Mak không phải đợi lâu. Khi vừa ăn xong trái táo, cửa mở ra và Sophia bước vào. Với mũ miện trên đầu, váy áo lụa trắng toát cao quí, Mak chợt cảm thấy ngần ngại và xa cách.
-“Chào công chúa.” Mak cúi mình khi Sophia mỉm cười với nó.
Nụ cười biến mất ngay tức khắc, nét mặt Sophia buồn bã:
-“Mak! Anh giận tôi sao ?”
-“Không công chúa, tôi nào dám giận người đâu.”
-“Chứ sao anh lại xưng hô với tôi thế ? Sao anh lại bỏ đi ?” Sophia nghiêm nghị nhìn nó.
-“Đó là lễ nghi thường mà thưa công chúa.” Nó cúi đầu.
-“Phải. Tất cả cũng chỉ vì một chữ ‘công chúa’.” Sophia lẩm bẩm rồi tiến lại ngồi trên cái ghế dựa.
-“Có lẽ thế.” Nó lẩm bẩm;
-“Tự nhiên biết Sophia là công chúa, tôi lại cảm thấy mình nên như thế. Dù tôi đã nghi ngờ từ lâu nhưng tôi không bao giờ muốn nghi ngờ của mình thành sự thật.”
-“Anh nghi tôi là công chúa từ bao giờ ?” Sophia ngạc nhiên.
-“Từ lâu rồi, Nomi đã bảo tôi khi nó thấy cô.” Mak trả lời.
-“Nomi ?” Sophia thắc mắc vì cái tên lạ hoắc.
-“Là con rắn sống cùng tôi.” Mak bật cười;
-“Nó nói cô toát mùi vương giả, rằng tôi không nên dính vào.”
-“Ra là nó. Nomi ghê nhỉ ?” Sophia khẽ cười;
-“Nhưng sao nó lại bảo thế ?”
-“Nó là bạn thân tôi. Có lẽ nó lo cho tôi.” Mak trầm tư nhớ về con rắn đã sống cùng nó cả năm trời ròng, trong ngôi nhà rách nát.
-“À! Thế ra tôi không phải bạn anh sao ?” Sophia nhã nhặn nói.
-“Không, Sophia vẫn là bạn tôi. Chỉ là bây giờ…” Mak lặng thinh. Nó không biết phải nói gì.
-“Vì giờ tôi là công chúa chứ gì.” Sophia cừoi cay đắng.
Cô mân mê những đường ren trên chiếc váy áo:
-“Ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã được dạy phải ý thức được mình là ai. Tôi còn hơn các tiểu thư quí tộc khác vì còn phải học phép thuật, lễ nghi, chính trị, văn hóa, kinh tế, … Dĩ nhiên đòi hỏi cho tôi phải cao hơn rất nhiều, phải cực kì xuất sắc và vượt trội. Khi tôi dần trưởng thành thì mọi hành động cử chỉ của tôi đều có người theo sát nhắc nhở. Đến hắt hơi cũng không dám làm mạnh.”
Sophia cười khan:
-“Khi còn là một cô bé, nhiều khi ở trong căn phòng đầy ắp đồ chơi quí giá và tiện nghi thế này mà tôi lại thấy trống rỗng. Tôi chỉ ước ao được ra ngoài nô đùa cùng lũ trẻ ngoài thành mỗi dịp sinh nhật. Tôi đã thầm khóc và ước chi mình đừng là công chúa.”
-“Tôi cứ nghĩ công chúa là người sung sướng.” Mak chép miệng.
Sophia lắc mái tóc đen:
-“Vật chất đâu mua được hạnh phúc.”
-“Vậy bản bè Sophia đâu ?” Nó thắc mắc.
-“Bạn ?” Sophia bật cười chua xót;
-“Họ, con cái các nhà đại thần hay quí tộc sao ? Họ kết thân với tôi chỉ vì tôi là công chúa. Đối xử khách sáo, có thân thiết lắm cũng ở mức ngồi gần trao đổi bài vở. Tôi nói sai họ cũng chẳng bảo đúng. Bạn gái cùng lứa đã vậy thì lấy đâu ra bạn trai. Những buổi tiệc có mặt tôi luôn ngột ngạt. Khi tôi xuất hiện trong tiệc sinh nhật bạn thì tôi trở thành người được chúc mừng. Anh nghĩ bạn là thế sao ?”
-“Tôi xin lỗi.” Nó thầm thì;
-“Vậy Sophia là người cô độc. Có lẽ điểm này Sophia giống tôi.”
-“Không. Tôi không cô độc.” Sophia nhoẻn miệng cười;
-“Tôi cũng có ít bạn và anh cũng vậy, Mak. Anh cũng có Nomi làm bạn và tôi cũng có anh là bạn.”
-“Tôi sao ?” Nó chưng hửng.
-“Phải. Anh đã giúp đỡ tôi. Đi chơi cùng tôi. Mạnh miệng khuyên bảo tôi. Trò chuyện cùng tôi và che chở cho tôi.” Sophia chớp mắt.
-“Đó là vì tôi không biết Sophia là công chúa. Tôi tưởng cô chỉ là cô gái bình thường.” Nó nói.
-“Còn tôi bây giờ ?” Sophia nhìn nó chăm chú.
-“Vẫn là Sophia.” Nó bật cười.
-“Mak này!” Sophia nhìn nó thì thầm;
-“Anh là bạn trai tốt nhất của tôi. Vậy nên anh để tôi thực hiện lời hứa của mình với tư cách một người bạn thay vì một cô công chúa được không ?”
Bất giác Mak quì xuống một chân và nắm lấy tay Sophia đang đặt trên váy áo:
-“Sophia à! Tôi sai rồi. Sophia là người bạn đầu tiên của tôi và tôi sẽ không bao giờ đánh mất.”
Med Comment: Không biết gỡ gạc được gì ở khúc này không :P
Và khi nó làm vậy nó thấy ánh mắt Sophia tràn ngập niềm hạnh phúc.