Bản thân trải nghiệm qua cả hai loại có bản quyền và crack, nhận thức cũng thay đổi.
Trước khi đi làm : chơi crack, tâm lý giống các bạn ở trên, tự huyễn hoặc mình con nhà nghèo (thực ra 1 tuần cũng 100k tiền tiêu vặt), nghĩ rằng bỏ tiền không xứng đáng.
Khi đã đi làm : do đặc thù ngành nghề bản thân tự tạo ra sản phẩm cho khách hàng, chịu trách nhiệm trực tiếp trên sản phẩm... nên mình hiểu, KH sẵn sàng bỏ tiền 1tr, 2tr hoặc cả 100tr, nhưng họ đòi hỏi sản phẩm phải gần như "hoàn hảo", lúc đó mới nhận ra giá trị sức lao động của mình.
Bắt đầu với SC2, lúc đầu cũng hơi tiếc, nhưng càng khám phá, cảm thấy xứng đáng với số tiền bỏ ra, sau khi vọc nát campaign, challenge và custom map (mình không giỏi đánh melee) thì để đó xem như sưu tập.
Rồi từ đó CoD, BF:BC2, rồi cả WoW. Tất cả đều làm mình hài lòng.
Các bạn "nhà nghèo" sẽ lại nói mình có tiền rồi nói này nói nọ. Nhưng hãy là người tiêu dùng thông minh, ai bẳt các bạn mua game với giá 50$-60$, mình canh các đợt sale off trên steam, giá giảm kinh khủng (nhất là các đợt phát hành game mới, sale off cái cũ cùng series) Cái chính là lười, không chịu tìm hiểu.
Còn game crack có chơi không, vẫn chơi, nhưng mình xem như chơi demo vì biết chắc mình ko thích game đó, chủ yếu test đồ hoạ, innovation trong ý tưởng game.
Hãy học tập câu chuyện Nhật Bản, nhờ nó xài hàng nội mà nền kinh tế nó mạnh như bây giờ.
Topic này nhắc mình nhớ tới câu chuyện về giá vé xem phim trên megastar cách đây ít lâu. Có người bảo "giá vé trên 100k như thế thà mua đĩa 10k cho sướng"

(không có bình luận gì hơn)
Chỉ xin nói các bạn rằng : đứng tự giết chết lòng tự trọng của mình, vẫn còn kịp để các bạn thay đổi bản thân, Việt Nam.