Cậu rainie đội cái phim này lên đầu ko rõ có biết kĩ xảo phim này do bọn Hàn làm chưa nhỉ,và cái rạp mà cậu chui vào để xem phim cũng là của tụi Hàn luôn đấy.TQ bề dày lịch sử thật nhưng hơn 10 năm trở lại đây có cái phim nào chất lượng khá khẩm được TG biết tiếng, nền điện ảnh bây giờ bị chế độ 9 quyềnbóp méo ngày càng thảm,đến cả Ngô Vũ Sâm còn phải lắc đầu nói điện ảnh TQ bây giờ như Hollywood 30 năm về trước ,cứ thấy cái gì thịnh là đua nhau làm ko hề có định hướng,như 1 dạo đua nhau làm phim Diệp Vấn.Phim Hàn với D-war ,the host cách đây 7 năm kĩ xảo đã bét nhè ra hơn đứt đám phim bây giờ của TQ như Tây Du Kí ,Địch Nhân Kiệt rồi.
Thực ra về danh tiếng thì Điện ảnh Hàn còn thua cả Đài Loan. Thật ngạc nhiên khi xem danh sách top phim kinh điển của Thế giới, Hàn chỉ có 1 phim, trong khi Đài loan có đến gần 20 phim, Nhật có hơn 130 phim, trong khoảng thời gian từ khoảng 1950 đến nay
- - - Updated - - -
Công nhận thằng seeding Rainie nó dùng giọng văn giả ngu tởm
Hỏi luôn công ty của chú có định nhập Special ID của Đơn không để anh còn chuẩn bị tiền
Tại sắp tới có 2 phim hài Việt Nam chắc chắn anh sẽ đi xem rồi
Anh noi cai j vay?? Cong ty cua ai co??
- - - Updated - - -
Cậu rainie đội cái phim này lên đầu ko rõ có biết kĩ xảo phim này do bọn Hàn làm chưa nhỉ,và cái rạp mà cậu chui vào để xem phim cũng là của tụi Hàn luôn đấy.TQ bề dày lịch sử thật nhưng hơn 10 năm trở lại đây có cái phim nào chất lượng khá khẩm được TG biết tiếng, nền điện ảnh bây giờ bị chế độ 9 quyềnbóp méo ngày càng thảm,đến cả Ngô Vũ Sâm còn phải lắc đầu nói điện ảnh TQ bây giờ như Hollywood 30 năm về trước ,cứ thấy cái gì thịnh là đua nhau làm ko hề có định hướng,như 1 dạo đua nhau làm phim Diệp Vấn.Phim Hàn với D-war ,the host cách đây 7 năm kĩ xảo đã bét nhè ra hơn đứt đám phim bây giờ của TQ như Tây Du Kí ,Địch Nhân Kiệt rồi.
Bac co chiu tim hieu ki trc khi phat ngon chua a??? Em coi rap nao vua thang han dau??? Phim the hót cua thang han ha?? Gio em moi bik
- - - Updated - - -
Theo em, điện ảnh Châu Á chúng ta vẫn thiếu một cái gì đó (không tính Nhật Bản vì em ít biết về họ), một cái gì đó làm trụ cột để khẳng định sự tồn tại của dạng hình nghệ thuật này. Một trong những lí do giải thích tại sao điện ảnh phương Tây mà Mỹ là đại đa số có thể cho ra rất nhiều các tác phẩm kinh điển như vậy là vì:
a) Họ được kế thừa một truyền thống kinh kịch rất sâu sắc, mang đậm tính triết học và tâm lí học từ nghệ thuật bi và hài kịch Hi Lạp Cổ Đại. Các tác giả cổ như Sophocles hay Euripides trên thực tế đã xây dựng khá nhiều các khái niệm trừu tượng đặc trưng cho hình tượng "anh hùng" trong thể loại bi kịch. Aristotles và Socrates cũng theo đó phát triển bi kịch lên một thể loại phê bình triết học. Truyền thống đã được thừa hưởng bởi các nhà viết kịch rất nổi tiếng thời phục hưng mà tiêu biểu là Shakespeare. Hình mẫu "hamlet" hay "othello" luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho nhiều bộ phim bất hủ của Hollywood, ví dụ như Vua Sư Tử. Thậm chí trong Bố Già 1, 2 và 3 người ta cùng tìm thấy dấu ấn của những khái niệm từ Euripides như: tội ác và hậu quả, sự cô đơn về quyền lực, dục vọng được giết người và hàng loạt các hiện tượng Freudian khác. Có thể nói nhiều phim phương Tây đòi hỏi các nhà phê bình nghệ thuật mỹ học tốn hao không ít giấy mực để phân tích dựa trên nhiều góc độ.
b) Tính chất giáo huấn trong kinh kịch Hi Lạp Cổ Đại không quá nặng nề như ở kinh kịch Trung Quốc chẳng hạn. Trên thực tế, nó có xu hướng mổ xẻ tâm lí của nhân vật và nguyên nhân tại sao hành động của nhân vật lại như vậy. Việc xây dựng một dạng trung lập như vậy có lẽ bắt đầu từ Euripides. Qua đó, khi chúng ta xem phim, đa số các phim phương Tây mang tính tường thuật và ý đồ của đạo diễn cũng như người viết kịch bản được che giấu rất điệu nghệ. Hệ quả của phương pháp này là sự tự nhiên trong các tác động qua lại giữa nhân vật mà không bị bất cứ một cột trụ tư tưởng mặc định nào hạn định.
c) Số lượng tình tiết và biến cố ngẫu nhiên do tác động bên ngoài thường được giới hạn và cân bằng bởi xu thế tâm lí và tác động qua lại giữa các nhân vật. Việc giản hóa tình tiết và biến cố bất ngờ có lẽ bắt đầu từ Shakespeare khi ông cố gắng sử dụng vẻ đẹp tiếng Anh và cấu trúc từ ngữ hợp lí để lột tả những mâu thuẫn, những cảm xúc trái ngược che dấu trong đầu từng nhân vật nhằm lột tả nhân vật toàn diện nhất và ông có vẻ ngần ngại đưa các tình tiết do một tác động ngoại vi nào đó gây ra nhằm biến đổi cốt truyện và hành vi nhân vật. Đây là chìa khóa mà điện ảnh phương Tây được thừa kế nhằm tự nhiên hóa môi trường sống của các nhân vật. Khi xem phim của họ, ta cảm thấy họ tự điều khiển lấy chính mình chứ không phải phản ứng bị động lại so với điều kiện ngoại vi dồn dập như thường thấy ở các phim Châu Á (trừ các phim lấy bối cảnh lịch sử). Kết quả ngưng tụ từ quá trình này là sự nội tại hóa của nhân vật, sự liên kết mạch lạc giữa trạng thái suy nghĩ và hành động giữa các nhân vật. Nó góp phần tạo ra cảm giác thực, tức là đem thực tế lại gần với con người. Khá nhiều phim Mỹ mà ta xem sẽ cho thấy các yếu tố nội tại sẽ có ảnh hưởng rất lớn đến điều kiện ngoại vi. Điểm độc đáo là lại có một số phim lợi dụng sự xung đột giữa yếu tố nội tại của nhân vật và điều kiện ngoại lai để tạo ra hình dạng anh hùng. Kiểu anh hùng này là hình mẫu khá thông thuộc trong điện ảnh kinh kịch Tây Phương (Fate vs Free Will).
d)Sự hài hòa giữa tâm lí học, xã hội học và nghệ thuật là điều rất quan trọng để khiến một bộ phim thành công. Nếu một bộ phim thiếu đi tính sâu sắc về mặt tâm lí, thì hậu quả của nó có vẻ như phóng sự. Nghệ thuật không chỉ phản chiếu cuộc sống mà nó còn phải mang theo dấu riêng của nghệ sĩ. Do đó, hầu hết tất cả các phim phải đảm bảo yếu tố tâm lí học rất cao để có thể lột tả chiều sâu của nhân vật. Vậy một bộ phim thiếu tính xã hội thì sao? Tức là nhân vật sẽ bị lấy đi các tác động ngoại vi và thường chỉ còn lại hình thức nội tại. Thông thường các phim như vậy sẽ rất khó xem vì nó thiên về một bộ phim Triết học, chuyên đào sâu còn người nhiều hơn. Phim như vậy thường rất khô khan, vì dẫu sao tính xã hội của phim là nền tảng cho các nhân vật được thể hiện. Cũng như khi vẽ họa sĩ cần chọn loại giấy tốt, tính xã hội phải đặt ở chuẩn mực vừa phải để nó vừa là khung nền cho nhân vật vừa là sợi dây thắt kết các nhân vật lại với nhau. Tính xã hội quá cao trong phim sẽ dẫn đến sự lấn át quá đáng của điều kiện ngoại vi lên tác động nội tại và do đó khiến nhân vật có vẻ "phẳng", thiếu thực tế! Cuối cùng là tính nghệ thuật. Tính nghệ thuật là chất dẫn truyền để khiến một bộ phim trôi chảy. Tính nghệ thuật ví dụ như những chiếc lòng đỏ đầy màu sắc, những âm thanh tuy tưởng như vô nghĩa nhưng lại chứa đựng rất nhiều hình tượng trong Đèn Lòng Đỏ Treo Cao; hay những phong tục cổ, những điệu nhảy bắt nguồn từ xứ Sicily trong Bố Già mang đến cho người xem một bối cảnh sống động về xã hội của những người nhập cư tại Mỹ. Thậm chí ở Nhật Bản trong phim vừa rồi Okiributo (The Departures) cũng chứ đựng tính nghệ thuật qua các động tác nhuần nhuyễn khéo léo củ nhân vật chính trong vai trò là người trang điểm và chuẩn bị cho người chết trước khi đưa họ an nghỉ vĩnh viễn. Phải kết hợp nhuần nhuyễn 3 yếu tố này thì phim mới có thể trở nên có giá trị cao.
Vấn đề mà xã hội ta và các nước như Hàn Quốc vấp phải là rào cản lớn lao về văn hóa cổ truyền để thâm nhập vào những khía cạnh xâu sắc hơn của con người: (nhục dục, đam mê tình dục, đam mê điên cuồng nghệ thuật, sự ích kỷ và đố kỵ,...) những yếu tố tạo ra bi kịch sắc sảo. Cái chính không phải ta copy hoàn toàn hình thức của phương Tây mà là học ở họ khái niệm mang tính hệ thống nhằm xây dựng hợp lí nhân vật. Vì khi đó ta ắt có sự điều chỉnh thích hợp nhằm thể hiện những chủ đề tương tự nhưng dưới hình thức khác.
Em thấy trong các nền điện ảnh kì cựu Châu Á em có dịp xem qua như Trung Quốc, Đài Loan, Hồng Kông và Nhật thì các phim Nhật (em hay xem trước năm 1975), phim Trung Quốc thế hệ thứ 5 là đạt những chuẩn mực cao như kể trên. Trong khi đó các phim Hàn mà em xem, không tính phim truyền hình, vẫn thiếu rất nhiều các yếu tố quan trọng như trên, hậu quả làm phim là hài không ra hài, mà bi không ra bi!
Thật ra, các nước như Nhật hay Trung Quốc có điều kiện tốt để phát triển điện ảnh là vì văn hóa của họ rất phong phú và sâu thâm. Khá nhiều các đặc tính và truyền thống xây dựng trong văn học, thơ ca và các loại hình nghệ thuật dân gian tương đương với các khái niệm và nhân vật trong nền kịch nghệ Hi Lạp Cổ Đại. Vì vậy, khi xây dựng phim, họ cũng có thể đạt được sự xâu sắc rất riêng vì chủ yếu yếu tố tâm lí được xây dựng gần như theo đúng bài bản của điện ảnh phương Tây nhưng lại sử dụng tính xã hội và biện pháp nghệ thuật khác biệt để đạt được điều đó. Lấy đèn lòng đỏ treo cao làm một ví dụ, cách mà nhân vật chính hòa nhập vào nơi cô đang sống là một quá trình kép vì cô vừ từ bỏ những tố chất khiến cô trở thành một anh hùng chính và cùng lúc là tìm lại những tố chất ấy bằng hình thức khác. Phim Trung Quốc thường kết thúc sự tìm lại trọng tâm của anh hùng bằng cách "giết nhân vật", tức để cái chết là nơi duy nhất để khiến nhân vật của họ có thể được "bất tử hóa". Về căn bản mà xét, phương pháp so với Shakespeare hay Euripides không khác mấy, song cái chính là nghệ thuật và tính xã hội mà họ lồng vào.