- 19/8/10
- 265
- 44
CHƯƠNG 8
* Cô có nhiều nét giống lắm đấy *
* Chúng ta có thể hoãn *
* Cô có nhiều nét giống lắm đấy *
* Chúng ta có thể hoãn *
[spoil]
Ngôi đền phán xét mà Laguna nói nằm cách thảo nguyên Lost hơn năm mươi cây số, nghĩa là nếu lấy thời gian đi bộ thì cỡ gần một ngày đường.
Ngôi đền này là nơi thờ hai vị thần của bầu trời và mặt đất, Madeen và Gaia. Gọi nó là ngôi đền phán xét vì khi những người dân làm điều gì tội lỗi, họ thường đến đây và khẩn cầu hai vị thần tha thứ, nói đúng hơn là phán xét về hành động của họ.
Nếu người cầu nguyện có thể nghe được những tiếng nói rất lạ kỳ vang dồn dập bên tai, chứng tỏ hai vị thần đã tha thứ cho những hành động của người này tại trần thế. Còn nếu không, họ mãi mãi không được tha thứ.
Đó là chuyện của hàng trăm năm trước, khi ngôi đền này còn tồn tại. Celes nghe bà cô kể ngôi đền này đã tan hoang dưới đống đổ nát vào một trận động đất dữ dội vào hàng trăm năm trước. Nhiều người nói đó là một sự chấm dứt liên hệ giữa thần thánh và con người. Rằng con người đã gây ra quá nhiều tội lỗi, để rồi họ lại muốn được hai vị thần tha thứ.
Có người nói ngôi đền phán xét sụp đổ cũng là cách hai vị thần dạy dỗ con người, khi con người càng văn minh, càng hiện đại thì mỗi người phải có trách nhiệm trước hành động, việc làm của bản thân. Sự phản bội của con người vào hàng ngàn năm xa xưa có lẽ là một vết nhơ không thể nào tẩy được trong ký ức của hai vị thần. Họ chọn cách biến mất, tránh xa con người, để mặc con người tự sinh tự diệt.
Nay Laguna muốn đến ngôi đền đó, à không, phải nói là đến phế tích đổ nát hàng trăm năm nay. Hay là một trong những mảnh của "nó" được cất giấu tại đó?
Lên đường cả ngày nay, Laguna bảo Celes nên dừng lại nghỉ ngơi qua đêm. Anh nói sáng mai chắc chắn họ sẽ tới được nơi cần tới.
Laguna lôi ba lô ra và mời Celes mấy món đồ hộp. Từ khi cuộc hành trình bắt đầu, cả hai phiêu bạt khắp nơi và họ thường phải dùng những đồ ăn đóng hộp. Rất gọn nhẹ và tiện lợi, một chiếc ba lô có thể đựng đủ đồ ăn cho 1 tháng. Mỗi khi có dịp qua thị trấn hay ngôi làng nào đó, Celes cũng tranh thủ mua thêm đồ hộp phòng thân.
- Celes này, cô có nhiều nét giống cô ấy lắm đấy! - Laguna nói
- Cô ấy? Là người yêu anh à? - Đây là lần đầu cô nghe Laguna nói về những chuyện quá khứ của anh, vì vậy cô tận dụng cơ hội biết thêm về anh.
- Là vợ tôi, nhưng, chúng tôi đã chia tay vào mười tám năm trước rồi! - Laguna đáp lại, giọng anh có vẻ gì đó không giống thường ngày, trầm hơn một chút, buồn hơn một chút.
- Ngay từ đầu, lẽ ra tôi không nên gặp cô ấy... 18 năm trôi qua, một khoảng thời gian rất dài, rất đau khổ cho cả ba chúng tôi - Laguna tiếp tục kể
- Cô biết không Celes, tôi đã làm hại hai người phụ nữ, và thật lòng, tôi không muốn cô tiếp tục đi theo tôi nữa!
- Leguna, tôi phải nói với anh thêm bao nhiêu lần nữa về chuyện này? Rằng tôi đi với anh vì tôi muốn thực hiện tâm nguyện cuối cùng của bà tôi! - Celes thoáng tức giận
- Nhưng... hai người phụ nữ đó, một người là vợ anh, người còn lại là... - Cô thắc mắc
- Là người tôi thực sự yêu Celes ạ - Laguna lắc đầu, rồi thở dài - Khi tôi gặp cả hai người thì tôi biết, lời nguyền đã đi theo tôi từ nhỏ sẽ ứng nghiệm.
- Lời nguyền? - Celes tiếp tục hỏi
- Biết kể như thế nào đây chứ, nói tóm lại là cả cuộc đời tôi đã được định sẵn như vậy, dù có trốn tránh thế nào thì lời nguyền đó cũng sẽ ứng nghiệm. - Laguna cúi mặt xuống, mắt ánh có vẻ hoe hoe đỏ.
- Laguna, đã trễ rồi, anh nên nghỉ sớm đi, rồi mai chúng ta sẽ lên đường! - Celes cảm thấy mình cần để Laguna yên tĩnh, cô bèn lên tiếng nói.
Cả đêm hôm đó, Celes không sao ngủ được. Cô nhìn lên trời, hôm nay là trăng tròn,và bầu trời nhiều sao hơn thường lệ. Laguna đã ngủ rồi, trong chiếc túi ngủ cách cô một khoảng không xa lắm. Nếu những gì Laguna kể là thật, thì cuộc đời anh đã chịu quá nhiều bất hạnh. Cô không muốn hỏi thêm Laguna điều gì cả, khi cần chắc hẳn anh sẽ kể. Cô không rõ cuộc hành trình này sẽ kéo dài đến đâu? "Bà ơi, bà đã giao cho cháu một nhiệm vụ rất khó khăn đấy!" - cô thầm trách bà.
Nhắc tới bà, Celes rơm rớm nước mắt. Từ cái ngày bà cô ra đi mãi mãi, cô biết cô phải tự lập, từ nay không còn ai có thể cho cô tâm sự, chẳng còn người thân nào bên cạnh cô nữa. Trong đêm đầu tiên khi an táng bà, cô từng thầm cầu nguyện với các vị thần, rằng nếu các vị thần thực sự hiện hữu, hãy cho bà cô sống với cô nữa đi. Đừng bắt bà cô đi, dù rằng cô biết bà cô đã đến Faith rồi và bắt đầu cuộc sống mới ở đó.
Sau những trằn trọc suy tư đó, cô ngủ lúc nào không hay. Giấc mơ hôm nay thật lạ lùng, cô thấy mình đang ở một thị trấn xa lạ nào đó, trong một ngày đầy giông và mưa. Cô đi lên một chút thì đến được một cánh đồng hoa. với những bông hoa thấm màu của máu. Cô bất chợt sợ hãi, tiếng khóc than, ai oán từ đâu đó cứ văng vẳng bên tai cô lúc này. Cô nhìn thấy một chàng thanh niên đang khóc than bên một người con gái, máu từ cô gái này chảy lênh láng khắp nơi và len lỏi vào cánh đồng đầy hoa. Cô định chạy đến xem có gì không thì một luồng ánh sáng phát ra từ phía người thanh niên. Cô nhìn thấy một thứ mà cô không nên thấy. Máu, khắp nơi lúc này toàn là máu. Cô đứng bất động, tay chân cô rụng rời, cái thứ đó đang tiến về phía cô. À không, nó chỉ là đi xuyên qua cô và về phía ngôi làng đó.
"Celes, Celes, dậy đi, sáng rồi đấy!" - một tiếng gọi quen thuộc đang gọi tên cô.
Celes tỉnh giấc, mồ hôi cô đầm đìa. Thì ra là Laguna đã kêu cô thức giấc.
"Cô gặp phải ác mộng à?" - Laguna có vẻ lo lắng.
"Không, chỉ là một giấc mơ lạ kỳ thôi!" - Cô ra khỏi túi ngủ và sắp xếp nó lại.
"Nếu cô thấy không ổn thì chúng ta có thể hoãn đến ngôi đền phán xét!" - Laguna đề nghị
"Không cần đâu, tôi vẫn ổn mà!" - Celes từ chối lồi đề nghị
"Nếu cô không ổn, hãy nói với tôi" - Laguna biết tính của Celes, dù cô không ổn đi nữa thì cô cũng không nói ra. Nhưng với tư cách là một người bạn, Laguna vẫn phải dặn trước cô như vậy.
Cả hai thu dọn đồ đạc vào ba lô và tiếp tục đi về hướng ngôi đền phán xét.
Celes vẫn nhớ rất rõ giấc mơ ấy. Cái thứ mà cô nhìn thấy đó, nếu cô không lầm, à không, phải nói là, nếu cuốn sách cũ tại tủ sách của bà cô không viết nhầm, thì đúng là nó.
Một con quỷ.
[/spoil]
Chỉnh sửa cuối:
.