Về điểm này thì lúc đó bạn phải biết trình độ pháo binh của Hồng Quân qua WWII tích trữ nhiều kinh nghiệm nên mới có khả năng đó. Còn pháo binh VN lúc chống Pháp còn khá non trẻ, mãi đến ĐBP mới chính thức trình làng. Tuy nhiên cách thức sử dụng pháo binh của VN cũng khác.
Cách nã pháo của VN là direct atilery (pháo trực tiếp) nghĩa là mỗi một cụm pháo sẽ có 1 spotter (người quan sát) nhằm quan sát và chỉ điểm pháo binh bắn. Sở dĩ phải làm như vậy là vì kỹ thuật thông tin luc đó chưa cao nên QDND VN chưa có 1 spotter trên chiến trường mang radio để gọi pháo trực tiếp (gọi là Indirect Atilery). Đặc biệt ĐBP địa hình lòng chảo, spotter của ta dễ dàng phát hiện và tiêu diệt hoàn toàn pháo binh địch.
Và nhắc các bạn nhớ trước Điện Biên Phủ phần lớn là quân ta phòng thủ hoặc đột kích địch, những hoạt động như vậy rất khó cho pháo binh vì lý do trên, không thể quan sát trực tiếp vị trí địch mà nã pháo. Nếu dùng smoke đánh dấu càng nguy hiểm.
Bạn thân mến, chỉ có sơn pháo mới quất trực tiếp thôi ( tiêu biểu là super hero Phùng Văn Khầu), còn pháo chính của ta trong chiến dịch ĐBP là 105mm đều bắn cầu vồng tuốt, nếu bạn đọc "Cao điểm cuối cùng" sẽ thấy đoạn này là rõ nhất
[spoil]
Một đám quân cơ động địch, quần áo rằn ri nhuốm đất vàng khè bắt đầu vượt sông Nậm Rốm. Người chiến sĩ điện thanh lập tức gọi trận địa pháo 105.
- “Khách hàng đi ngang đường vải trắng, yêu cầu nhà phát hành gửi dưa hấu, gửi dưa hấu đường vải trắng thật nhiều...".
Đáp lời anh, từ dãy núi phía bắc, tiếng pháo nổ đầu nòng vọng lại rền rền. Khói dại bác phụt lên ngay trên quãng suối địch đang qua làm chúng chạy tán loạn. Anh reo lên:
- Pháo ta tài quá các đồng chí ơi! Tây lên chết khối rồi!
Anh em thương binh cũng cố nhịn đau, nghển cổ lên khỏi chiến hào xem pháo ta bắn vào quân địch. Người chiến sĩ lần lượt gọi các “cửa hàng bầu, bí ngô, củ ấu...", chỉ điểm mục tiêu để các loại pháo 105 ly, cối 120 ly, sơn pháo 75, cối 82 ty bắn tiêu diệt địch. Vài giờ sau, mình anh đã sử dụng đến năm trận địa pháo. Anh nghiễm nhiên đã thành một người chỉ huy ở góc đồi này.
Pháo địch cũng bắn vào nơi họ ở rất dữ dội. Cần "ăng ten" cao hai thước tư, đại bác địch tiện dần tiện mòn chỉ còn dài hơn một gang tay, người chiến sĩ phải thay nó bằng dây mềm, ném trên nóc hầm. Đã bốn năm lần, một số tên địch mon men đi gần trận địa, nhưng chưa lần nào chúng vượt được qua các ụ súng của hai bộ phận cảnh giới. Sau mỗi lần bị đánh lui, địch lại dùng pháo bắn vào những nơi có tiếng súng và lựu đạn của ta ném ra. Những đường hào khi họ tới sớm hôm qua cao một đầu một với, đến trưa nay nhiều quãng bị lấp bằng, nhiều quãng vỡ toang hoác. Đất đồi A1 rắn như đá non, mỗi khi đào công sự phải dùng cuốc chim, lúc này đã mềm ra như cám. Sau mỗi loạt đại bác, khói đen tan rồi, bụi vẫn còn lầm lên rất lâu. Đất đỏ trên đồi trộn với thuốc súng thành một màu nâu sẫm, có những mảnh li ti nhấp nhánh dưới ánh nắng mặt trời. Hơi thuốc súng làm miệng đắng, cổ họng khô rát. Những xác chết bắt đầu bốc hơi, mùi tanh lợm của những vết thương, mùi khét lẹt của thuốc đạn... họp lại thành một thứ hơi ngột ngạt, nén chặt lấy ngực mọi người. Ruồi nhặng vo vo từng đàn, nhiều lúc đâm sầm vào mắt như có ai ném trấu...
Từ sáng nay, trên trận địa góc đồn này chỉ còn lại người chiến sĩ điện thanh và anh phụ máy. Đồng chí mặt rỗ huê đã hy sinh, hai đồng chí kia cũng bị thương nặng không chiến đấu được nữa. Mấy ụ súng không còn người cảnh giới. Mỗi lần địch tấn công lên, người chiến sĩ chỉ còn cách bình tĩnh sử dụng chiếc điện đài của mình. Anh đợi chúng đi tới những khu vực đã khoanh sẵn trên bản đồ, lại bắt đầu những tiếng lóng lạ tai:
- "Khách hàng đã lên đường vải xanh, yêu cầu nhà phát hành gửi?"
- “Khách hàng đang ở đường vải đỏ, yêu cầu quản lý thanh toán tài chính...".
- "Khách hàng có hai con bò húc đổ quán cà phê yêu cầu chủ hàng gửi gấp bí ngô, bầu, dưa hấu, củ ấu...".
Sau những tiếng lóng đó, các cỡ pháo của ta đổ đạn ầm ầm xuống những đám đen bộ binh địch, những chiếc xe tăng đang gầm gừ định leo lên đồn. Tan khói, những đám đen địch quang hẳn đi. Pháo càng bắn càng chính xác hơn. Thêm một đợt tấn công bị cản lại...[/spoil]