[Chat-chit, tán gẫu]Thảo luận tùm lum về tam quốc

  • Thread starter Thread starter wontak
  • Ngày gửi Ngày gửi
Sặc, Giả Hủ giỏi bà cố luôn chứ, chỉ là ông này giỏi về ẩn giấu nên không để ý sẽ không biết.

Nhìn 2 thằng Lý Thôi, Quách Dĩ. Võ phu mà thôi, nhưng đủ sức giết chết đám Vương Khuôn, Vương Doãn. Lên chức Đại Tướng Quân, đóng binh suốt Quan Trung, Tây Lương, thế lực cực kỳ kinh khủng.

Rồi Hủ theo Trương Tú. Chỉ vài câu nước bọt đánh bại 2 vạn binh Tào, giết chết hộ vệ Điển Vi, con trai Tào Ngang ( thằng này mà sống thì mất đời thằng Tào Phi lên ngôi :)) ) Sau Hủ theo Tháo, biết cách ẩn nhẫn không lộ ra ánh sáng. Nhưng bóng dáng của ông vẫn hiện rất rõ, như mưu kế giúp Trương Liêu thủ vững Hạ Phì, uy chấn bến Tiêu Dao, ( Chịu, nói chung phải đọc kỹ sử mới thấy được, chứ Hủ giỏi ẩn giấu, khó nhìn ra lắm.)

Nếu nói Tư Mã Ý âm mưu quỷ kế 9 thì Hủ gấp 10 lần. Ý có thể nhìn hiểu mưu kế Gia Cát Lượng, chứ chắc gì hiểu được Giả Hủ.

Trận Xích Bích, Tháo hung hăng quá, Hủ khuyên mà không nghe, Úc nói cũng không nghe ... nên mới thảm bại như vậy :))
 
Xét ra ở Giao Chỉ thời này:

- ngoại giao và trị an giỏi nhất: Sĩ Nhiếp. Suốt đời ông này, cả vùng vẫn còn tự chủ, Ngô chưa đánh xuống ngay dù khiêu khích nhiều lần.

- Sách động giỏi nhất: Lương Long. Là người bản địa mà không biết bằng cách nào kích được đến 2 ông thái thú cùng đi nổi dậy. Chỉ tiếc là đánh chác kém quá. Hán Linh Đế nó chỉ sai Chu Tuấn có 5000 quân viện trợ kết hợp với quân đồn trú trong châu mà giết cả 3 người trong 1 tháng.

- thành công nhất: Khu Liên. Hoàn toàn thoát khỏi nhà Hán, thành 1 nước độc lập

- nổi tiếng nhất: Triệu Ẩu. Nhưng trong lịch sử thời này thì bà không có thành tựu gì nhiều ngoài mấy cái truyền thuyết thần kỳ

- bí ẩn nhất: mấy anh lãnh tụ vô danh nào đó đã nổi dậy giết liên tục 2 ông thứ sử Chu Ngung và Chu Phù, rồi còn sai người sang TQ kể tội rồi xin cử quan mới sang thay.

- pro-Sima clan nhất: Lữ Hưng, nổi dậy chống Ngô xong liền gọi sang xin Tư Mã Chiêu kéo quân ủng hộ, đánh ròng rã mấy năm trời, rốt cuộc... thua ( Đào Hoàng giỏi vậy mà truyện chẳng bao giờ nhắc tới nó. Xứng là tưởng giỏi cuối cùng của Đông Ngô).
Sĩ Nhiếp giỏi về nội chính, làm quân vụ, lo cho dân chúng chứ đâu có dã tâm xưng bá thiên hạ.

Chưa kể vùng Giao Chỉ khỉ ho cò gáy, cức chim không có, chiến hỏa không lan tới, dân sống trong cảnh thái bình thịnh thế thì ai thèm đầu quân lên phía bắc xa xôi, tranh nhau cái Trung Nguyên bé tí đó @@!.

Nói chung, người phương Nam ăn no mặc ấm quen rồi, nên khi vó ngựa phương Bác tràn xuống thì thua xiểng niểng. ( Điển hình Tống - Kim, Minh - Thanh) ...
 
Thú thật với bác là em vừa ghét vừa nể Giả Hủ, lão quá giỏi để hiến mưu cho chủ nhưng cũng đủ khôn để bỏ chủ giữ thân. Khác xa với lão đúng là Gia Cát Lượng, ông mang tư tưởng trung nghĩa đến chết vẫn quyết đi theo con đường đã chọn. Chắc là tính em nó cổ hủ nhưng nếu được chọn thì em chọn sống như Gia Cát Lượng. :v

Ổng có phản ai bao giờ ?! Giúp nhiều là khác, chỉ là ... tới khi giúp không được nữa thì bỏ chạy thôi. Lý Thôi, Quách Dĩ nếu nghe lời Hủ thì chắc gì thua trận. Tại quá ngu ngốc, ăn chơi sa đọa, như Đông Trác, Trương Giác làm dân chúng căm phẫn ... lòng dân không có thì sao mà chống lại đám quân Quan Đông ( nhất là phe Tào) nâng lá cờ đại nghĩa diệt thân, cứu vớt Hán thất đây ?!

Trương Tú cũng vậy, Tú buồn thì Hủ giúp kế. Khi Tú muốn phản, Hủ cũng giúp phản luôn @@! ... Sau đó tìm cách giúp Tú khỏi chết ( Tú hàng Tào lần thứ 2 ấy). Nói chung quá khôn rồi.
 
Nãy ông Sep nói thời Tào Tuấn thì tui nghĩ không đúng. Thặc ra tới khi Tào Tuấn lên ngồi là thế lực Tư Mã Ý phát triển lớn mạnh rồi, Tào Tuấn và các thằng đế khác như rối bù nhìn thôi, chẳng có quyền lực gì sất.

Nên Ý muốn làm gì chẳng tới lực thằng Tuấn nói đâu. Và việc Ý muốn làm nhất là đánh bại nước Thục ( phá vỡ cái giang sơn do chính tay Gia Cát Lương xây nên) nhằm thõa mãn đam mê chiến thắng thôi. Bại Thục xong, Ý mới quay sang chuyện dẹp đám Tào lóc nhóc, để con cháu mình lên ngôi. Còn Đông Ngô à, chuyện nhỏ .... chẳng qua tốn mấy năm thôi. Vừa vặn đẩy mấy tên tướng mà mình không ưa tới đó đánh nhau. Thằng cũng được, thua chết chẵng sao :))
 
Giao Chỉ nổi dậy liên miên. Như cái series khởi nghĩa Khu Liên ( có từ năm 14X), chết tên Liên này lại có tên Liên khác mọc ra ( đồ rằng Khu Liên là 1 cái nickname, không cũng là tiếng Chăm của 1 từ như " lãnh tụ" gì đó). Sai quân từ Giao Chỉ vào Nhật Nam đánh mà lính nó còn nổi dậy đánh lại tướng luôn.

Từ khởi nghĩa Lương Long đến khi Sĩ Nhiếp lên làm thứ sử, khoảng 20 năm, Giao Châu đánh nhau tan tác. Dân nổi dậy giết thứ sử 2 lần. Thậm chí các quan ngồi nhậu rồi gây lộn rồi xách quân đánh nhau, Nhiếp kéo quân vào can không được. Tình hình quan lại thì quan nhà Ngô ( ko nhớ tên) báo cáo với Tôn Quyền là " thứ sử trước sau đều không thanh liêm". Nói chung là rất loạn. Phía Bắc thì giáp với Lưu Biểu, Đông Ngô, sau có thêm Lưu Bị. Từng giao tranh với Lưu Biểu, ủng Ngô chống Thục, rồi mất về tay Ngô. Hoà bình gì mà hoà bình.

Nhờ Sĩ Nhiếp lên mới bình ổn trở lại, giữ được bờ cõi tự chủ 1 chút. Nhưng phải tội cái ông này không có tham vọng, nói thẳng ra là sợ Đông Ngô. Thằng con Sĩ Huy có tham vọng nhưng tướng tá nó lại không đồng tình, bản thân lại nhát không dám làm đến cùng nên bị Lữ Đại dụ hàng rồi giết chết. Sau thời Sĩ Nhiếp thì Giao Châu thuộc về Ngô, lại loạn um như cũ cho đến khi Đào Hoàng bình định.

Nói chung là do không có người tài ( hoặc chỉ có mình Khu Liên, nhưng uy tín ông này ko vượt quá cộng đồng người Chăm nên không sách động cả Giao Châu được). Mới Lữ Đại, Đào Hoàng đã đánh không nổi. Thậm chí đánh Đào Hoàng, có cả Tư Mã Chiêu ủng hộ, sai Dương Tắc ( cha này cựu thần nhà Thục, thân với bọn Lưu Bị lắm) sang phụ mà vẫn thua thì còn làm ăn gì được nữa.
 
Quân Sư bên Ngụy thì Quách Gia là bá nhất.Về sau có Giả Hủ cũng giỏi nhưng ông này sống ẩn nhẫn nhiều,hỏi thì trả lời còn không thì kệ lên ít người để ý.Còn Tuân Úc,Tuân Du thì giỏi nội chính thôi.
 
Giả Hủ là thiên tài quân sự của Tào Tháo, là người Tào kính nhi viễn chi vừa kính vừa sợ, là người biết nhìn cái đại cục cũng như kỳ mưu ... cuộc đời giả hủ hiếm khi ra mưu kế nhưng đã là mưu của giả hủ thì ko có thất bại..... "Giả Hủ đươc đánh giá mưu giới kỳ thủ, chuyên bày mưu tính kế, kế nào cũng có thể khiến đối phương xất bất xang bang bất kể là bản lĩnh tới đâu của Hủ. Hùng mạnh như Lữ Bố mà còn bị Hủ hiến kế cho bọn Lý Thôi, Quách Dĩ đánh cho tan tác, bật ra khỏi Trường An. Cơ mưu như Tào Tháo mà còn bị trúng kế của Hủ, toàn quân bị tiêu diệt ở Uyển Thành, mất luôn cả hổ tướng là Điển Vi lẫn con yêu là Tào Ngang." ( trích của 1 bạn trong forum....
.. 1/Theo Đổng Trác : là mưu sĩ chính của Đổng Trác chứ ko phải Lý Nho , về sau Lý Nho là con rể Đổng Heo nên mọi chuyện khác, là người bày mưu cho heo vào đánh đông dẹp bắc dọn đường vào Trường An, khi vào Trường An rồi thấy đổng heo tàn bạo bất nhân đoán được sớm diệt vong nên xin theo con rể đổng trác là ngưu phụ ra Thiểm Tây tránh được kiếp nạn với lý do là " phụ giúp việc quân"
...2/Cái khủng khiếp tiếp theo là sau khi đổng heo chết, giả hủ theo vua về trường an, đóng quân ngoài thành với lý thôi quách dĩ , Hủ dùng liên hoàn kế đầu tiên hiến kế Lý Thôi phao tin diệt Tư Đồ Vương Doãn ( do lý thôi , quách dĩ là bộ tướng cũ của Đổng heo nên ko được tha tội),,,,,,,tiền vào kinh giết vương doãn, đánh bại Lữ Bố ( thất bại đầu của họ Lữ bắt đầu sự nghiệp chạy lung tung lăn tăn).....1'Chính vì lời khuyên này của Giả Hủ mà nhân dân thành Trường An đã phải chịu nhiều tang tóc khi bè đảng của hai người này lộng quyền và lạm sát gây nên những trận "động loạn trong kinh thành".Sử gia Bùi Tủng Chi đã chỉ trích rất gay gắt Giả Hủ, ông ta cho rằng:"Chiến loạn tứ phương, quốc gia phân liệt, tai ương xuất hiện liên tục. Bang quốc có nguy cơ bị diệt vong, lê dân chịu muôn điều oan khốc. Há chẳng vì lời nói suông của Giả Hủ chăng? Tội ác của Hủ, không gì to hơn! Những trận động loạn từ xưa đến nay, chưa từng thảm liệt như loạn Đổng Trác vậy!"( trích trong wiki )
....3/Theo trương tú : hiến kế cho Trương Tú liên minh với Lưu Biểu. Năm 197, Tào Tháo tấn công Trương Tú. Giả Hủ hiến kế cho Trương Tú giả vờ đầu hàng và đã dùng hỏa thực hiện một cuộc tập kích vào quân của Tào Tháo trong trận chiến Uyển Thành, tiêu diệt toàn bộ quân Tào. Tào Tháo trốn thoát với sự nỗ lực của Điển Vi, viên tướng đã liều mạng hi sinh để ngăn quân Trương Tú truy kích Tào Tháo. Ngoài ra trong trận chiến Uyển Thành này, Tào Tháo còn mất một người con là Tào Ngang và người cháu là Tào An Dân.

Đỉnh cao của Giả hủ là khi về với anh Tháo :
...4/ Theo Tào :Năm 199, Viên Thiêu gửi thư cho Trương Tú đề nghị ông ta cùng tham gia chinh phạt Tào Tháo. Trương Tú muốn chấp nhận yêu cầu, tuy nhiên, Giả Hủ khuyên Trương Tú không nên theo Viên Thiệu. Sau đó, qua cân nhắc tình thế, Giả Hủ khuyên Trương Tú đầu hàng Tào Tháo.
Giả Hủ đã giúp Tào Tháo đánh bại Viên Thiệu ở trận Quan Độ với mưu kế cắt đứt nguồn cung cấp lương thảo của Viên thiệu trong trận đánh ở Ô Sào, đó là trận chiến bản lề cho chiến thắng của Tào Tháo trong trận Quan Độ. Sau trận đánh này, Tào Tháo đã cơ bản thống nhất Trung Quốc.
Năm 208, Giả Hủ khuyên Tào Tháo rằng không nên đánh Đông Ngô, nhưng ý kiến này không được chấp nhận và kết quả là Tào Tháo đã đại bại trong trận Xích Bích.
Năm 211, quân Tây Lương do Mã SiêuHàn Toại cầm đầu tấn cống quân Tào ở Đồng Quan. Tào Tháo dẫn quân đánh trả và bị bại trong trận Đồng Quan. Giả Hủ hiến kế cho Tào Tháo ly gián Mã Siêu và Hàn Toại bằng việc xóa bức thư gửi cho Hàn Toại và thông báo cho Mã Siêu biết gây nghi ngờ nội bộ. Kế sách này mang tính then chốt của chiến thắng của Tào Tháo trong chiến dịch Đồng Quan.
Năm 220 , Tào Phi có dò hỏi Giả Hủ xem thực lực của nước Ngụy liệu có đủ sức tấn công Đông Ngô hay Thục Hán. Giả Hủ cho rằng thực lực quân Ngụy vẫn chưa đủ sức để tấn công Ngô hay Thục. Tào Phi không nghe lời ông và một lần nữa phải chịu một thất bại lớn khi đánh Đông Ngô.
....... cuộc đời giả hủ là cuôc đời của mưu lược..... đã là mưu kế của giả hủ thì ko biết đến thất bại..... chẳng qua do ông này ko ham chức tước mà ko mún kiến công lập nghiệp nhiều nên đa phàn ở lại hậu phương khi tào đã có nhiều mưu sĩ theo hầu rồi.
Theo ý của mình là thế này , quả thật danh xưng " bất bại quân sư " quả thật xứng đáng lắm , xứng đáng lắm Gỉa Hủ ơi ^o^ . Mình lại đc 1 lần mở rộng tầm mắt về 1 vị quân sư tài ba ko kém Quách Gia , Tuân Úc của Tào ^o^ . Ông này qua lời trích của bạn thì mình nhận xét rằng : Gỉa Hủ là vị quân sư thiên về mưu lược bày kế, cách làm của ông là khi nào chắc chắn 100% thắng ông sẽ bày mưu , một khi ông bày mưu nghĩa là chiến thắng đã cận kề , đồng nghĩa với việc Gỉa Hủ là người kiên nhẫn , nhìn sâu , cách tính toán của ông đáng nể ko kém gì GCL . Nếu so ra nữa thì ông hơn GCL 1 bậc , vì sao ? Vì ông biết lựa chủ mà đi , biết thức thời . Mà về trận Trường An , thằng Lữ Bố ngu như bò thua cũng đáng mà ^o^ ?
 
Sĩ Nhiếp giỏi về nội chính, làm quân vụ, lo cho dân chúng chứ đâu có dã tâm xưng bá thiên hạ.

Chưa kể vùng Giao Chỉ khỉ ho cò gáy, cức chim không có, chiến hỏa không lan tới, dân sống trong cảnh thái bình thịnh thế thì ai thèm đầu quân lên phía bắc xa xôi, tranh nhau cái Trung Nguyên bé tí đó @@!.

Nói chung, người phương Nam ăn no mặc ấm quen rồi, nên khi vó ngựa phương Bác tràn xuống thì thua xiểng niểng. ( Điển hình Tống - Kim, Minh - Thanh) ...
Bạn ấy ghi Sĩ Nhiếp là giỏi trị an với ngoại giao mà bạn =.=
 
Nãy ông Sep nói thời Tào Tuấn thì tui nghĩ không đúng. Thặc ra tới khi Tào Tuấn lên ngồi là thế lực Tư Mã Ý phát triển lớn mạnh rồi, Tào Tuấn và các thằng đế khác như rối bù nhìn thôi, chẳng có quyền lực gì sất.

Nên Ý muốn làm gì chẳng tới lực thằng Tuấn nói đâu. Và việc Ý muốn làm nhất là đánh bại nước Thục ( phá vỡ cái giang sơn do chính tay Gia Cát Lương xây nên) nhằm thõa mãn đam mê chiến thắng thôi. Bại Thục xong, Ý mới quay sang chuyện dẹp đám Tào lóc nhóc, để con cháu mình lên ngôi. Còn Đông Ngô à, chuyện nhỏ .... chẳng qua tốn mấy năm thôi. Vừa vặn đẩy mấy tên tướng mà mình không ưa tới đó đánh nhau. Thằng cũng được, thua chết chẵng sao :))
Ý và Lượng khác nhau bao nhiu cơ chứ ^o^ . Theo mình thì 2 người này như 1 mặt trái ngược nhưng theo cùng 1 con đường ^o^ . Lượng lao động đường phố 1 thằng ốc heo , nhưng trung nghĩa . Ý lao động đường phố 1 thằng ốc heo , nhưng phản quốc . Lượng và Ý như thái cực ý ^o^ . Chỉ là Ý là đúng hơn , vì lao động đường phố 1 thằng ngu chẳng khác gì đi vào chỗ chết cả ^o^
 
Lúc Xích Bích mà Tháo nghe lời anh Hủ là chả có vụ tam quốc luôn đâu.
Đúng ^o^ . Tào ko bại ở Xích Bích thì ko có chuyện Lượng thoải mái tung cánh mà bay đâu ^o^
 
Theo như mấy chuyện xuyên việt mà tụi TQ hay viết thì nó gắn cho bác Hủ cái mắc "Độc Sĩ" đó.đã ra kế là cực độc.Mà tụi TQ nó đánh giá Quánh Gia là quân sư tốt nhất thời TQ đó.
 
Ý và Lượng khác nhau bao nhiu cơ chứ ^o^ . Theo mình thì 2 người này như 1 mặt trái ngược nhưng theo cùng 1 con đường ^o^ . Lượng lao động đường phố 1 thằng ốc heo , nhưng trung nghĩa . Ý lao động đường phố 1 thằng ốc heo , nhưng phản quốc . Lượng và Ý như thái cực ý ^o^ . Chỉ là Ý là đúng hơn , vì lao động đường phố 1 thằng ngu chẳng khác gì đi vào chỗ chết cả ^o^
tội nghiệp khổng minh, bị lưu tai to trước khi chết chơi tâm lý chiến, " nếu con ta ko đủ tài đức thì khanh hãy tự mình đăng cơ " .... ông nào dám, biết đâu lưu tai to cũng chơi chiêu nếu GCL mà ok thì phục quân 2 bên lao ra giết ngay :-"....mà cuộc đời GCL từ khi rời Long Trung đã được thủy kính tiên sinh phán rồi mà , được chủ nhưng ko được thời,...
 
tội nghiệp khổng minh, bị lưu tai to trước khi chết chơi tâm lý chiến, " nếu con ta ko đủ tài đức thì khanh hãy tự mình đăng cơ " .... ông nào dám, biết đâu lưu tai to cũng chơi chiêu nếu GCL mà ok thì phục quân 2 bên lao ra giết ngay :-"....mà cuộc đời GCL từ khi rời Long Trung đã được thủy kính tiên sinh phán rồi mà , được chủ nhưng ko được thời,...
Khổng Minh quá thật tội nghiệp , ngậm ngùi ra đi ở Dốc Trường Bản .... trụ cột cuối cùng của nước Thục cũng phải sụp đổ .... đáng tiếc quá .... :(
 
Theo như mấy chuyện xuyên việt mà tụi TQ hay viết thì nó gắn cho bác Hủ cái mắc "Độc Sĩ" đó.đã ra kế là cực độc.Mà tụi TQ nó đánh giá Quánh Gia là quân sư tốt nhất thời TQ đó.
Chứ gì nữa bạn ^o^ , theo mình thì Quách Gia hơn Gia Cát nhiều ^o^ . Tại yểu mệnh chết sớm mà thôi ^o^ . Xích Bích mà có ông này tham gia thì Tào có đánh cũng chưa chắc là bại ^o^ .
 
Theo như mấy chuyện xuyên việt mà tụi TQ hay viết thì nó gắn cho bác Hủ cái mắc "Độc Sĩ" đó.đã ra kế là cực độc.Mà tụi TQ nó đánh giá Quánh Gia là quân sư tốt nhất thời TQ đó.
bạn biết vì sao quách gia ít xuất hiện, hầu như ko có đất trong tam quốc diên nghĩa nhưng bao giờ cũng được đánh giá là thiên tài quân sự ko, trong tam quốc quách gia chỉ xuất hiện khi đưa ra tiên ngôn dự đoán tôn sách sẽ chết do kiêu căng, kết cục y phóc, khi viên gia chi loạn sau trận viên thiệu mưu sĩ nào của Tào cũng nói bây giờ con Thiệu chia làm 2 quân đàm và thượng nên đánh tiêu diệt đi chỉ có quách gia nói cho trai cò đánh nhau , ngư ông đi câu cá rồi về lụm xác 2 con :))..... kết quả tào tháo nghe theo đem quân đi câu con cá lớn ở kinh châu là lưu biểu, trong thời gian tào chuẩn bị đánh kinh châu thì 2 con cò kia 1 con không chịu nổi nên đầu hàng tào tháo , việc làm của tháo rất dễ dàng là lên tiêu diệt bên con lại, sau đó quét sạch bình định phía Bắc, nói thì chỉ mấy câu nhưng mà sự thật thì cái thiên tài của quách gia ở chỗ này, bạn chơi RTK cụng biet ở phía dưới bắc bìh đường xá xa xôi mà ở đó nổi loạn các bộ tôc rất nhiều mà có quách gia làm quân sư các trận đánh lớn nhỏ tào tháo từ luc diệt 2 viên đến lúc công xuống lưu biểu vừa khớp thời gian ko sai chút nào, nếu 1 người bìh thường có thể tính tới mức đó ko... bất hạnh là lúc đánh phương bắc ông bị nhiễm phong hàn rồi mất năm 37 tuổi trên đường hội quân về Kinh Châu để đánh xích bích......
Quách Gia khác hoàn toàn với Giả Hủ , có thể nói là 2 thái cực, Giả Hủ thâm trầm mưu sâu kế hiểm, suy nghĩ rồi mới ra tay, Quách Gia thì ứng biến linh hoạt và đặc biệt rất quyết đoán.......
 
Thì ko phải là mình không biết mấy cái sự tích đó.Mà chủ yếu là trong TQDN thì bác La miêu tả bác Khổng Minh bá quá lên mọi người hay bị che mắt thôi.Bên TQ nó có 1 cuốn sách nhỏ gì đó bình chọn 10 Quân Sư xuất xắc nhất của TQ thì có Quách Gia mà.Lâu rồi không nhớ nhưng đứng gần top 1 đó.
Trong phe Ngụy thì Quách Gia có lực ảnh hưởng tới Tháo nhiều nhất mà.Có thể nói là phe Ngụy thì tháo Quý nhất Quách Gia và không ai có thể thay thế Quách Gia trong lòng Tháo.
Ngày xưa đọc TQDN thì thích nhất phe Thục nhưng về sau thì vẫn thích phe Ngụy hơn.Bên Thục đúng là tướng có chiến tích kinh thế nhưng mà đại thế vẫn quá kém.Ngụy nắm đại thế tốt hơn và Tháo cũng là người xứng đáng thống nhất tam quốc hơn.Tiếc là bị anh Ý ăn mất.Quá đáng tiếc cho 1 đời Tháo kiêu hùng là vậy.
 
Thì ko phải là mình không biết mấy cái sự tích đó.Mà chủ yếu là trong TQDN thì bác La miêu tả bác Khổng Minh bá quá lên mọi người hay bị che mắt thôi.Bên TQ nó có 1 cuốn sách nhỏ gì đó bình chọn 10 Quân Sư xuất xắc nhất của TQ thì có Quách Gia mà.Lâu rồi không nhớ nhưng đứng gần top 1 đó.
Trong phe Ngụy thì Quách Gia có lực ảnh hưởng tới Tháo nhiều nhất mà.Có thể nói là phe Ngụy thì tháo Quý nhất Quách Gia và không ai có thể thay thế Quách Gia trong lòng Tháo.
Ngày xưa đọc TQDN thì thích nhất phe Thục nhưng về sau thì vẫn thích phe Ngụy hơn.Bên Thục đúng là tướng có chiến tích kinh thế nhưng mà đại thế vẫn quá kém.Ngụy nắm đại thế tốt hơn và Tháo cũng là người xứng đáng thống nhất tam quốc hơn.Tiếc là bị anh Ý ăn mất.Quá đáng tiếc cho 1 đời Tháo kiêu hùng là vậy.
Tháo tài hơn Bị gấp vài ngàn lần , khi chưa có 1 người quân sư tài ba nào lao động đường phố trợ , ông cũng đã tự xây dựng co nghiệp rồi , Lưu bán chiếu thì vẫn loay ngoay gì đâu mà phục hưng nhà Hán gì gì rồi lại ngồi yên tại chỗ . Ko có Gia Cát Bị ko có cơ nghiệp lừng lãy như vậy , còn Tháo ko dựa vào 1 người như Bị , chính đích thân Tháo đã góp công ko ít trong công cuộc thống nhất tRung Hoa , Tháo xứng đáng nhất . Chỉ tiếc trời lại phù hộ cho nhà họ Tư Mã mà thôi .
 
Thì ko phải là mình không biết mấy cái sự tích đó.Mà chủ yếu là trong TQDN thì bác La miêu tả bác Khổng Minh bá quá lên mọi người hay bị che mắt thôi.Bên TQ nó có 1 cuốn sách nhỏ gì đó bình chọn 10 Quân Sư xuất xắc nhất của TQ thì có Quách Gia mà.Lâu rồi không nhớ nhưng đứng gần top 1 đó.
Trong phe Ngụy thì Quách Gia có lực ảnh hưởng tới Tháo nhiều nhất mà.Có thể nói là phe Ngụy thì tháo Quý nhất Quách Gia và không ai có thể thay thế Quách Gia trong lòng Tháo.
Ngày xưa đọc TQDN thì thích nhất phe Thục nhưng về sau thì vẫn thích phe Ngụy hơn.Bên Thục đúng là tướng có chiến tích kinh thế nhưng mà đại thế vẫn quá kém.Ngụy nắm đại thế tốt hơn và Tháo cũng là người xứng đáng thống nhất tam quốc hơn.Tiếc là bị anh Ý ăn mất.Quá đáng tiếc cho 1 đời Tháo kiêu hùng là vậy.
trần thọ là người nước thục mà bạn :)),,, hỏi sao thục ko kiêu hùng.......nói chung đến thế hệ thứ 3 thì mọi thứ ko phải tranh đấu nên tụi thừa kế đều sa sút, ko như thời đầu chinh chiến đấu tranh nên cái gì nó cũng quý... tôn quyền 8 tuổi đã phải theo cha anh đánh trận nên mới làm hoàng đế tốt, thời tiền tam quốc toàn tự thân vận động.... sau lập nước mấy người thừa ké toàn ở nhà bởi vậy thời sau anh tài điêu linh.....
 
Thực ra với sử gia thời đó thì khó nói đúng sai lắm.Dù Trần Thọ là người viết sử nhưng chưa chắc đã công tâm hoàn toàn.Dù công tâm thì đôi khi cũng không hoàn toàn biết hết mọi sự thật được.Như bác La tuy là sáng tác thêm nhiều yếu tố vào nhưng cũng có nhiều cái giải thích cũng hay và mới lạ đó chứ.
Còn đời sau kém hơn đời trước thì cũng như bác nói.Nhưng cũng 1 phần là những kẻ cầm quyền đó cũng ko chịu dùng anh tài nữa.Mỗi thời đều có anh tài cả nhưng mà anh tài có phát huy được sở trường của mình ko thì còn cần người tiến cử,....Thời cổ nó khổ thế chứ không như thời nay.
 
Back
Top