CHƯƠNG 45
* Kết thúc, trong những dấu hỏi *
hay là
* Bắt đầu, với những khúc mắc? *
[spoil]
Tôi tới thị trấn Believe vào mấy ngày sau đó. Tôi có đi ngang qua ngôi nhà trong rừng sâu, nơi mà Aerith đã giúp tôi chữa trị và trú tạm trong thời gian đầu. Nó vẫn như cũ và đã được khóa lại bên ngoài và tôi khó có thể thấy được bên trong. Tôi nghĩ do Aerith không muốn người lạ ra vào.
Đây là lần đầu tiên tôi vào tận trong, nơi này không lớn như tôi từng hình dung. Thị trấn mang dáng vẻ cổ xưa và không ồn ào náo nhiệt như những nơi khác. Dù rằng tôi cũng nhận được những lời hỏi thăm từ những người bán đồ, như tôi là du khách lần đầu đến đây à, hay tôi có cần mua đồ gì không… Tôi chỉ trả lời cho có lệ và hỏi về nhà của Aerith.
-Mấy ngày trước cũng có một cô gái lạ mặt tới tìm cô Aerith. Cậu cũng là người quen với cô Aerith sao? Cậu cứ đi thẳng tới căn nhà ngói hồng đằng kia, có đề chữ “Tiệm hoa và thảo dược Aerith” đấy! Thông thường giờ này cô Aerith đã hái thảo dược về rồi.
Tôi cảm ơn người chỉ đường rồi đi về hướng nhà Aerith. Trời đã vào giữa trưa, tôi thấy hơi oi bức một chút, tôi tự hỏi nếu Aerith biết tôi đến đây, cô ấy sẽ thế nào? Hẳn là ngạc nhiên lắm khi biết rằng cuộc hành trình của tôi đã kết thúc. Đến tôi còn không tin được rằng mọi chuyện từ đầu tới giờ lại nằm ngoài dự đoán và việc gì đến cũng phải đến.
Hôm đó, tôi tỉnh giấc tại cánh đồng hoa. Zell bảo trước đó cậu gọi tôi mãi, lay cỡ nào cũng không tỉnh. Zell kể lại sự việc xảy ra với cậu ta, rằng cậu đã tới được nhà của Rinoa và cố gắng tìm cho được bản phổ của giai điệu chết chóc. Lúc đó, bọn quỷ từ đâu ngoi lên từ lòng đất và bảo cậu giao bản phổ đó cho chúng.
-Tui đã cố sức giữ bản phổ lại, và cố gắng chống trả bọn chúng. Tui nhớ anh bảo phải đốt bản phổ này, và tui đã đập cửa vào ngôi nhà để tìm cái gì đó có thể đốt được. Trong nhà lúc này anh biết tui nhìn thấy gì không? Một ngọn lửa, là một ngọn lửa lơ lửng tại phòng có cây đàn piano. Ban đầu tui nghĩ là mình hoa mắt, làm thế nào mà có một ngọn lửa trôi nổi xuất hiện ở đây, mà nó không lại không lan ra. Tui trông thấy nó, rồi tui có linh cảm, ngọn lửa này được “thắp” lên và chờ đợi tui tới. Có thể nó đã được thắp lên từ lâu rồi.
-Và cậu đã đến gần ngọn lửa đó, rồi đốt trụi bản phổ đi?
-Ngọn lửa này quả thật không phải ngọn lửa thông thường, bọn quỷ đuổi theo tui sát nút và tui phải quăng bản phổ vào ngọn lửa đó. Anh biết thế nào không? Nó không chỉ thiêu rụi bản phổ, mà còn tấn công cả bọn quỷ nữa. Bọn quỷ bị tiêu diệt trong chớp nhoáng rồi ngọn lửa cũng biến mất. Tui chạy ra bên ngoài ra tình hình thế nào thì bọn quỷ cũng không còn nữa. Tui tính chạy đi tìm anh thì lại gặp một chuyện kỳ lạ nữa mà tui không sao hiểu được.
Tôi thắc mắc về chuyện kỳ lạ đó thì Zell im lặng một lúc, sau cậu mới nói tiếp:
-Lúc đó tự nhiên xung quanh tui có sương mù bao phủ, tui không thể thấy đường đi để tìm anh được. Trong màn sương đó, tui thấy hình ảnh của một cô gái, một chàng trai đang khiêu vũ cùng nhau, lúc này xung quanh bỗng phát ra giai điệu ngọt ngào và trữ tình. Chàng trai đó, tui thấy có nhiều nét giống anh lắm đó Squall ạ. Nhưng nhìn kỹ thì lại không phải. Còn cô gái kia, tui nhớ là đã thấy cô ấy ở đâu rồi đó.
-Cậu có nhìn thấy mặt chàng trai đó không? Cả cô gái đó nữa… - Tôi hỏi kỹ Zell
-Ây da, nếu bây giờ cho tui nhìn mặt thì tui nhớ, chứ kêu tui miêu tả thì tui lại chẳng nhớ gì. Miêu tả là cực hình với tui, nhưng, anh ta để tóc dài ngang vai. Đó là điểm duy nhất tui còn nhớ. – Zell vò đầu bứt tóc
“Tóc dài… Lẽ nào là ông ấy? Nhưng, ông ấy là ai?” – tôi thầm suy đoán
-Liệu có phải hai người họ đã giúp chúng ta không? Họ là ai mới được chứ? Sau khi giai điệu đó kết thúc thì màn sương dần tan và hai người bọn họ cũng tan biến theo màn sương! Có lạ lùng không cơ chứ? Mà… còn anh thì sao? Anh đã ngăn được quá trình chuyển hóa phải không?
Tôi kể cho Zell nghe về những gì tôi đã trải qua, về Paragon không hoàn chỉnh, về phần “tôi” còn lại và về quyết định của mình.
-Có nghĩa là, Paragon thực sự vẫn tồn tại sao?
-Tôi không rõ, tuy nhiên, phần tôi còn lại đã nói rằng chúng ta đừng quá lo về nó. Dòng chảy sẽ tiếp tục theo những gì đã được tạo ra. – Tôi giải thích và thú thật, tôi cũng không rõ về ẩn ý trong đó
-Nếu như vậy thì, lẽ nào, cuộc hành trình của chúng ta đã kết thúc? – Zell hỏi tôi
-Tôi nghĩ là như vậy, dù rằng, còn nhiều khúc mắc không lời đáp. Có thể suốt đời này, tôi sẽ khó tìm được câu trả lời với những khúc mắc này, cậu có nghĩ thế không?
-Thực ra thì, tìm kiếm câu trả lời theo tui, không đơn giản chỉ là ngày một ngày hai. Như anh vậy đó, trải qua nhiều tháng, tới nhiều nơi và gặp nhiều chuyện, anh mới gặp được Rinoa, để hỏi cô ấy lý do thực sự, để rồi anh lại tìm được lời đáp mới về cái tên lãng quên của mình. Nói như thế nào nhỉ? Tui nghĩ cuộc sống là cuộc hành trình dài khám phá bản thân của mỗi người. Có khi chúng ta khó mà hài lòng với đáp án chúng ta tìm được, nhưng, tôi nghĩ, đó mới là cuộc sống, luôn vận động , xoay chuyển và không hoàn hảo như những gì chúng ta từng mường tượng. – Zell suy nghĩ một lúc rồi đáp lại
-Theo cậu, quyết đinh của tôi về cái tên, là đúng hay sai?
-Tui nghĩ, đúng hay sai không quan trọng, bằng việc anh cảm thấy nên hay không nên. Anh đã quyết định rồi mà, sao còn hỏi tui về đúng hay sai nữa? – Zell cười bảo
-Mọi việc đã kết thúc thật rồi, này, cậu ở lại thị trấn này vài bữa đi. Tôi sẽ dẫn cậu đi ăn các món đặc sản ở đây. Dù gì thì cậu cũng không vội về phải không? – Tôi đề nghị
-Tất nhiên rồi, đã tới được đây thì tui cũng phải khám phá những gì thú vị đã chứ!! – Zell đồng ý
Zell ở lại Storm vài ngày sau đó, dân làng cũng dần trở lại. Họ không hề biết gì về câu chuyện vì sao bọn quỷ xuất hiện, họ cho rằng đó là do làng này xui xẻo, hay phong thủy không tốt. Họ làm mai táng cho cô gái xấu số bị thiêu rụi kia, phải chăng ngọn lửa trong nhà Rinoa là linh hồn của cô gái ấy, đã giúp đỡ chúng tôi? Nếu theo giả thuyết này, thì hai người nam và nữ đó là ai?
Tôi gác lại những suy nghĩ mông lung đó và dẫn Zell đi đây đó trong làng. Cuộc vui nào cũng phải tàn, Zell lên đường về nhà của cậu ấy và nói chắc chắn có ngày, cậu sẽ dọn về đây sống.
-Tạm biệt Squall, có dịp anh nhớ tới làng Bravery chơi đó!
-Nhất định, cảm ơn cậu, Zell!
Một ngày sau đó, tôi cũng lên đường tới Believe gặp Aerith, nhằm trả lại cô khẩu Gunblade mà cô đã cho mượn, đồng thời tôi muốn hỏi ý kiến cô về những chuyện đã xảy ra.
-Là anh sao Squall, anh làm tôi bất ngờ thật đó! Anh có thể đi vòng cửa sau được chứ? – Aerith tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi kêu cửa. Tôi vòng ra sau rồi thấy Aerith đã ra mở cửa. Cũng mấy tháng rồi không gặp, trông Aerith không thay đổi gì nhiều. Hôm nay cô mặc chiếc váy xanh da trời có thêu các nếp hoa văn gợn sóng, tựa như hình những chiếc long vũ. Cô vẫn buộc chiếc băng lụa màu hồng mà cô từng nói với tôi trước đó là do bạn trai cô tặng.
Tôi vào nhà, quan sát xung quanh một chút, trước khi được cô mời vào bàn dung trà. Đồ dùng trong nhà được sắp xếp ngăn nắp và không cầu kỳ. Phòng khách nơi tôi ngồi có một bộ ghế đệm màu hồng phấn, còn chiếc bàn tôi dùng trà thì nhỏ và có màu xanh nhạt. Trên bàn có một bình hoa cúc vang tỏa hương ngào ngạt. Đặc biệt là đèn trong nhà cũng được làm theo hình hoa cúc vang, phối hợp cùng tường màu xanh lục, tạo sự nổi bật mà không màu mè. Trên tường nhà Aerith có tấm hình cô cùng một người con trai tóc tua tủa, có lẽ đó là bạn trai mà cô hay nói. Tôi còn thấy thoáng qua một căn phòng đầy vũ khí, khẩu Gunblade mà cô cho tôi mượn có thể được lấy từ đó.
Chúng tôi trò chuyện và dùng trà cùng bánh ngọt do Aerith làm. Cô hỏi tôi mọi chuyện ổn chứ, cô bảo cô có linh cảm rằng tôi sẽ đến đây, chỉ là, tôi đến hơi bất ngờ và sớm hơn cô tưởng. Cô hỏi về cuộc hành trình vừa qua của tôi, cũng như về Zell. Tôi lần lượt kể cô nghe về những chuyện đã xảy ra trong suốt thời gian qua, như việc tôi và Zell xém chết trong hang dơi, hay chuyện tôi gặp Fury tại thị trấn Tear, rồi chuyện ở thác vĩnh hằng… Vâng vâng và vâng vâng. Aerith chăm chú lắng nghe tôi kể, vừa nghe cô vừa nhìn tôi, đôi lúc làm tôi ngại.
-Anh thắc mắc về những việc chưa sáng tỏ sao? Và anh muốn nghe ý kiến của tôi?
-Phải! Tôi rất muốn biết ý kiến của cô thế nào!
-Ỳ kiến của tôi cũng như của Zell, nghĩa là đáp án mà anh tìm kiếm bấy lâu có thể sẽ khó thuyết phục được anh, nếu như vậy, có nghĩa là, cuộc hành trình vẫn chưa kết thúc! - Aerith nêu ý kiến của cô
-Hành trình chưa kết thúc sao? Ý cô là tôi cần phải tìm Paragon thực sự? – Tôi hỏi
-Ý tôi không phải vậy, cuộc đời mỗi người chúng ta là một cuộc hành trình dài, đi tìm kiếm giá trị bản thân, bảo vệ những người mình yêu thương hay chỉ đơn giản là sống sao cho vui vẻ. Chúng ta còn sống thì cuộc hành trình vẫn tiếp tục. Cuộc hành trình mà anh vừa trải qua chỉ là một bước nhỏ trong cuộc hành trình lớn của cuộc đời anh. Tiếp tục sống, tiếp tục làm những gì anh thích, có thể một lúc nào đó, anh sẽ tìm được câu trả lời cho những ẩn khuất còn sót lại.
-Aerith… theo cô thì sự xáo trộn của dòng chảy là do ai làm? Tại sao lại có sự xáo trộn đó?
-Xáo trộn hay không tôi nghĩ không quan trọng bằng hiện tại anh thế nào. Nếu anh biết người làm xáo trộn dòng chảy thì đã sao? Câu trả lời nhiều khi không cần thiết đâu Squall ạ.
-Tôi hiểu… Tôi nghĩ tôi cần gởi lại cô vật này, đó cũng là lý do chính mà tôi đến đây! – Tôi đưa khẩu Gunblade lại cho cô.
-Squall à, anh hãy giữ lấy khẩu Gunblade này. Tôi nghĩ anh bạn tôi sẽ không thấy phiền hà gì khi vũ khí mà anh ta sưu tập có thể giúp ích được cho anh, một người bạn của tôi.
-Aerith… Dù sao thì tôi cũng cần trả lại mà…
Aerith đưa lại khẩu Gunblade cho tôi.
-Giữ lấy đi anh bạn của tôi. Lẽ nào anh muốn làm khó tôi sao?
-Aerith… Anh bạn của cô vẫn chưa trở về sao?
Aerith nhìn tôi hồi lâu, rồi nhìn lên tấm ảnh treo trên tường.
-Tôi tin anh ấy sẽ sớm về thôi, tôi tin như vậy…. – Rồi cô đổi sang đề tài khác – Squall à, cũng trễ rồi, anh ở lại dùng bữa và nghỉ một đêm ở đây nhé. – Cô đề nghị
-Aerith à, có lẽ tôi phải lên đường về lại Storm. Một ngày nào đó, tôi sẽ quay lại đây. – Tôi đứng lên và bỏ thanh Gunblade vào giỏ xách, không quên nói cảm ơn cô về tất cả.
-Có vẻ như, anh đã tìm được câu trả lời mới về cuộc hành trình của anh?
-Có thể… Storm là nơi diễn ra mọi chuyện, là nơi tôi sinh ra và lớn lên. Tôi cần phải về lại đó và bắt đầu cuộc sống mới cho mình. Xin lỗi cô vì sự vội vàng này, hiện tại tôi thấy mình cần phải về đó ngay.
Aerith nắm tay tôi, rồi bảo:
-Hứa với tôi nhé, là lần sau anh đến, anh sẽ mua đặc sản tại Storm nhé. Có khi lân đó anh bạn của tôi cũng trở về đấy. Chúng ta sẽ tổ chức nướng đồ ăn, tôi sẽ dẫn anh đi tham quan những khu gần nơi này.
Tôi mỉm cười và gật đầu.
-Tôi hứa, Aerith, tạm biệt cô, hẹn ngày gặp lại!
Aerith mở cửa nhà rồi tiễn tôi tới đầu làng. Trời gần tối, tôi càng muốn mình nhanh chóng trở về Storm. Ở đó, tôi còn nhiều việc phải làm, ở đó, một cuộc đời mới, một cuộc hành trình mới đang đợi tôi. Tôi đi mãi, đi mãi về phía trước. Tôi thấy hơi buồn ngủ, tôi tìm đại một chỗ nào đó, định nằm một lát. Hôm nay trời trăng sang quá, gió thổi thật mát, tôi thiu thiu ngủ. Không rõ giấc ngủ này có dài hay không, chỉ biết là, tôi ngủ rất mau, rất sâu, rất nhẹ nhàng, không còn lo toan, mỏi mệt gì nữa…
Trong tiềm thức, tôi tự hỏi, liệu có ai đó sẽ đánh thức tôi dậy không?
Em sẽ đánh thức tôi dậy chứ, Rinoa?
[/spoil]