Mọi người cho ý kiến nhé (mình k biết bỏ spoil)
Myths of Sheogorath
Sheogorath invents music
Vào thuở khai sinh, khi thế giới vẫn còn nguyên sơ, Sheogorath đã quyết định du ngoạn ở chốn trần gian. Ông che đậy sự xấu xa của mình bằng vẻ bề ngoài của một quý ông lịch lãm với cây gậy ba-toong(?), di chuyển khắp các vùng miền mà không sợ bị phát hiện. Sau 11 ngày đêm, Sheogorath đã nhận ra rằng cuộc sống của loài người còn nhàm chán hơn cả ở thế giới của các Daedric Prince.
“Ta có thể làm được gì để giúp cho họ có cuộc sống thú vị hơn đây?” Ông tự nhủ. Ngay lúc đó, có một thiếu nữ gần đó than thở một mình rằng: ”Tiếng hót của loài chim thật thánh thót.”
Sheogorath đồng ý với điều này trong im lặng. Loài người không thể có được tiếng hót tuyệt vời như vậy. Giọng của họ luôn đậm vẻ u buồn và tầm thường. Sheogorath không thể thay đổi được bản chất của loài người vì đó là giới hạn quyền lực của các Daedric Prince. tuy nhiên ông có thể tạo cho loài người công cụ để sở hữu được những âm thanh trong trẻo.
Sheogorath liền tóm lấy người thiếu nữ đang ỉ ôi và xé cô ra thành nhiều mảnh. Ông dùng các sợi gân của cô để làm đàn luýt (lute). Từ xương sọ và xương cánh tay ông tạo ra trống. và ông dùng xương để làm ống sáo (flute). Ông đã trao tặng những món quà này cho loài người, và từ đó … âm nhạc đã ra đời.
Sheogorath and King Lyandir
Vua Lyandir nổi tiếng là một người thẳng thắn. Ông sống trong một dinh thự nhỏ với kiến trúc đơn giản, không trang trí cầu kỳ và tất nhiên nếu chỉ ngó sơ qua thì trông xấu tệ hại. “Ta không cần nhiều hơn thế này”, ông nói, “Tại sao ta lại phải tốn tài sản vào những thứ phù phiếm đó trong khi ta có thể trang bị thêm quân dụng và các công trình công cộng khác?”
Vương quốc của ông càng giàu có hơn với điều luật nhạy cảm này. Tuy nhiên, người dân không phải lúc nào cũng thấu hiểu và chia sẻ với tính thực tế của nhà vua. họ xây dựng các căn nhà tuyệt đẹp, dù không có tính thực dụng chút nào. Họ sử dụng toàn bộ thời gian và năng lượng để tạo ra các kiệt tác nghệ thuật cũng như tổ chức các kỳ lễ hội tưng bừng. Nhìn chung, người dân có vẻ rất hạnh phúc.
Vua Lyandir rất thất vọng khi người dân không làm theo hình mẫu của ông - sống một cuộc sống đạm bạc và khôn ngoan. ông đã suy nghĩ về điều này trong nhiều năm liền. Cuối cùng, nhà vua biết rằng chỉ đơn giản là do người dân chưa hiểu được những thứ mà họ sẽ đạt được nếu họ không phí phạm thời gian vào những hoạt động vô bổ đó. Ông lý giải rằng có thể bọn họ cần nhiều hình mẫu hơn. Nhà vua ra sắc lệnh rằng tất cả cá tòa nhà mới phải được xây dựng một cách đơn giản, không trang trí cầu kỳ, và phải sử dụng đúng chức năng của nó. Người dân không mấy vui vẻ khi nhận tin này, nhưng họ vẫn giữ niềm tin vào nhà vua và tôn trọng điều luật mới. Một vài năm sau, các ngôi nhà đơn sơ xuất hiện nhiều hơn. Cư dân sử dụng tiền bạc họ tiết kiệm được vào các kiệt tác nghệ thuật và tổ chức các kỳ lễ hội hoành tráng. Một lần nữa, vua Lyandir quyết định ra thêm một điều luật nghiêm khắc để cho người dân hiểu được lợi ích từ việc sử dụng thời gian và nguồn lực cho các mục đích thực tế nhất. Ông cấm hết tất cả các tác phẩm nghệ thuật trong thành phố. Lúc này người dân thực sự nổi giận, nhưng họ vẫn biết rằng nhà vua đang làm điều mà ông nghĩ là tốt cho họ nhất. Tuy nhiên, bản chất của con người không thể dễ dàng từ chối như vậy được. Vài năm sau, thành phố tràn ngập các ngôi nhà đơn sơ và không còn sự hiện diện của các tác phẩm nghệ thuật nữa. Bù lại người dân hiện giờ còn có nhiều tiền bạc và thời gian hơn để tổ chức các bữa tiệc và các kỳ lễ hội.
Với một trái tim nặng trĩu tâm sự, Vua Lyandir quyết định rằng người dân của ông sẽ được đối xử như những đứa trẻ. Và giống như tất cả trẻ em, cần phải có quy định và kỷ luật của chính quyền để làm cho họ hiểu được cái quan trọng trong cuộc sống là gì. Ông tuyên bó sẽ không còn có các cuộc hội họp chè chén trong thành phố. Ca hát, nhày múa, và cà âm nhạc đều bị cấm. Ngay cả thực phẩm cũng bị hạn chế chỉ còn nước và các thức ăn đơn giản khác.
Lúc này “giọt nước đã làm tràn ly”, nhưng nổi dậy lại không phải là quyết định đúng đắn khi nhà vua Lyandir sở hữu một đội quân tinh nhuệ và hùng hậu. Người dân liền tụ tập lại và đi viếng các đền thờ, cầu xin tất cả các vị thần, thậm chí cả các Daedric Prince để nhà vua rút lại những điều luật bất công này.
Sheogorath đã lắng nghe lời yêu cầu và quyết định ghé thăm vua Lyandir. Trong giấc mơ của nhà vua, Ngài xuất hiện như một cánh đồng hoa, xung quanh bông hoa là các cánh tay thay vì cánh hoa và có khuôn mặt của Madgod ở nhụy hoa. “ Ta là Chúa tể của sự Sáng tạo và đồng thời là Chúa tể của sự Bất thường(?)(Lord of Deranged). Do nhà ngươi không muốn nhận món quà sáng tạo của ta nữa, nên ta đã quyết định sẽ tặng cho ngươi một món quà “to lớn” khác.”
Kể từ ngày đó, tất cả trẻ em sinh ra trong thành phố đều trở nên mất trí. Do trẻ em không thể tự phát hiện được các bệnh về tâm lý, nên phải mất tới vài năm mọi người mới nhận ra điều này. Ngay cả đứa con của nhà vua cũng năm trong số nạn nhân trẻ em này, chịu đựng sự đau đớn do bị lên cơn và ảo giác. Nhưng nhà vua vẫn không thay đổi quyết định của mình.
Khi con ông - Glint - được 12 tuổi, nó đã đâm ông khi ông đang ngủ. Trong cơn hấp hối, vua Lyandir hỏi, “Tại sao?” Glint trả lời, “Đây là điều thực tế nhất mà con có thể làm.”
Nhà vua trẻ ra lệnh làm thịt hết những người hầu trong cung và yêu cầu tổ chức một bữa tiệc linh đình để mừng cho việc lên ngôi của ông và bãi bỏ các điều luật của vua Lyandir. Ông cho đám đông người dân ăn món hầm làm từ thịt của những người hầu trong cung. Ông còn ra lệnh phải sơn các bức tường hướng về phía Đông màu đỏ, và sơn màu sọc cho những bức tường hướng về phía Tây. Ông yêu cầu tất cả cư dân phải mạng 1 chiếc mặt nạ sặc sỡ ở gáy. Rồi ông liền đốt cung điện cũ và bắt đầu cho xây dựng lại một cái mới.
Trong cung điện mới, nhà vua trẻ yêu cầu phòng riêng của mình không được có cửa vì sợ rằng các sinh vật nhỏ trong rừng sẽ tấn công ông và cũng không có cửa sổ do lo sợ mặt trời và mặt trăng vì ghen tị mà sẽ hại chết ông.
Và đến đây là kết thúc câu chuyện về vua Lyandir. Người dân đã quay trở lại với các tác phẩm và các kỳ lễ hội của họ. Họ nói chuyện và hành động như thể họ vẫn có một vị vua, và thậm chí vẫn giữ lại cung điện để làm nhà chăm nuôi cho những đứa trẻ điên khùng. Sheogorath rất vui mừng với kết quả này. Kể từ đó về sau, thành phố luôn được ban phước với rất nhiều nghệ sĩ tài năng và các công dân mất trí.
The Contest of Wills
Một lần nọ,có một phù thủy cao tay tên là Ravate đã dạo quanh “the Winds of Time” để tìm kiếm Chúa tể Sheorath. Chủ định của y là xin một ân huệ từ một Daedric Prince nổi tiếng là bốc đồng nhất. Khi tìm Sheogorath, hắn nài nỉ, “ Chúa tể Sheogorath, tôi thành kính cầu xin một ân huệ của Ngài. Tôi có thể khiến cho một ngàn người trở nên điên dại dưới danh tiếng của Ngài nếu Ngài ban cho tôi những phép thuật mạnh mẽ hơn.”
May mắn cho Ravate, Sheogorath đang trong trạng thái hưng phấn. Ngài đề nghị một trò chơi, ”Ta sẽ ban ơn cho ngươi, nếu ngươi vẫn giữ được tỉnh táo trong ba ngày. Trong thời gian đó, ta sẽ dùng hết sức mình để khiến ngươi điên dại. Ta thấy như vậy vui hơn”
Ravate không chắc chắn lắm với điều kiện mới. Y thực sự đang trông đợi việc làm 1000 người trở nên điên dại.”Chúa tể Sheogorath, tôi lấy làm xấu hổ vì đã quấy rầy Ngài với yêu cầu nông cạn và ích kỷ của tôi. Tôi xin phép rút lại lời yêu cầu và rời khỏi nơi này.” Sheogorath cười phá lên, “Quá trễ rồi Ravate ơi. Trò chơi đã diễn ra và người phải chơi.” Ravate liền bỏ chạy và nhận ra rằng tất cả các lối thoát khỏi thế giới Daedric đều đã bị niêm phong lại. Hắn rảo bước trong vô vọng, luôn lo sợ nhìn lại sau lưng và nhảy dựng lên khi nghe tiếng động lạ. Mỗi lúc như vậy càng làm cho Ravate lo sợ điều sẽ xảy ra khi Sheogorath ra tay.
Sau 3 ngày, Ravate tin rằng từng cành cây ngọn cỏ hay những loài vật tại đây đều là công cụ của Sheogorath. Hắn không dám ăn hay uống bất cứ thứ gì vì sợ bị Sheogorath bỏ độc. Hắn cũng không dám ngủ vì sợ rằng Sheogorath sẽ xâm nhập vào những giấc mơ của hắn. (Điều này hoàn toàn là ngu xuẩn, vì những giấc mơ là lãnh địa của Vaermina, người đã ban cho chúng ta giấc ngủ ngon.)
Sau đó, Sheogorath xuất hiện. Ravate liền khóc thét lên, “Ngài đã cho cả thế giới này theo dõi tôi! Từng sinh vật và cây cối này đều đang khiến tôi điên lên như trò chơi của Ngài.” Sheogorath liền đáp, ”Thực ra ta chưa làm gì cả. Chính bản thân nhà ngươi đã tự khiến mình trở nên điên loạn do sự sợ hãi của ngươi. Chính ảo giác mà người tạo ra đã chứng minh ngươi bị mất trí, do đó, ta là người thắng cuộc. Trong khi nhà ngươi muốn làm cho 1000 người trờ nên điên loạn, ta thì chỉ cần làm điều đó với một người thôi, chính là ngươi.”
Từ đó, Ravate luôn làm hết mọi yêu cầu của Sheogorath. Bất cứ khi nào có những người thám hiểm cố gắng tiếp cận Sheogorath, Ravate cảnh báo, “Sheogorath thực sự đã ở trong mỗi chúng ta. Nhà người đã lạc lối rồi.”
---------- Post added at 23:36 ---------- Previous post was at 23:33 ----------
mình đăng ký thêm cuốn "The Madness of Pelagius"