Một câu chuyện - đọc và suy nghĩ

  • Thread starter Thread starter sucu147
  • Ngày gửi Ngày gửi

sucu147

Mr & Ms Pac-Man
Tham gia ngày
13/10/08
Bài viết
105
Reaction score
3
cái này thì mình đọc rồi. còn giờ nghe lại bằng giọng đọc này thì cảm giác như là ngạt mũi ý. cuộc đời nó cũng giống vậy. thôi biết oán trách ai. mình thường thấy rất nhiều người có cả các cô gái khi nghe các chuyện cảm động họ thường khóc lóc. nhưng khi gặp những chuyện cảm động ngoài đời thì họ có để ý không.cô gái yêu tràng trai tại sao có phải vì tràng trai đấy đẹp trai. giàu có biết chiều chuộng cô gái không. một hôm mình có nghe được vài cô gái nói chuyện về cái phim sợi dây chuyền định mệnh có thằng gì đó yêu một đứa 3 năm không gặp rồi vẫn yêu. rồi các cô gái chém với nhau ngoài đời làm gì có thằng nào được như vậy chứ yêu 3 năm không gặp mà vẫn còn yêu. mình lúc đấy nghĩ trong bụng. có người yêu thầm một ai đó còn lâu hơn cả 3 năm đó đấy nhưng chắc gì người con gái đấy thích và yêu lại người đó đâu.
 
gặp đại nạn mà bỏ ng mình yêu thì chẳng đáng mặt đàn ông :)
 
Thật sự cũng khó lắm. "Các bạn còn cuộc đời sao phải lụy vào 1 người như vậy?" Đó là suy nghĩ của 1 số con người. Mọi người chúng ta ai cũng có cách sống riêng. Hôm trước đi ăn bò bía lang thang trên đường tôi vô tình ngồi gần 3 người 2 phụ nữ 1 đàn ông. Ngồi ăn nghe lỏm được trong đó có một cặp là vợ chông. Họ ngồi ăn nói chuyện cười rất vui. Lát sau đến lúc tính tiền tôi thật sự rất bất ngờ khi cả 3 người đó đều là người khuyết tật. Tự nhiên lúc ấy trong đầu tôi nghĩ đến hình ảnh những người khuyết tật sống và yêu nhau vẫn được chứ họ có cuộc sống có niềm vui bên cạnh những con người như họ.Tôi luôn có quan điểm sống rằng mọi chuyện là một mối quan hệ nhiều chiều phức tạp, quan trọng là góc nhìn của mình thôi.
Bạn thử đọc xem câu chuyện này xem có tưong tự không
Chuyện Tình Chuồn Chuồn
Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.
Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.
Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.
Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.
Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: "Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?" Chàng trai không chần chừ vội đáp: "Con bằng lòng"
Thượng đế nói: "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?" Không chần chừ chàng trai vội đáp: "Con bằng lòng"
Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!
Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.
Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.
Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.
Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.
Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.
Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.
Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.
Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.
Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.
Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.
Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.
Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói : "Con bằng lòng!". Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.
Thượng đế hỏi: "Con đã hối hận rồi sao?" Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: "Con không!"
Thượng đế hài lòng nói: "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!"
Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: " Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời..."
Yêu một người không phải là nhat định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ .... Có cánh chuồn nào trên vai bạn không ?
 
Thực sự thì mình đã qua cái thời tình yêu mơ mộng, nhưng nhiều lúc đọc những câu chuyện thế này, nghĩ lại mới quý những tình cảm thuở ban đầu. Lúc đó tình yêu trong mắt nhau thật ngọt ngào, kỷ niệm lúc bên nhau trở nên đẹp đẽ trong trẻo như một khối pha lê.
Hồi đó bạn gái vì mình tranh cãi bao lần với gia đình, mỗi lần gặp em thật khó khăn, gặp em chỉ muốn ôm em vào lòng. Sinh nhật em mình thức trắng đêm xếp đủ ngàn ngôi sao để tặng em. 2 đứa, người thì ở quận 5 người thì ở Gò Vấp vậy mà cứ 5h sáng lại lục đục dậy chạy qua em chở ra công viên cùng tập thể dục rồi ăn sáng đến tận trưa mà vẫn dùng dằn không chịu chia tay. Chủ nhật là cùng nhau đi lễ, vào nhà thờ được một chút là 2 đứa che miệng lại ngáp rồi nhìn nhau cười. Rảnh rỗi là cả 2 đèo nhau đi khắp Sài gòn, qua nhà thằng bạn này, qua nhà nhỏ bạn nọ, đi Đầm Sen, đi Suối Tiên, lần nào gặp nhau cũng bám nhau cả ngày, còn nhiều nữa những kỷ niệm như thế...
Nhưng giờ thì khác rồi, giờ cũng tặng nhau quà đấy, thậm chí giá trị vật chất lớn gấp chục lần khi xưa nhưng tình cảm thì vơi theo tỷ lệ nghịch mất rồi. Không còn cùng nhau dậy sớm tập thể dục, xếp sao giấy trở thành trò dở hơi, gặp nhau cũng chỉ kể về công việc, bạn bè này nọ, chứ nói chuyện tình yêu thì nghe sáo rỗng và đã trở nên dư thừa. Nhiều khi nghĩ không biết giờ 2 đứa có còn là một cặp tình nhân không hay chỉ là 2 đứa bạn quá thân quá hiểu về nhau?
Thời gian có thể làm thay đổi thậm chí làm sói mòn tình cảm đôi lứa, thật phũ phàng nhưng phải chấp nhận.
 
Cái này phải xem là khi đại nạn em có nắm tay anh ko đã rồi tính :-@
 
Nếu mình có mỗi 1 vé lên con tàu gì trong 2012 thì tính sao,đưa cho ấy lun à :-"
 
nghe xong,đọc xong chả có cảm giác gì :|
chả lẽ vô cảm rồi sao :|
 
@ #4 : Cái đó chẳng qua gọi là ngu :-< ...... Ai từng hy sinh kiểu đó rồi sẽ thấy hối hận :-< ......
 
Con chuồn chuồng tự nhốt mình trong cái chuồn để cầu xin sự giúp đỡ của thượng đế và bác sĩ. :))
 
nghe xong,đọc xong chả có cảm giác gì :|
chả lẽ vô cảm rồi sao :|

mình thì chưa nghe xong, chưa đọc xong...cũng đã hiểu nó nói gì ghi gì, cũng chả có cảm giác gì!!!
chắc cũng vô cảm giống bác rồi :|
 
@ #4 : Cái đó chẳng qua gọi là ngu :-< ...... Ai từng hy sinh kiểu đó rồi sẽ thấy hối hận :-< ......
bởi vì anh không hề hối tiếc khi đã yêu em (Day by Day)
Nếu mình có mỗi 1 vé lên con tàu gì trong 2012 thì tính sao,đưa cho ấy lun à :-"
Dĩ nhiên
 
Trong chuyện con chuồn chuồn thì dễ mà, kiếm con khác. Đíu gì phải bám lấy nó
 
yêu là phải chấp nhận sự bất công :( .
 
Tự nghĩ thấy ,nếu khi nghe xong câu truyện đó thì cảm động và nghĩ rằng thằng con trai đó thật đáng xấu hổ vì đã bỏ người yêu mình trong cơn hoạn nạn . Nhưng nghĩ trên thực tế ,nếu chưa phải là vợ chồng ,hay đại loại thế ,thì cũng không ai muốn vướn vào 1 cái cục nợ :) ,
ai cũng muốn người thân của mình phải đầy đủ ,sống vui vẻ ,nên việc từ bỏ đi cũng là 1 hành động đúng
Nhưng xét trên mặt đạo dức hay đại loại thế ,thì đây là 1 hành động đáng trách ...

Tóm lại việc của chàng trai kia khó có thể nói là đúng hay sai ...
 
Back
Top