Hi các bạn! Mình có rất nhiều ý tưởng, nhưng mình chưa đủ tầm lẫn khả năng để thực hiện hóa chúng. Vì vậy mình quyết định viết một truyện vừa, để trau dồi kĩ năng viết, đồng thời xin ý kiến đóng góp của mọi người, để truyện của mình có thể tốt lên. Mình xin cám ơn trước!^^ Vì đây là prologue nên mình sẽ post dài một chút. Từ chap 1 nếu viết dài quá sẽ chia làm 2 post
Myth of Radiance
Prologue.
“Ngày xửa ngày xưa, cách đây lâu lắm, lâu đến độ mà cụ cố nội của tất cả dân làng này đều chưa sinh ra. Khi đó chưa có cây cối, chưa có nước nguồn, chưa có núi có mây…và thế giới là một đống hỗn độn khổng lồ, không hình không dáng. Bầu trời thủa ấy chỉ là một màn đêm sâu thẳm, tràn đầy tuyệt vọng và u ám. Cứ như thế hàng vạn vạn năm, bỗng nhiên không biết ở đâu xuất hiện một cô gái xinh đẹp, xung quanh nàng tỏa ra vô vàn hào quang, đẩy lui bóng đêm u tối và mang lại cho thế giới một ánh sáng dịu dàng nhưng cũng không kém phần rực rỡ. Nàng cần cù đào sông, dựng núi, còn tạo ra bao nhiêu là cây cỏ…khiến thế giới dần trở nên vui tươi đầy sức sống như bây giờ.
Thế nhưng nàng cảm thấy sống trong một thế giới tươi đẹp mà không có người chia sẻ cùng thì thật vô nghĩa. Nàng cô đơn, nàng sợ hãi. Sợ rằng mãi mãi về sau cũng chỉ có mình nàng đơn độc trên đời này. Và rồi nàng khóc. Thần kì thay, giọt nước mắt rơi từ bên mắt phải nàng chạm xuống đất trở thành một đứa bé trai, trong khi đó giọt nước mắt từ mắt trái rơi xuống hình thành một bé gái xinh xắn tinh nghịch. Hai đứa trẻ đã lấp đầy cuộc sống của thiếu nữ bằng niềm hạnh phúc. Sự ngây thơ, trong trắng của chúng là miếng ghép của cuối cùng cho sự hoàn hảo của thế giới mà thiếu nữ đã tạo ra, nàng cuối cùng cũng có thể nở nụ cười mãn nguyện.
Thời gian trôi, hai đứa bé thần lớn nhanh như thổi. Bé trai, được thiếu nữ đặt tên là Thanal-nghĩa là sự bình yên, trở thành một chàng trai cương nghị và mạnh mẽ. Trong khi đó, Equites- tức niềm hứng khởi đã ra dáng một thiếu nữ xinh đẹp và dễ thương, tuy nhiên tâm tính vẫn còn như một đứa trẻ.
Với niềm cảm hứng vô tận, thiếu nữ tạo ra Cobal- con rồng đầu tiên làm thần hộ mệnh cho Equites, và Ragnung-con người đầu tiên làm thần hộ mệnh cho Thanal. Nhưng hai vị thần này không bất tử như 3 mẹ con thần thánh, họ đầy quyền năng nhưng bị thời gian lão hóa. Lo sợ các con mình sẽ không đc bảo vệ, thiếu nữ tạo ra một con rồng cái và một người phụ nữ, đồng thời ban cho con người và loài rồng khả năng sinh sản, để đảm bảo rằng con cháu họ ngàn đời sẽ thay nhau bảo vệ hai người con của nàng.
Thời gian nối tiếp thời gian, loài rồng và con người cùng nhau sinh sống hòa bình, cùng với sự lớn lên của hai vị thần nam nữ. Họ tôn thờ thiếu nữ và gọi nàng là Alpana-nữ thần của sự huy hoàng. Thanal rất chăm chỉ và nghiêm khắc, giáo huấn con người theo kỉ cương và trật tự. Trong khi đó Equites chỉ mải ham chơi, nay đây mai đó, loài rồng thiếu sự giám sát dần dần trở nên hoang dã.
Cuối cùng, tranh chấp đã xảy ra. Loài rồng bắt đầu tấn công con người, ban đầu chỉ như một trò đùa nghịch vô hại. Càng về sau, bị ám ảnh bởi sức mạnh và sự thỏa mãn, loài rồng trở nên mất kiểm soát, những cuộc tấn công càng ngày càng gia tăng về quy mô lẫn mức độ hủy hoại. Không thể làm ngơ trước sự hoang dã đó, loài người tổ chức phản công. Và cứ thế, chiến tranh giữa hai chủng loài mạnh mẽ bắt đầu tàn phá thế giới nguyên sơ tươi đẹp.
Nhận thức được sự hỗn loạn, Thanal đùng đùng nổi giận. Chàng dùng quyền năng của mình làm suy yếu cả hai đạo quân và tước đi sức lực của họ. Giờ trừng phạt đã điểm, Thanal loại bỏ sức mạnh của loài người, khiến họ trở nên tầm thường và yếu ớt. Còn đối với tộc rồng-kẻ phát đông chiến tranh, Thanal không thể tha thứ cho tội ác ấy và quyết định duyệt chủng loài rồng. Chỉ duy những cá thể mang dòng máu lai giữa con người và rồng là được tha bổng, nhưng bị quản thúc tại một vùng đất biệt lập. Những người lai này được gọi là Camuz, nhằm phân biệt với Shien-giống người thuần chủng.
Đau đớn khi biết những hộ vệ của mình bị tiêu diệt, Equites khóc lớn và tạo nên một trận đại hồng thủy khủng khiếp, quyét sạch những nơi mà nó đi qua. Lo sợ em mình sẽ tiêu diệt cả thế giới đầy trật tự mà mình đã tốn công thiết lập, Thanal quyết định tấn công cô. Alpana hay tin, vì thương con nên đã hy sinh để khởi tạo một lời nguyền giữa Thanal và Equites, nhằm đảm bảo không ai có thể tiêu diệt được người còn lại. Nàng đành lòng phải rời xa thế giới mà mình yêu thương, bởi quyền năng của hai người con qua hàng thế kỉ giờ đã vượt quá nàng.
Không hay biết về sự hi sinh của người mẹ hiền, Equites với bản tính của một đứa trẻ vẫn khóc lóc dỗi hờn vì sự ra đi của loài rồng. Nàng thậm chí còn không thể ngờ mình đã làm một việc vô cùng khủng khiếp với thế giới nguyên sơ thuần khiết. Còn Thanal, với quyết tâm trừ khử em gái mình đã nghĩ ra một mẹo. Lời nguyền chỉ tác dụng lên chàng và cô em gái, nhưng không hề có tác dụng với những giống loài yếu ớt chốn trần gian.
Thanal hóa làm một nhà hành khất đi tới vùng đất chưa bị cơn hồng thủy của Equites tàn phá. Qua hàng loạt thử thách, chàng chọn ra nữ kiếm sĩ Elcana đại diện cho con người, Fothos đại diện cho loài Camuz và Donl- con sư tử trắng khổng lồ đại diện cho toàn thể loài thú, giống loài đã xuất hiện dần dần qua hàng vạn năm phát triển của thế giới.
Ba người được Thanal ban cho một phần sức mạnh, với quyết tâm cứu rỗi giống loài mình khỏi thảm họa, lên đường tiêu diệt Equites. Với sự trợ giúp của Thanal, những dũng sĩ đã sớm đến được chỗ của Equites. Elcana cưỡi sư tử trắng dũng mãnh chiến đấu với nữ thần. Cùng với sự trợ giúp của Fothos, Equites nhanh chóng bị đánh bại và trở nên vô cùng yếu ớt.
Cảm thương vì biết Equites không hề cố ý, sự trong sáng của nữ thần khiến Elcana và Fothos mủi lòng. Họ cầu xin Thanal giữ lại mạng sống cho em gái. Vị thần quyền năng chỉ quan tâm việc trật tự đã lại được khôi phục trên thế giới, nên đã thuận theo ý của Elcana và Fothos. Tuy nhiên, ngài phong ấn Equites lại nhằm đề phòng quyền năng khủng khiếp của em gái mình sẽ lại ảnh hưởng đến thế giới. Để chế ngự cô em gái triệt để, Thanal lợi dụng kết nối giữa hai người, tự phong ấn bản thân để chìm vào một giấc ngủ sâu. Trước khi trao thế giới lại cho loài người, thần có ban một lời nguyền:” Sau mỗi 2000 năm, ta sẽ lại thức giấc, để phán xét thế giới”.
Loài người tôn kính thần, gọi thần là Goda-vị thần của công lí và trật tự. Equites bị người đời dè bỉu, gọi là Iyami-vị thần của sự hỗn mang. Và thế là dưới sự phù hộ của Goda, loài người và con cháu mới được sống tỏng một thế giới yên bình cho đến ngày hôm nay.”
-Ngoao ngoao…
Thằng bé bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài. Khe vươn vai một cái, nó lí nhí nói:
-Ông ơi, truyện kể hay quá, nhưng cháu buồn ngủ mất rồi. Có nên nghe tiếp không ông nhỉ?
Người ông nhìn cháu trai với ánh mắt hiền từ, những nếp nhăn quanh khóe mắt không che đậy được đôi mắt sáng ngời của ông:
-Thôi, cũng đến giờ đi ngủ rồi đấy, hôm sau ông sẽ kể tiếp cho cháu truyện về vua Quillidam và đội quân bách chiến bách thắng nhé!
-Ứ, ông kể ngay đi ông! Vua Quillidam đã chiến thắng bạo chúa Visec như thế nào ạ?! Bọn thằng Topec cứ bàn tán mãi mà chả chịu nói cho cháu!- Thằng bé như nhảy dựng lên khi nghe thấy ông nói đến vua Quillidam.
Người ông chưa kịp trả lời thì một tiếng quát khẽ vang lên:
-Eden! Đi ngủ ngay, ông phải đi nghỉ rồi, mai ông kể tiếp cho. Mau!
Eden đứng phắt dậy chạy bắn về phòng như gặp phải cọp. Ông già nhìn theo dáng đứa cháu yêu một cách trìu mến, rồi từ từ ngước mắt về phía con gái:
-Con vẫn chưa đi nghỉ à Ena? Để thằng Eden ngủ bên bố cũng được mà.
Người phụ nữ tên Ena lộ mặt cáu kỉnh:
-Bố toàn chiều cháu thôi! Không khéo lại để thằng bé thức cả đêm mất!
Ông già cười xuề xòa:
-Bố đang định cho Eden đi ngủ mà.
Chăm chú nhìn kĩ nét mặt con gái, ông hạ thấp giọng lại, nói nhẹ:
-Lại nhớ thằng Golric rồi phải không?
Ena nghe thấy cái tên Golric là không còn ra vẻ cứng rắn được nữa, ngồi xuống bên cha làm mặt buồn:
-Con lo lắm, anh ý đi phải được gần nửa năm rồi mà chả có tin gì. Bé Yala mấy hôm nay cứ luôn miệng đòi bố. Nhỡ, nhỡ có chuyện gì thì con…con…
Nói đến đây người thiếu phụ bật khóc nức nở. Ông già ôm con vào lòng, nói bằng giọng trầm ấm:
-Khổ, cô từ bé đến lớn vẫn cứ chả khác gì. Làm mẹ của hai đứa con rồi chứ còn trẻ gì đâu. Lại ngồi làm nũng bố…
Ông già từ lúc vợ chết trẻ phải ở vậy nuôi con gái nhỏ, đã từ lúc nào ông phải đảm đương thêm vai trò của một người mẹ. Im lặng một lúc, ông lựa lời an ủi:
-Thằng Golric làm tướng, thì phải lăn xả nơi sa trường, xa xôi ngàn dặm. Vả lại chiến sự phức tạp, không thể ngày một ngày hai mà có tin lại được. Nó là thằng khá, tuyệt đối không có việc gì nghiêm trọng đâu con ạ. Mạnh mẽ lên Ena, con bây giờ không còn là con gái nhỏ của ta nữa rồi, con còn phải làm chỗ dựa cho Eden và Yala nữa!
Ena bật dậy sụt sịt lau nước mắt, đac biết bao nhiêu lần cô không kiêm chế được sự yếu đuối trước người cha đáng kính của mình. Lấy lại bình tĩnh và chất giọng cứng rắn, Ena hôn vào má bố:
-Bố đi nghỉ đi, con về phòng với hai cháu. Con yêu bố.
-Bố cũng yêu con- Ông già mỉm cười trìu mến.
Màn đêm trở lại tĩnh lặng, chỉ còn một mình hình bóng của người kể chuyện già trong căn phòng âm u ánh nến. “ Giá mà có thể luôn luôn bình yên được như lúc này nhỉ”- Ông già tự nhủ. Lúc chỉ còn một mình, khuôn mặt ông mệt mỏi hẳn đi, những nếp nhăn như hằn sâu thêm. Khẽ đứng dậy, ông dơ sợi dây chuyền cũ kĩ, khắc đầy hoa văn lên ngắm nghía: “ Tại sao? Tại sao chiến tranh mãi không bao giờ dứt? Rồi Golric, Ena, hai đứa cháu yêu quý của ta rồi sẽ ra sao đây?!”.
Tràn đầy thống khổ, với nỗi sợ hãi vô hình nào đó đang trầu trực, ông lão bất giác thốt lên:
-Goda! Iyami! Xin người!
End prologue.

Myth of Radiance
Prologue.
“Ngày xửa ngày xưa, cách đây lâu lắm, lâu đến độ mà cụ cố nội của tất cả dân làng này đều chưa sinh ra. Khi đó chưa có cây cối, chưa có nước nguồn, chưa có núi có mây…và thế giới là một đống hỗn độn khổng lồ, không hình không dáng. Bầu trời thủa ấy chỉ là một màn đêm sâu thẳm, tràn đầy tuyệt vọng và u ám. Cứ như thế hàng vạn vạn năm, bỗng nhiên không biết ở đâu xuất hiện một cô gái xinh đẹp, xung quanh nàng tỏa ra vô vàn hào quang, đẩy lui bóng đêm u tối và mang lại cho thế giới một ánh sáng dịu dàng nhưng cũng không kém phần rực rỡ. Nàng cần cù đào sông, dựng núi, còn tạo ra bao nhiêu là cây cỏ…khiến thế giới dần trở nên vui tươi đầy sức sống như bây giờ.
Thế nhưng nàng cảm thấy sống trong một thế giới tươi đẹp mà không có người chia sẻ cùng thì thật vô nghĩa. Nàng cô đơn, nàng sợ hãi. Sợ rằng mãi mãi về sau cũng chỉ có mình nàng đơn độc trên đời này. Và rồi nàng khóc. Thần kì thay, giọt nước mắt rơi từ bên mắt phải nàng chạm xuống đất trở thành một đứa bé trai, trong khi đó giọt nước mắt từ mắt trái rơi xuống hình thành một bé gái xinh xắn tinh nghịch. Hai đứa trẻ đã lấp đầy cuộc sống của thiếu nữ bằng niềm hạnh phúc. Sự ngây thơ, trong trắng của chúng là miếng ghép của cuối cùng cho sự hoàn hảo của thế giới mà thiếu nữ đã tạo ra, nàng cuối cùng cũng có thể nở nụ cười mãn nguyện.
Thời gian trôi, hai đứa bé thần lớn nhanh như thổi. Bé trai, được thiếu nữ đặt tên là Thanal-nghĩa là sự bình yên, trở thành một chàng trai cương nghị và mạnh mẽ. Trong khi đó, Equites- tức niềm hứng khởi đã ra dáng một thiếu nữ xinh đẹp và dễ thương, tuy nhiên tâm tính vẫn còn như một đứa trẻ.
Với niềm cảm hứng vô tận, thiếu nữ tạo ra Cobal- con rồng đầu tiên làm thần hộ mệnh cho Equites, và Ragnung-con người đầu tiên làm thần hộ mệnh cho Thanal. Nhưng hai vị thần này không bất tử như 3 mẹ con thần thánh, họ đầy quyền năng nhưng bị thời gian lão hóa. Lo sợ các con mình sẽ không đc bảo vệ, thiếu nữ tạo ra một con rồng cái và một người phụ nữ, đồng thời ban cho con người và loài rồng khả năng sinh sản, để đảm bảo rằng con cháu họ ngàn đời sẽ thay nhau bảo vệ hai người con của nàng.
Thời gian nối tiếp thời gian, loài rồng và con người cùng nhau sinh sống hòa bình, cùng với sự lớn lên của hai vị thần nam nữ. Họ tôn thờ thiếu nữ và gọi nàng là Alpana-nữ thần của sự huy hoàng. Thanal rất chăm chỉ và nghiêm khắc, giáo huấn con người theo kỉ cương và trật tự. Trong khi đó Equites chỉ mải ham chơi, nay đây mai đó, loài rồng thiếu sự giám sát dần dần trở nên hoang dã.
Cuối cùng, tranh chấp đã xảy ra. Loài rồng bắt đầu tấn công con người, ban đầu chỉ như một trò đùa nghịch vô hại. Càng về sau, bị ám ảnh bởi sức mạnh và sự thỏa mãn, loài rồng trở nên mất kiểm soát, những cuộc tấn công càng ngày càng gia tăng về quy mô lẫn mức độ hủy hoại. Không thể làm ngơ trước sự hoang dã đó, loài người tổ chức phản công. Và cứ thế, chiến tranh giữa hai chủng loài mạnh mẽ bắt đầu tàn phá thế giới nguyên sơ tươi đẹp.
Nhận thức được sự hỗn loạn, Thanal đùng đùng nổi giận. Chàng dùng quyền năng của mình làm suy yếu cả hai đạo quân và tước đi sức lực của họ. Giờ trừng phạt đã điểm, Thanal loại bỏ sức mạnh của loài người, khiến họ trở nên tầm thường và yếu ớt. Còn đối với tộc rồng-kẻ phát đông chiến tranh, Thanal không thể tha thứ cho tội ác ấy và quyết định duyệt chủng loài rồng. Chỉ duy những cá thể mang dòng máu lai giữa con người và rồng là được tha bổng, nhưng bị quản thúc tại một vùng đất biệt lập. Những người lai này được gọi là Camuz, nhằm phân biệt với Shien-giống người thuần chủng.
Đau đớn khi biết những hộ vệ của mình bị tiêu diệt, Equites khóc lớn và tạo nên một trận đại hồng thủy khủng khiếp, quyét sạch những nơi mà nó đi qua. Lo sợ em mình sẽ tiêu diệt cả thế giới đầy trật tự mà mình đã tốn công thiết lập, Thanal quyết định tấn công cô. Alpana hay tin, vì thương con nên đã hy sinh để khởi tạo một lời nguyền giữa Thanal và Equites, nhằm đảm bảo không ai có thể tiêu diệt được người còn lại. Nàng đành lòng phải rời xa thế giới mà mình yêu thương, bởi quyền năng của hai người con qua hàng thế kỉ giờ đã vượt quá nàng.
Không hay biết về sự hi sinh của người mẹ hiền, Equites với bản tính của một đứa trẻ vẫn khóc lóc dỗi hờn vì sự ra đi của loài rồng. Nàng thậm chí còn không thể ngờ mình đã làm một việc vô cùng khủng khiếp với thế giới nguyên sơ thuần khiết. Còn Thanal, với quyết tâm trừ khử em gái mình đã nghĩ ra một mẹo. Lời nguyền chỉ tác dụng lên chàng và cô em gái, nhưng không hề có tác dụng với những giống loài yếu ớt chốn trần gian.
Thanal hóa làm một nhà hành khất đi tới vùng đất chưa bị cơn hồng thủy của Equites tàn phá. Qua hàng loạt thử thách, chàng chọn ra nữ kiếm sĩ Elcana đại diện cho con người, Fothos đại diện cho loài Camuz và Donl- con sư tử trắng khổng lồ đại diện cho toàn thể loài thú, giống loài đã xuất hiện dần dần qua hàng vạn năm phát triển của thế giới.
Ba người được Thanal ban cho một phần sức mạnh, với quyết tâm cứu rỗi giống loài mình khỏi thảm họa, lên đường tiêu diệt Equites. Với sự trợ giúp của Thanal, những dũng sĩ đã sớm đến được chỗ của Equites. Elcana cưỡi sư tử trắng dũng mãnh chiến đấu với nữ thần. Cùng với sự trợ giúp của Fothos, Equites nhanh chóng bị đánh bại và trở nên vô cùng yếu ớt.
Cảm thương vì biết Equites không hề cố ý, sự trong sáng của nữ thần khiến Elcana và Fothos mủi lòng. Họ cầu xin Thanal giữ lại mạng sống cho em gái. Vị thần quyền năng chỉ quan tâm việc trật tự đã lại được khôi phục trên thế giới, nên đã thuận theo ý của Elcana và Fothos. Tuy nhiên, ngài phong ấn Equites lại nhằm đề phòng quyền năng khủng khiếp của em gái mình sẽ lại ảnh hưởng đến thế giới. Để chế ngự cô em gái triệt để, Thanal lợi dụng kết nối giữa hai người, tự phong ấn bản thân để chìm vào một giấc ngủ sâu. Trước khi trao thế giới lại cho loài người, thần có ban một lời nguyền:” Sau mỗi 2000 năm, ta sẽ lại thức giấc, để phán xét thế giới”.
Loài người tôn kính thần, gọi thần là Goda-vị thần của công lí và trật tự. Equites bị người đời dè bỉu, gọi là Iyami-vị thần của sự hỗn mang. Và thế là dưới sự phù hộ của Goda, loài người và con cháu mới được sống tỏng một thế giới yên bình cho đến ngày hôm nay.”
-Ngoao ngoao…
Thằng bé bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài. Khe vươn vai một cái, nó lí nhí nói:
-Ông ơi, truyện kể hay quá, nhưng cháu buồn ngủ mất rồi. Có nên nghe tiếp không ông nhỉ?
Người ông nhìn cháu trai với ánh mắt hiền từ, những nếp nhăn quanh khóe mắt không che đậy được đôi mắt sáng ngời của ông:
-Thôi, cũng đến giờ đi ngủ rồi đấy, hôm sau ông sẽ kể tiếp cho cháu truyện về vua Quillidam và đội quân bách chiến bách thắng nhé!
-Ứ, ông kể ngay đi ông! Vua Quillidam đã chiến thắng bạo chúa Visec như thế nào ạ?! Bọn thằng Topec cứ bàn tán mãi mà chả chịu nói cho cháu!- Thằng bé như nhảy dựng lên khi nghe thấy ông nói đến vua Quillidam.
Người ông chưa kịp trả lời thì một tiếng quát khẽ vang lên:
-Eden! Đi ngủ ngay, ông phải đi nghỉ rồi, mai ông kể tiếp cho. Mau!
Eden đứng phắt dậy chạy bắn về phòng như gặp phải cọp. Ông già nhìn theo dáng đứa cháu yêu một cách trìu mến, rồi từ từ ngước mắt về phía con gái:
-Con vẫn chưa đi nghỉ à Ena? Để thằng Eden ngủ bên bố cũng được mà.
Người phụ nữ tên Ena lộ mặt cáu kỉnh:
-Bố toàn chiều cháu thôi! Không khéo lại để thằng bé thức cả đêm mất!
Ông già cười xuề xòa:
-Bố đang định cho Eden đi ngủ mà.
Chăm chú nhìn kĩ nét mặt con gái, ông hạ thấp giọng lại, nói nhẹ:
-Lại nhớ thằng Golric rồi phải không?
Ena nghe thấy cái tên Golric là không còn ra vẻ cứng rắn được nữa, ngồi xuống bên cha làm mặt buồn:
-Con lo lắm, anh ý đi phải được gần nửa năm rồi mà chả có tin gì. Bé Yala mấy hôm nay cứ luôn miệng đòi bố. Nhỡ, nhỡ có chuyện gì thì con…con…
Nói đến đây người thiếu phụ bật khóc nức nở. Ông già ôm con vào lòng, nói bằng giọng trầm ấm:
-Khổ, cô từ bé đến lớn vẫn cứ chả khác gì. Làm mẹ của hai đứa con rồi chứ còn trẻ gì đâu. Lại ngồi làm nũng bố…
Ông già từ lúc vợ chết trẻ phải ở vậy nuôi con gái nhỏ, đã từ lúc nào ông phải đảm đương thêm vai trò của một người mẹ. Im lặng một lúc, ông lựa lời an ủi:
-Thằng Golric làm tướng, thì phải lăn xả nơi sa trường, xa xôi ngàn dặm. Vả lại chiến sự phức tạp, không thể ngày một ngày hai mà có tin lại được. Nó là thằng khá, tuyệt đối không có việc gì nghiêm trọng đâu con ạ. Mạnh mẽ lên Ena, con bây giờ không còn là con gái nhỏ của ta nữa rồi, con còn phải làm chỗ dựa cho Eden và Yala nữa!
Ena bật dậy sụt sịt lau nước mắt, đac biết bao nhiêu lần cô không kiêm chế được sự yếu đuối trước người cha đáng kính của mình. Lấy lại bình tĩnh và chất giọng cứng rắn, Ena hôn vào má bố:
-Bố đi nghỉ đi, con về phòng với hai cháu. Con yêu bố.
-Bố cũng yêu con- Ông già mỉm cười trìu mến.
Màn đêm trở lại tĩnh lặng, chỉ còn một mình hình bóng của người kể chuyện già trong căn phòng âm u ánh nến. “ Giá mà có thể luôn luôn bình yên được như lúc này nhỉ”- Ông già tự nhủ. Lúc chỉ còn một mình, khuôn mặt ông mệt mỏi hẳn đi, những nếp nhăn như hằn sâu thêm. Khẽ đứng dậy, ông dơ sợi dây chuyền cũ kĩ, khắc đầy hoa văn lên ngắm nghía: “ Tại sao? Tại sao chiến tranh mãi không bao giờ dứt? Rồi Golric, Ena, hai đứa cháu yêu quý của ta rồi sẽ ra sao đây?!”.
Tràn đầy thống khổ, với nỗi sợ hãi vô hình nào đó đang trầu trực, ông lão bất giác thốt lên:
-Goda! Iyami! Xin người!
End prologue.



. Ít ra mình cũng nên đợi chương 1 mới dám nhận xét nhiều hơn 
có lẽ hơi lún sâu vào việc miêu tả buổi lễ:( Còn anh thánh kị sĩ, ko phải anh ý ko biết làm gì mà tác giả chưa cho anh ý ra tay thôi
Mình là người khá đều đều nên có lẽ câu truyện cũng bị ảnh hưởng, nhưng dù sao đây cũng chỉ là phần mở đầu, mình hy vọng đoạn cao trào sẽ có thể có một chút nào đó lôi cuốn và nếu may mắn thì, bất ngờ chăng:P Về Trivia thì mình đã lập sẵn rồi, chỉ là vì mình còn ẩn giấu khá nhiều trong cốt truyện, nên có lẽ post Trivia lên trc để có ai thấy khó hiểu có thể tham khảo. Và bật mí là nhân vật chính thật ra chưa xuất hiện đâu:P Sẽ mất thời gian đấy nhưng mình hy vọng mình sẽ có thể khiến nhân vật đó ko bị quá mờ nhạt vì xuất hiện muộn hơn^^