- 5/4/05
- 207
- 39
Tôi làm kĩ sư hệ thống trong một công ty bán sản phẩm công nghệ của các hãng.
` Sau 5 năm bị quăng quật trong công việc tôi mới hiểu tiếng Anh nó quan trọng thế nào đến sự phát triển nghề nghiệp thế nào: đầu tiền là sự tự tin, tiếp đó đọc hiểu nhanh giúp nắm bắt nhanh, liên lạc với hãng xử lý sự cố, đi học khóa học nước ngoài, tham gia đào tạo, hội thảo của hãng v.v... Khi khả năng ko tốt chậm phát triển sẽ phải dần dần tham gia vào các công việc yêu cầu trình độ thấp. Nhiều và mệt mỏi.
` Công việc của tôi đặc thù là xử lý hệ thống. Phải xử lý trong bất kì thời gian nào ko kể ngày đêm lễ tết. Việc đi làm rất thất thường ảnh hưởng sinh hoạt, gần như không thể học nổi.
` Một lý do nữa là sau 3 năm liền độ tăng lương hằng năm là 1 tr. Hiện tại tôi đang là 12tr(15tr tính cả thưởng). Tôi sợ 2 năm nữa cứ đà này - khi 30 tuổi - lương tôi cũng chỉ 15tr.
30 tuổi là cái mốc đáng sợ của bất kì ai trong quan niệm của người VN. Tôi cảm thấy sự thúc ép của thời gian đang đến gần. Nếu giờ ko học nữa thì có lẽ ko còn cơ hội.
=> Tự đánh giá bản thân có lẽ tôi xin sang các công ty khác nhàn nhã hơn mức lương 10 triệu ko khó. Tôi tự hỏi liệu có đáng để mình tiếp tục hi sinh tuổi trẻ cho công việc của công ty hay dừng lại đi học cho bản thân trong khi mức lương thay đổi cũng ko hề đáng kể.
=> Đợt vừa qua tôi đã đề nghị hoăc nghỉ hoăc tăng lương. Sếp đã hẹn đàm phán. Tôi đang nghĩ đến mức lương 15 tr ( tương đối ổn với tôi và ko thể quá so với mặt bằng chung của đồng nghiệp ).
=> Bản thân tôi cũng đang rất rối bời. Tôi vừa tiếc phải bỏ công việc sau 5 năm, vừa sợ phải tiếp tục làm công việc đầy mệt mỏi, vừa vui vì sắp nghỉ để đi học cho mình hứa hẹn nhiều hi vọng, vừa lo sợ khi nghỉ làm sẽ cô đơn ko chịu được. Trước tôi có 2 anh em làm ở vị trí của tôi đã xin nghỉ hoặc chuyển sang bộ phân khác ( chạy mất dép ), những người còn lại một là lương cao 2 là đã có tuổi chấp nhận an phận.
Tôi là game thủ war3 đã dành cả quãng thời gian sinh viên để chơi bời. Tôi hạnh phúc vì cho game đã cho tôi cơ hội để đặt chân lên châu Âu và ngắm nhìn Paris khi mới 22 nhưng cái giá phải trả là cũng ko nhỏ. Nếu cho chọn lại thì có lẽ tôi sẽ thay thời gian chơi war bằng việc tập thể hình và học ngoại ngữ. Nhưng con người không nên đổ lỗi cho quá khứ khi mà hiện tại vẫn ko chịu thay đổi. Tôi cảm thấy sợ hãi sự lạnh lùng của thời gian và đang muốn thay đổi.
Xin được chia sẻ với mọi người.
` Sau 5 năm bị quăng quật trong công việc tôi mới hiểu tiếng Anh nó quan trọng thế nào đến sự phát triển nghề nghiệp thế nào: đầu tiền là sự tự tin, tiếp đó đọc hiểu nhanh giúp nắm bắt nhanh, liên lạc với hãng xử lý sự cố, đi học khóa học nước ngoài, tham gia đào tạo, hội thảo của hãng v.v... Khi khả năng ko tốt chậm phát triển sẽ phải dần dần tham gia vào các công việc yêu cầu trình độ thấp. Nhiều và mệt mỏi.
` Công việc của tôi đặc thù là xử lý hệ thống. Phải xử lý trong bất kì thời gian nào ko kể ngày đêm lễ tết. Việc đi làm rất thất thường ảnh hưởng sinh hoạt, gần như không thể học nổi.
` Một lý do nữa là sau 3 năm liền độ tăng lương hằng năm là 1 tr. Hiện tại tôi đang là 12tr(15tr tính cả thưởng). Tôi sợ 2 năm nữa cứ đà này - khi 30 tuổi - lương tôi cũng chỉ 15tr.
30 tuổi là cái mốc đáng sợ của bất kì ai trong quan niệm của người VN. Tôi cảm thấy sự thúc ép của thời gian đang đến gần. Nếu giờ ko học nữa thì có lẽ ko còn cơ hội.
=> Tự đánh giá bản thân có lẽ tôi xin sang các công ty khác nhàn nhã hơn mức lương 10 triệu ko khó. Tôi tự hỏi liệu có đáng để mình tiếp tục hi sinh tuổi trẻ cho công việc của công ty hay dừng lại đi học cho bản thân trong khi mức lương thay đổi cũng ko hề đáng kể.
=> Đợt vừa qua tôi đã đề nghị hoăc nghỉ hoăc tăng lương. Sếp đã hẹn đàm phán. Tôi đang nghĩ đến mức lương 15 tr ( tương đối ổn với tôi và ko thể quá so với mặt bằng chung của đồng nghiệp ).
=> Bản thân tôi cũng đang rất rối bời. Tôi vừa tiếc phải bỏ công việc sau 5 năm, vừa sợ phải tiếp tục làm công việc đầy mệt mỏi, vừa vui vì sắp nghỉ để đi học cho mình hứa hẹn nhiều hi vọng, vừa lo sợ khi nghỉ làm sẽ cô đơn ko chịu được. Trước tôi có 2 anh em làm ở vị trí của tôi đã xin nghỉ hoặc chuyển sang bộ phân khác ( chạy mất dép ), những người còn lại một là lương cao 2 là đã có tuổi chấp nhận an phận.
Tôi là game thủ war3 đã dành cả quãng thời gian sinh viên để chơi bời. Tôi hạnh phúc vì cho game đã cho tôi cơ hội để đặt chân lên châu Âu và ngắm nhìn Paris khi mới 22 nhưng cái giá phải trả là cũng ko nhỏ. Nếu cho chọn lại thì có lẽ tôi sẽ thay thời gian chơi war bằng việc tập thể hình và học ngoại ngữ. Nhưng con người không nên đổ lỗi cho quá khứ khi mà hiện tại vẫn ko chịu thay đổi. Tôi cảm thấy sợ hãi sự lạnh lùng của thời gian và đang muốn thay đổi.
Xin được chia sẻ với mọi người.
Chỉnh sửa cuối:
.
vừa thi toeic xong , cũng muốn tìm việc nào đấy nâng cao ngoại ngữ mà chưa có