Anakin0302
Dragon Quest
- 14/7/08
- 1,355
- 14
Ông bố em, bình thường thì tính tình cũng dễ chịu, chẳng có gì đáng để nói nhưng rất nhiều lúc tính tình dở hơi không chịu được luôn. Ông bố em có những tính xấu sau phải gọi là cực kì khó chịu:
- Bảo thủ: bảo thủ đến mức cực đoan, luôn luôn cho mình là đúng, những ý kiến của mình là số 1, ai (như là em chẳng hạn) góp ý thì cho rằng là cãi nhảm, mạnh hơn là quát, đập bàn đập ghế, mk
- Khoe khoang: ờ, ông bố em cũng có chức vị, hay đi nơi đây nơi đó trên thế giới, chính vì điều này sinh ra cái tính khoe khoang đến mức ngứa tai. Cứ mỗi lần có khách/ dịp nào mà họ hàng tập hợp là lại to mồm kể đi nơi này nơi nọ, ở bên đấy sướng ra sao, ăn thức ăn này thức ăn nọ, uống rượu này rượu nọ,... blah blah blah. Thỉnh thoảng ông bố em được người ta gửi những thứ đồ đắt tiền, những lúc ấy là lại khoe nhặng xị cả lên: nào là kính này mấy trăm đô, túi này mấy nghìn đô, nhảm shit. Một trong những cái điều vớ vẩn nhất từng nghe là lúc đi đám tang, ông bố em mời được nhiều người đến dự, rồi lại khoe mời đc bao nhiêu vị này vị nọ ăn đứt so với những người khác,...
- Nói nhiều, hay bới móc chuyện cũ như một kẻ đồng bóng: vâng, cứ khi nào bực chuyện gì là lại nói nhiều, lôi cái này cái nọ ra để mà đay nghiến đủ kiểu. Nếu ko có cái nào mới là lại lôi những thứ vặt vãnh như: phòng chưa gấp chăn, sách vở thế này thế nọ... Nhiều lúc ngồi bực ngẫm hàng mấy phút để tìm kiếm đc một cái lỗi rồi nói cho sướng mồm.
- Khinh thường người khác: nhìn qua con người một cái là đã chê bai đủ điều kiểu như "thằng này chả làm ra được trò trống gì đâu", "trình độ chỉ có thế thôi, phọt phẹt",...
- Tính này thì em chả biết là cái gì nhưng đại loại thế này: chưa biết cái gì mà chỉ theo cảm nhận của mình là đúng/sai thì bắt người khác phải nghe theo. Như hồi sửa đường dẫn nước, mẹ em cho sửa vì thấy nước bẩn, chính mắt em cũng nhìn thấy, ông bố em thì chả biết cái gì cả mà cũng cứ nói như đinh đóng cột là nước sạch, ko làm sao cả rồi nói này nói nọ
Thật sự em cực kì khó chịu, ko chỉ em mà còn mẹ em, anh trai em cũng như nhiều người trong họ hàng bao gồm anh chị cô chú bác, chẳng qua vì nhịn ko muốn mất lòng nhau nên ko muốn nói thôi... Thực ra hồi trc' đã từng khuyên bảo rồi thì ông ấy lại nổi khùng lên, tự ái các kiểu, trước mặt mọi người thì thế rồi đến lúc về nhà lại ca đủ kiểu, lắm mồm đếch chịu đc. Em thấy tội cho mẹ em khi cứ chịu thế này quá. Mỗi lần như thế mẹ em chỉ chịu im lặng thôi chứ nói lại thì lại cãi nhau to...
- Bảo thủ: bảo thủ đến mức cực đoan, luôn luôn cho mình là đúng, những ý kiến của mình là số 1, ai (như là em chẳng hạn) góp ý thì cho rằng là cãi nhảm, mạnh hơn là quát, đập bàn đập ghế, mk
- Khoe khoang: ờ, ông bố em cũng có chức vị, hay đi nơi đây nơi đó trên thế giới, chính vì điều này sinh ra cái tính khoe khoang đến mức ngứa tai. Cứ mỗi lần có khách/ dịp nào mà họ hàng tập hợp là lại to mồm kể đi nơi này nơi nọ, ở bên đấy sướng ra sao, ăn thức ăn này thức ăn nọ, uống rượu này rượu nọ,... blah blah blah. Thỉnh thoảng ông bố em được người ta gửi những thứ đồ đắt tiền, những lúc ấy là lại khoe nhặng xị cả lên: nào là kính này mấy trăm đô, túi này mấy nghìn đô, nhảm shit. Một trong những cái điều vớ vẩn nhất từng nghe là lúc đi đám tang, ông bố em mời được nhiều người đến dự, rồi lại khoe mời đc bao nhiêu vị này vị nọ ăn đứt so với những người khác,...
- Nói nhiều, hay bới móc chuyện cũ như một kẻ đồng bóng: vâng, cứ khi nào bực chuyện gì là lại nói nhiều, lôi cái này cái nọ ra để mà đay nghiến đủ kiểu. Nếu ko có cái nào mới là lại lôi những thứ vặt vãnh như: phòng chưa gấp chăn, sách vở thế này thế nọ... Nhiều lúc ngồi bực ngẫm hàng mấy phút để tìm kiếm đc một cái lỗi rồi nói cho sướng mồm.
- Khinh thường người khác: nhìn qua con người một cái là đã chê bai đủ điều kiểu như "thằng này chả làm ra được trò trống gì đâu", "trình độ chỉ có thế thôi, phọt phẹt",...
- Tính này thì em chả biết là cái gì nhưng đại loại thế này: chưa biết cái gì mà chỉ theo cảm nhận của mình là đúng/sai thì bắt người khác phải nghe theo. Như hồi sửa đường dẫn nước, mẹ em cho sửa vì thấy nước bẩn, chính mắt em cũng nhìn thấy, ông bố em thì chả biết cái gì cả mà cũng cứ nói như đinh đóng cột là nước sạch, ko làm sao cả rồi nói này nói nọ
Thật sự em cực kì khó chịu, ko chỉ em mà còn mẹ em, anh trai em cũng như nhiều người trong họ hàng bao gồm anh chị cô chú bác, chẳng qua vì nhịn ko muốn mất lòng nhau nên ko muốn nói thôi... Thực ra hồi trc' đã từng khuyên bảo rồi thì ông ấy lại nổi khùng lên, tự ái các kiểu, trước mặt mọi người thì thế rồi đến lúc về nhà lại ca đủ kiểu, lắm mồm đếch chịu đc. Em thấy tội cho mẹ em khi cứ chịu thế này quá. Mỗi lần như thế mẹ em chỉ chịu im lặng thôi chứ nói lại thì lại cãi nhau to...
Chỉnh sửa cuối:








.
Muốn ko bị mắng thì ráng ngoan ngoãn và học giỏi là Ok thôi mà 
