1. Khi Nancy đỏ mặt ấp úng mà cu cậu không hiểu
2. Khi ngồi xuống đã vô tình đụng phải Meliessa mà không để ý rằng hành động đó sẽ làm cô ngượng
Ừm, đúng vậy đấy, Rogan có một sự phát triển không được bình thường nên khó trách cậu hay bị ngây thơ quá mức, nhưng không phải là cậu không có tinh tế khi giao tiếp với phụ nữa đâu? ;-) (mẹ truyền lại)
----------
5
Children Of The Moon
Quê hương của Heart, cũng như của Clever và Justice đều nằm cách rất xa thành phố này, đó là một hòn đảo nhỏ với rất ít dân số, cuộc sống của người dân không hề được tiếp xúc với nền văn minh của thế giới. Tuy vậy, bù lại những thứ đó, hòn đảo này mang trong nó những báu vật của tự nhiên mà ít có nơi nào sánh nổi.
Đó là lượng cá biển dồi dào phong phú đủ để nuôi sống tất cả người dân ở đây và hơn thế nữa. Đó là những khu rừng với vô vàn những loài cây quý hiếm mà có loại còn chưa thấy xuất hiện ở bất cứ nơi nào khác trên thế giới. Xung quanh khu vực một ngọn nứi lửa đã tắt ngúm là những mỏ kim cương khổng lồ đang chờ được khai thác...
Trong số những báu vật đó, quý giá nhất và độc nhất chính là cây Mặt Trăng.
Đó là một cái cây vô cùng kỳ lạ mọc ở trung tâm của hòn đảo không biết đã từ bao giờ, nó phát ra tia sáng bảy màu rực rỡ khiến cho khu vực có bán kính khoảng 10 mét xung quanh cái cây được bao bọc bởi một không gian ánh áng kỳ lạ.
Không gian ánh sáng đó không những không gây hại mà ngược lại rất nhiều người đã được chữa lành bệnh khi đi vào khu vực đó, cây trái khi mang vào đó thì tươi rất lâu, dao hay kéo khi vào đó thì không mài cũng tự bén...v..v.. đặc biệt những người sống gần đó thường có tuổi thọ cao.
Tuy vậy, để tránh lạm dụng khu vực quanh cây Mặt Trăng vào mục đích cá nhân, chính quyền đã cho xây dựng hàng rào xung quanh khu vực cây mặt trăng và chỉ mở cửa 1 tháng 2 lần.
Người dân trên đảo rất vui lòng, họ coi cái cây như một tài sản chung, không thuộc về bất cứ ai, không ai muốn giành giật hay muốn chiếm hữu riêng cho mình cả.
Vào những đêm trăng tròn, không gian bảy màu xung quanh cái cây biến mất, và bản thân nó trở nên vô hình, đó là một hiện tượng vô cùng kỳ lạ, và cũng là lý do cho cái tên Moon Tree của nó.
…
Vào một ngày trăng tròn cách đây 66 năm, một sự việc vô cùng kỳ lạ đã xảy ra tại nơi này. Như thường lệ, người dân tụ họp xung quanh Cây Mặt Trăng để chiêm ngưỡng hiện tượng vô hình kỳ lạ hằng năm của nó. Ánh sáng bảy màu dần biến mất, và sau đó những người dân ở nơi đây đã vô cùng kinh ngạc khi trông thấy 2 người đã đứng sẵn ở trung tâm, vốn là chỗ đứng của cây mặt trăng.
Đó là một thiếu niên có với mái tóc màu đen cùng màu mắt đỏ sậm, cạnh bên là một cô bé có dáng người thanh mảnh cùng mái tóc dài màu vàng óng ả và đôi mắt màu bạc.
Khi dân làng đưa hai đứa trẻ đến chính quyền địa phương để nhận dạng thì không có kết quả, bản thân cả hai cũng rất mơ hồ trong việc tại sao mình lại xuất hiện ở đó cũng như việc mình là ai, thứ những đứa trẻ đó có thể nhớ rõ nhất chính là tên của chúng: Justice và Clever, được đặt như thể có một ý nghĩa nào đó.
Cuối cùng, sau một thời gian dài điều tra không tới đâu, cả hai được hai gia đình khác nhau nhận nuôi.
Nhiều năm trôi quá, Justice và Clever vẫn sống và học tập như những đứa trẻ bình thường, chỉ có điều khi trưởng thành đến khoảng độ tuổi 22-25, cả hai đều ngừng lớn và không hề già đi nữa. Sau khi những người nhận nuôi họ mất, họ cũng rời khỏi hòn đảo đó. Clever thì đã đi theo một gia đình giàu có nằm ở đại lục, còn Justice trở thành nhà truyền giáo đi đây đi đó, bôn ba khắp thế giới.
Người dân trên đảo không còn biết đến tung tích của họ nữa cho đến một ngày cách đây 22 năm.
Hôm đó, cũng vào đúng dịp trăng tròn, Justice và Clever cùng trở về nhà một lúc và trông bọn họ dường như không có gì thay dổi so với trước đây. Đêm đó, họ cùng những người dân quanh đảo tụ họp lại quanh Moon Tree để chờ đợi sự kiện xảy ra cho nó đều đặn trong vòng đã hơn 200 năm.
Và một lần nữa, sau khi thứ ánh sáng mờ ảo quanh Moon Tree biến mất, một đứa trẻ xuất hiện.
Nhưng khác với lần xuất hiện của Clever và Justice, đưa trẻ lần này hoàn toàn là một đứa bé sơ sinh.
Không ngần ngại, Justice và Clever tự nhận mình là anh chị của đứa trẻ này, không người dân nào trên đảo luc đó nghi ngờ về điều này cả. Cả hai người bọn họ gọi cậu bé là Heart.
Justice và Clever cùng nuôi nấng đứa trẻ này tại căn nhà cũ của những người đã từng nhận nuôi họ, cậu bé lớn rất nhanh, rất hiền lành, dễ mến và rất hay mít ướt. Cuộc sống hạnh phúc của ba người bọn họ cứ tưởng chừng như sẽ kéo dài mãi.
Mười hai năm trời trôi qua rất lâu, nhưng đối với cả Justice và Clever thì chúng quả thật quá ngắn. Sau khi giao phó cậu bé cho một người thầy đáng tin tưởng, hai người bọn họ bỗng dưng bỏ đi, để Heart ở lại, khiến cho một đứa trẻ đã sống quen với cuộc sống được chìu chuộng bắt đầu làm quen với sóng gió của cuộc đời.
Những ngày sau đó là những chuỗi ngày sống với nước mắt và sự tập luyện gian khổ của Heart. Con tim của cậu bé ngày một sắt đá, chúng trở nên chai sạn và kiên cường hơn, Heart dần trở thành một người đàn ông thực thụ và đã dần lãng quên hai con người đã nhẫn tâm bỏ mặc mình ở lại.
...
Một năm trước, sau bữa thu hoạch cuối cùng trong tháng, Heart mệt mỏi trở về nhà và nhận được một lá thư gửi tới từ Đại Lục.
Nó là của Clever.
Lời lẽ trong thư không dược thân tình lắm, nhưng nó cũng giúp Heart cảm thấy là mình không phải bị bỏ quên hoàn toàn bởi những người đó.
Trong thư, Clever có nhắc đến chuyện một cuộc thánh chiến nào đó mà Heart không mấy quan tâm, cái anh quan tâm chính là cuộc hẹn gặp mà Clever đã sắp sẵn vào một ngày cố định tại một nơi rất xa nơi này, và cô mong Heart sẽ có mặt.
Ngoài mặt vẫn căm giận cả hai người họ vì đã bỏ rơi mình, nhưng thâm tâm của Heart, anh rất muốn gặp lại họ bằng mọi giá.
Đó là lý do mà Heart phải để lại tất cả sau lưng, xa rời cái nơi đã gắn bó với mình suốt hai mươi mấy năm trời để lên một chặng dường dài vượt đại dương tới một nơi được gọi là “Thành Phố Bạc”.
Vào lúc đó, Heart không biết rằng chuyên đi đó sẽ cuốn anh vào một trận đại chiến không hồi kết.
----------
Tại phòng ăn của những tu sĩ nhà thờ St.Lucas, cả ba người Heart, Jusctice và Clever cuối cùng cũng đã đoàn viên. Tuy vậy, với không khí căng thẳng đang tràn ngập trong bữa ăn, trông họ không giống như đang họp mặt gia đình cho lắm.
Trong khi Clever và Heart căng thẳng nhìn nhau thì Jusctice vẫn thong thả cắn bánh mì và húp những muỗng súp.
Heart lên tiếng
“Justice, anh vừa nói chúng ta không phải là con người bình thường, ý anh là sao, rồi tại sao hai người lại có thể bất tử?”
Justice từ tốn đặt chiếc muỗng xuống, lấy khăn chùi miệng rồi nói.
“Có một điều em đã nói sai về cúng ta, chúng ta không phải là bất tử, chỉ là sống lâu hơn người bình thường. Và nếu vô tình bị thương nặng, chúng ta vẫn có thể đối diện với cái chết như bao con người khác.”
“Nhưng tại sao?”
“Như anh đã nói, chúng ta không phải là người thường, mà là những người được sinh ra bên ngoài Trái Đất, cả ba người chúng ta đều là những người có nguồn gốc từ mặt trăng.”
Heart không tin nổi vào tai mình
“Anh nói cái gì? Người Mặt Trăng ư? Dựa vào đâu mà anh dám khẳng định vậy?”
Justice thở dài
“Khó nói lắm, có rất nhiều bằng chứng mà anh chị đã thấy thuyết phục đến nỗi không thể không tin được.”
“Bằng chứng?”
Lúc này Clever mới lên tiếng
“Cả hai anh chị đều gặp được một người, người ấy đã nói cho anh chị biết về mọi thứ, lý do chúng ta được gửi đến Trái Đất và cả những công việc cần phải làm sắp tới.”
“Chỉ tiếc là dù cố gắng thế nào anh cũng không thể nhớ được mặt người đó, cứ như là ông ta đã xoá đi ký ức của bọn anh vậy.”-Justice tiếp.
Heart đăm chiêu suy nghĩ gì đó một lúc, rồi nói
“Vậy nói cho tôi nghe: tại sao tôi lại sinh ra sau hai người, là người duy nhất không được biết bất cứ thứ gì cả?”
Justice mỉm cười
“Em là một phương án dự phòng, Heart ạ? Không biết nói sao nữa, ban đầu họ định chỉ cho anh và chị Clever xuống Trái Đất, nhưng không hiểu phút cuối có điều gì đó thay đổi, và em được sinh ra. Nhưng để cho em được khác biệt hoàn toàn với chúng ta, chúng ta đã được dặn là phải để em tự lực cánh sinh mà không hề được biết đến nguồn gốc của mình.”
“Họ làm tất cả những thứ đó là có mục đích gì ?”-Heart hỏi
Clever cắn cái bánh mì một cách ngao ngán rồi nói
“Để chúng ta phải chiến đấu.”
Như nhớ ra điều gì, Heart quay sang Clever
“Ý chị là cuộc chiến Azygous?”
“Phải, họ muốn xem thử xem 3 con người theo 3 con đường khác nhau: Justice-sức mạnh của công lý, Clever-sức mạnh của đầu óc hay Heart-sức mạnh của trái tim sẽ chiến thắng cuộc chiến này.”
Heart im lặng, anh không thể tin nổi đây là lý do khiến 10 năm trời anh phải sống trong khổ cực và thiếu vắng tình thương.
“Thật vớ vẩn, làm vậy rồi họ được gì chứ?”-Heart la lên
Justice điềm đạm chỉnh lại gọng kính của mình
“Đây là thử thách cho loài người, họ muốn xem loài người sẽ chọn cách nào để đạt được mục đích của họ.”
“Việc chúng ta có thắng hay không thì liên quan gì đến loài người chứ?”
Bỗng dưng cả hai người Justice và Clever bỗng dưng im lặng, không nói gì nữa
“Có chuyện gì thế, sao hai người không nói gì vậy?”-Heart hỏi.
Justice chậm rãi
“Heart...tuỳ vào cách mà loài người chiến thắng cuộc chiến này mà ai trong số 3 chúng ta sẽ được phép tồn tại.”
Heart tròn mắt, Justice nói vậy có nghĩa là gì?
Clever thở dài
“Tức là...giả sử một người chiến thắng cuộc chiến này bằng cách sử dụng mưu kế của anh ta, mà không quan màng đến luân lý hay lợi ích của người khác, tức là chị(Clever) sẽ chiến thắng, chị sẽ tiếp tục tồn tại trong khi hai người sẽ biến mất...”
Heart bắt đầu hiểu ra, anh đứng sững người không tin nổi
Justice nói
“Trên đời này hầu như không có kẻ nào vừa sống theo công lý, vừa thông minh, gian xảo nhưng lại vừa có một trái tim nhân hậu cùng một lúc cả.”
“Em hiểu rồi chứ? Đây là một cuộc chiến khắc nghiệt mà em phải tìm cách đảm bảo cho người thắng cuộc phải có những tố chất cơ bản đó, khi đó ta mới có thể tiếp tục tồn tại được.”-Clever nói.
Nhưng đó không phải là điều Heart mong muốn, tồn tại làm gì trong khi nhưng người thân của mình lại ra đi chứ? Anh không muốn phải mất họ lần nữa, nhưng anh cũng không muốn thế giới này lại bị rơi vào tay một kẻ nào đó không có trái tim.
Lúc này, bỗng dưng Heart không còn cảm thấy căm ghét anh chị của mình nữa, ngược lại anh cảm thấy yêu thương họ hơn bao giờ hết, vì mai đây, có thể cả hai bọn họ sẽ không còn ở đây mà nói chuyện với anh nữa.
“Kìa, Heart, em khóc đó à?”-Clever nói
“Không có, chỉ là...”
“Nào, lại đây với chị, đừng ngại, em trai bé bỏng.”-Clever mỉm cười, dang hai tay ra như muốn mời Heart đến với vòng tay của cô.
Và Heart chạy đến ôm chầm lấy Clever.
“Em không muốn...em không muốn chúng ta xa phải nhau một lần nữa đâu.”-Heart nói.
Clever mỉm cười âu yếm
“Vây thì chúng ta hãy hy vọng...là sẽ tìm được một ai đó có đủ những tố chất của cả 3 chúng ta, và người đó sẽ...chiến thắng cuộc chiến này.”
Justice đứng lên, anh đi vào góc phòng ăn lấy cái gì đó, miệng vẫn nói
“Việc ít nhất một trong 3 chúng ta còn tồn tại là rất quan trọng, vì nếu không, thì có nghĩa hoặc là lực lượng hắc ám đã chiến thắng hoặc tuy là con người chiến thắng nhưng đó là một kẻ xấu xa. Dù là trường hợp nào, trái đất sẽ rơi vào sự hỗn loạn mãi mãi.”
Sau đó, Justice bước ra, tay cầm theo 3 tấm thẻ kim loại.
Lúc này Heart đã buông Clever ra, anh hỏi
“Đó là gì vậy ?”
Ánh mắt Justice đột ngột sắc lên, môi mỉm cười
“Đây chính là định mệnh của 3 chúng ta.”
…