...dễ thương.
Lisa đang đứng ngơ ngác thì Lenny đã đi vào trong đó, thấy vẻ tự nhiên của cậu giống như là đã quen thuộc với nơi này lắm rồi.
“Mọi người ơi, ra đây đi, chúng ta có khách đây này!”-Lenny gọi lớn
Lenny đang gọi ai vậy nhỉ? Hay là những người mà cậu ấy gọi là “họ”.
“Aaaa, cậu ấy đến rồi kìa !!”
Đột nhiên, Lisa nghe có tiếng la lớn từ phía sau, quay người lại theo phản xạ thì có ai đó chạy vụt qua Lisa, va vào cô khiến cô bị mất đà ngã ra phía sau.
Khi tưởng chừng sẽ ngã một cú đau điếng thì cô lại được ai đó đỡ từ đằng sau.
“Cám ơn!”-Dù không biết là ai nhưng Lisa vẫn nói cám ơn theo thói quen.
Lisa nhanh chóng được những người đó giúp đứng vững lại, và cô nhận ra những người giúp mình là hai cô gái rất xinh đẹp.
Một người có tóc xanh lá úa, mái ngang và dài, người kia thì tóc bạch kim xoắn ở phần ngọn giống với Lisa, cả hai người đều có đôi mắt xanh thẳm màu biển. Quay sang phía Lenny, Lisa thấy có thêm một cô gái nữa đang nắm hai bàn tay cậu ấy xoay vòng vòng, cô ta có tóc màu vàng và đôi mắt cũng có màu xanh nước biển.
Ngoài đặc điểm đôi mắt, cả ba đều mặc những chiếc áo khoác màu xám như là loại của Lisa đang mặc và cũng đều có những đôi cánh côn trùng ở sau lưng, thật kỳ lạ.
“Đây là bạn mới là cậu muốn nói đến phải không, Len?”
“Phải, để mình giới thiệu cho các bạn, cậu ấy tên là Lisa, học cùng trường với mình.”
“Chào Lisa!”-Cô gái tóc xanh và vàng nói, trong khi cô gái tóc bạch kim lại im lặng
“Ơ...chào các bạn.”
Lenny tiến đến chỗ của Lisa
“Để mình giới thiệu các bạn ấy cho cậu, người tóc màu vàng kia là Lyrica, một người vô cùng hoạt bát và vui vẻ, thích ca hát, người có tóc pha giữa màu vàng và xanh lá là Layla, là một nhà nghiên cứu đấy. Người còn lại...”-Lenny bỗng cười nhẹ-”..người có mái tóc bạch kim, là Luna, người có tính tình trầm lặng và khó gần nhất cả ba...”
Lisa cuối đầu chào
“Rất hân hạnh làm quen với các bạn...”
Bỗng Lyrica chạy đến chỗ của Lisa trầm trồ
“Ồ, chiếc áo này Layla may cho Len nè, cậu mặc nó trông vừa ghê...Ớ, nếu cậu có thể mặc nó thì có nghĩa là nó không vừa với Len..”
Cô quay sang chỗ Layla
“Em may áo kiểu gì vậy, Layla?”
Layla thở dài
“Thế ai lấy số đo của cậu ta, em nhớ là chị mà.”
Lyrica la lên
“Ờ há, chị xin lỗi, lúc đó chị đã đưa nhầm em số đo của chị.”
“Cái tính đoảng của chị không bao giờ có thể sửa được.”-Layla nói, rồi quay sang Lenny-”Bọn mình rất vui khi cậu lại đến chơi, còn dẫn thêm cả bạn mới nữa. Sao hai người không vào nhà chơi, hôm nay mình có một thứ muốn cho mọi người xem.”
Layla quay sang nhìn Lisa như hỏi ý kiến, và Lisa lập tức mỉm cười
“Mình rất nóng lòng chờ được xem chúng...”
...