[Chat-chit, tán gẫu]Thảo luận tùm lum về tam quốc

  • Thread starter Thread starter wontak
  • Ngày gửi Ngày gửi
Tào Tháo chết, Tào Phi nghe lời cận thần cướp ngôi nhà Hán, lập ra Ngụy. Tôn Quyền lúc đó xưng thần với Tào Phi, được Tào Phi lập làm Ngô vương, gia phong cửu tích mà. 2 năm sau đại thắng trận di lăng, Tôn Quyền mới thuận theo si khí của quân tướng chọn niên hiệu Hoàng Vũ lập ra nhà Ngô độc lập nhưng vẫn giữ tước hiệu Ngô Vương. 7 năm sau mới xưng đế dời đô về kiến nghiệp..... trong 3 nước bao giờ đông ngô cũng mún yên phận, kinh châu là của ngô nên ngô lấy về là hợp lý,....ai đánh ngô ngô mới phản công thôi...chỉ có thởi tôn sách chu du mới đánh nam dẹp bắc mở rông lãnh thổ.....mà có chi tiết đáng chú ý là đánh đông ngô đa phần là các phe thất bại..... mãi về sau đỗ dự dương hựu nuổi quân hơn 10 năm tạo cả đống thủy quân dùng thịt đè người mơi vào được địa phận ngô quận thì lúc đó ngô cũng đầu hàng....:))
Mình nhớ Ngô đại bại dưới tay Tư Mã là do thằng vua lúc đó quá ngu muội , độc ác , ăn chơi sa đọa mà =.=?
 
Tính ra thì cái gì cũng phải dựa vào vua nhỉ ^o^ . Mà họ Tôn xưng đế sau Bị và Tháo đugns ko ^o^ ? Vậy lúc đó lấy cớ gì vậy bạn ^o^ ?
Tôi cũng không nhớ rõ nữa.Cũng hơn 10 năm rồi không ôn lại mấy truyện này.Nhưng mà theo mình đoán thì chắc là đủ lông đủ cánh rồi.Cũng được sĩ tộc Giang Nam ủng hộ,được lòng dân ở đây rồi lên mới dám xưng đế.Chứ không thì chắc chắn sẽ có người làm phản hoặc từ dã ngay.
 
Mình nhớ Ngô đại bại dưới tay Tư Mã là do thằng vua lúc đó quá ngu muội , độc ác , ăn chơi sa đọa mà =.=?
đúng rồi, mình nói mà, lúc ngụy vào địa phận thì ngô đầu hàng rồi....dương hựu và đỗ dự là do tư mã chỉ định dưỡng quân phạt ngô mà, ngô tồn tại rất lâu là có công lao của địa lợi....
 
Ngày xưa Ngô Khởi thưa với Ngụy Vũ Hầu: "Giữ nước cốt ở đức chứ không ở chỗ đất đai hiểm yếu. Ngày xưa, Tam Miêu bên trái là hồ Động Đình, bên phải là hồ Bành Lãi, nhưng vì không trau giồi đức nghĩa, nên bị vua Vũ diệt. Đô thành vua Kiệt nhà Hạ, bên trái là Hoàng Hà, bên phải là Thái Sơn, Hoa Sơn, núi Y Khuyết ở phía nam, núi Dương Trường ở phía bắc nhưng vì chính sự bất nhân, nên bị vua Thang diệt. Nước của vua Trụ nhà Ân, bên trái là núi Mạnh Môn, bên phải là núi Thái Hàng, núi Trường Sơn ở phía bắc, sông Đại Hà chạy dọc phía nam, nhưng vì chính sự không có đức cho nên bị Vũ vương diệt. Do đó mà xem, thì giữ nước ở đức chứ không ở chỗ hiểm. Nếu mà vua không lo tu đức, thì người trong thuyền đều là nước địch vậy."
Quản Trọng thưa với Tề Hoàn Công:"không nghe lời khuyên của những bậc thánh hiền mới có hại cho quốc gia và thiên hạ."
Trương Hán Siêu cũng viết :"Giặc tan muôn thủa thái bình/Tại đâu đất hiểm, bởi mình đức cao"
Đúng thật! Người được lòng dân là người được thiên hạ vậy. Lưu Bị, Tào Tháo, Tôn Quyền chỉ qua hai, ba đời là đánh mất giang sơn, nhà Tấn cũng vậy. Âu cũng là cái đức mỏng. Không bàn tới việc Lưu Bị nói thật lòng hay không nhưng lời ông nói(hay lời La Quán Trung nói???) :"Vậy bây chớ thấy việc dữ nhỏ mà làm, chớ thấy việc lành nhỏ mà không làm. Chỉ có hiền, đức là làm lòng người phục mà thôi. Như cha đây, đức bạc lắm, chớ bắt chước." Câu này tuyệt không sai.
 
đúng rồi, mình nói mà, lúc ngụy vào địa phận thì ngô đầu hàng rồi....dương hựu và đỗ dự là do tư mã chỉ định dưỡng quân phạt ngô mà, ngô tồn tại rất lâu là có công lao của địa lợi....
Mình thấy như nước Thục có lời nguyền ấy ^o^ . Như trước khi lập Thục là thằng Lưu Chương làm chủ , 1 thằng ngu muội , ko có tài cán gì nghe giặc tới thì run cầm cập . Sao này Lưu Bị bình Thục rồi chết , để ra thằng Lưu Thiện ko khác bao nhiu , cứ như có lời nguyền ý ^o^
 
Ngày xưa Ngô Khởi thưa với Ngụy Vũ Hầu: "Giữ nước cốt ở đức chứ không ở chỗ đất đai hiểm yếu. Ngày xưa, Tam Miêu bên trái là hồ Động Đình, bên phải là hồ Bành Lãi, nhưng vì không trau giồi đức nghĩa, nên bị vua Vũ diệt. Đô thành vua Kiệt nhà Hạ, bên trái là Hoàng Hà, bên phải là Thái Sơn, Hoa Sơn, núi Y Khuyết ở phía nam, núi Dương Trường ở phía bắc nhưng vì chính sự bất nhân, nên bị vua Thang diệt. Nước của vua Trụ nhà Ân, bên trái là núi Mạnh Môn, bên phải là núi Thái Hàng, núi Trường Sơn ở phía bắc, sông Đại Hà chạy dọc phía nam, nhưng vì chính sự không có đức cho nên bị Vũ vương diệt. Do đó mà xem, thì giữ nước ở đức chứ không ở chỗ hiểm. Nếu mà vua không lo tu đức, thì người trong thuyền đều là nước địch vậy."
Quản Trọng thưa với Tề Hoàn Công:"không nghe lời khuyên của những bậc thánh hiền mới có hại cho quốc gia và thiên hạ."
Trương Hán Siêu cũng viết :"Giặc tan muôn thủa thái bình/Tại đâu đất hiểm, bởi mình đức cao"
Đúng thật! Người được lòng dân là người được thiên hạ vậy. Lưu Bị, Tào Tháo, Tôn Quyền chỉ qua hai, ba đời là đánh mất giang sơn, nhà Tấn cũng vậy. Âu cũng là cái đức mỏng. Không bàn tới việc Lưu Bị nói thật lòng hay không nhưng lời ông nói(hay lời La Quán Trung nói???) :"Vậy bây chớ thấy việc dữ nhỏ mà làm, chớ thấy việc lành nhỏ mà không làm. Chỉ có hiền, đức là làm lòng người phục mà thôi. Như cha đây, đức bạc lắm, chớ bắt chước." Câu này tuyệt không sai.
Cái này bạn copy hay tự viết vạy ^o^ ? Viết hay và sâu sắc thật , nêu cao đạo nghĩa , nói đúng về việc nhân đức của 3 vị Lưu , Tào ,Tôn . Nêu đúng 1 điều đó là dụ có địa lợi , ko có đức thì nước mất nhà tan , nêu ra chính xác và tỉ mỉ , mình tự tin rằng ... là bạn đã copy ^o^
 
Mình thấy như nước Thục có lời nguyền ấy ^o^ . Như trước khi lập Thục là thằng Lưu Chương làm chủ , 1 thằng ngu muội , ko có tài cán gì nghe giặc tới thì run cầm cập . Sao này Lưu Bị bình Thục rồi chết , để ra thằng Lưu Thiện ko khác bao nhiu , cứ như có lời nguyền ý ^o^
vậy bạn có thấy tào triệu thiên tử lệnh chư hầu, đời sau con cũng y chang bị tư mã làm y như việc mình làm lúc trước , :))
 
Thực ra mấy việc kiểu đó thì tụi TQ sử dụng xuất ý mà.Là thủ đoạn cầm quyền thôi.Giống như về sau có vụ Nhiếp Chính đó.
 
vậy giờ mình nêu câu hỏi cho mấy bạn nha : ai cũng biết ngũ hổ tướng của thục là ai, nhưng thật ra trong lịch sử thục ko hề có ngủ hổ tướng mà chỉ có tào tháo phong tước cho 5 tướng đi theo mình nhiều công trạng đặt tên là ngũ tử lương tướng : đứng đầu là Trương Liêu, Nhạc Tiến, Vu Cấm, Trương Cáp và Từ Hoảng, trong này mình chỉ nể mỗi Trương Hợp Phì, Trương Cáp và Tử Hoãng, Nhạc Tiến là đại tướng công thành lun đi đầu ( giống giống Cao Thuận ),....Vu Cấm vì giữ thân hàng Quan Vũ sau bị Tào Phi biếm nhục đến chết.... vậy nếu được xét bạn chọn ngũ tướng của Ngô là ai : điểm đặc biệt là phải khi Ngô lập quốc mới được tính( Thái Sử Từ chết sớm nên ko được tính nha ) : nêu ra chiến công tiêu biểu .. để xem ai là người công trạng nhiều nhất ~^o^~
 
Tính ra thì cái gì cũng phải dựa vào vua nhỉ ^o^ . Mà họ Tôn xưng đế sau Bị và Tháo đugns ko ^o^ ? Vậy lúc đó lấy cớ gì vậy bạn ^o^ ?
Xưng Vương thôi.
 
vậy giờ mình nêu câu hỏi cho mấy bạn nha : ai cũng biết ngũ hổ tướng của thục là ai, nhưng thật ra trong lịch sử thục ko hề có ngủ hổ tướng mà chỉ có tào tháo phong tước cho 5 tướng đi theo mình nhiều công trạng đặt tên là ngũ tử lương tướng : đứng đầu là Trương Liêu, Nhạc Tiến, Vu Cấm, Trương Cáp và Từ Hoảng, trong này mình chỉ nể mỗi Trương Hợp Phì, Trương Cáp và Tử Hoãng, Nhạc Tiến là đại tướng công thành lun đi đầu ( giống giống Cao Thuận ),....Vu Cấm vì giữ thân hàng Quan Vũ sau bị Tào Phi biếm nhục đến chết.... vậy nếu được xét bạn chọn ngũ tướng của Ngô là ai : điểm đặc biệt là phải khi Ngô lập quốc mới được tính( Thái Sử Từ chết sớm nên ko được tính nha ) : nêu ra chiến công tiêu biểu .. để xem ai là người công trạng nhiều nhất ~^o^~
Mình thấy Trương Liêu đứng đầu ngũ hổ tướng nước Nguỵ đấy. Ngô thì không biết nhưng đô đốc của Ngô thì đời nào cũng dữ dội cả.
 
đánh giá mưu sĩ số 1 trung quốc thì mình chắc phải là khương tử nha. khả năng nội chính và mưu kế của ông thì khỏi phải bàn. nội chính thì quản trọng cũng đỉnh. còn về dùng binh thì là tôn, ngô, bạch, hàn. nếu tính cả sau này thì là lý, nhạc. dưới cơ một chút là liêm, mục, vệ, hoắc (tôn tử, ngô khởi, bạch khởi, hàn tín, lý tĩnh, nhạc phi, liêm pha, lý mục, vệ thanh, hoắc khứ bệnh)

Các bác có thể đọc thêm tác phẩm "Dịch Trung Thiên phẩm tam quốc" để có thêm thông tin về tam quốc. đây là một tác phẩm rất hay đáng để đọc nếu như muốn tìm hiểu kĩ hơn về thời kì này. nếu thích có thể đọc thêm tác phẩm "Luận anh hùng" của cùng tác giả.

đọc xong "Dịch Trung Thiên phẩm tam quốc" có thể nhiều bác sẽ vỡ mộng và choáng váng khi so sánh với hình tượng các nhân vật trong tam quốc diễn nghĩa của la quán trung

chỉ tiếc mỗi Quách Gia

Thiên sinh Quách Phụng Hiếu
Hào kiệt quán quần anh.
Phúc nội tàng kinh sử,
Hung trung ẩn giáp binh.
Vận mưu như Phạm Lãi,
Quyết sách tự Trần Bình.
Khả tích thân tiên táng,
Trung Nguyên lương đống khuynh.


Dịch:
Trời sinh Quách Phụng Hiếu
Hào kiệt đã nức danh
Ruột chứa đầy kinh sử
Bụng xếp chật giáp binh
Lập mưu ngang Phạm Lãi
Bày mẹo tựa Trần Bình
Đáng tiếc lại chết sớm
Trung Nguyên cột trụ nghiêng


Dịch:
Trời sinh Quách Phụng Hiếu,
Hào kiệt đứng hàng đầu.
Bụng chứa đầy kinh sử,
Giáp binh tiềm ẩn sâu.
Ra mưu như Phạm Lãi,
Quyết sách tự Trần Bình.
Đáng tiếc chết quá sớm,
Rường cột Trung Nguyên chinh.



Theo học giả Vương Hồng Sến trong tác phẩm “Thú chơi sách” thì kiệt tác “Tam quốc diễn nghĩa” chính thức được dịch và giới thiệu vào Việt Nam với bản dịch đầu tiên của Lương Khắc Ninh năm 1902.
Hơn 100 năm trôi qua, “Tam quốc diễn nghĩa” đã đóng đinh vào tâm khảm của biết bao nhiêu thế hệ đọc giả Việt với những hình tượng nhân vật mặc định như một Tào Tháo gian hùng độc ác, một Lưu Bị nhân nghĩa xuất chúng, một Gia Cát Lượng tính toán như thần...

Bằng những chứng cớ đầy thuyết phục từ các tác phẩm chính sử nổi tiếng như “Tam quốc chí”, “Hậu Hán thư”, “Tam quốc sử thoại”… và những suy luận logic đến kì lạ, lần đầu tiên một nhà nghiên cứu lịch sử Trung Quốc đã dày công viết cả nghìn trang sách “lật tẩy” nhà tiểu thuyết La Quán Trung để trả lịch sử trở về với lịch sử. Lần đầu tiên những bí ẩn và ngộ nhận chết người về một thời Tam Quốc bi hùng được khai mở một cách hệ thống nhất chính là nguyên nhân khiến bộ sách “Phẩm Tam Quốc” - 2 tập, của tác giả Dịch Trung Thiên - trở thành cơn sốt văn hóa tại bất cứ nơi đâu từng có mặt của “Tam quốc diễn nghĩa”.

Chỉ riêng ở Trung Quốc, số lượng phát hành của “Phẩm Tam Quốc” đã lên đến hàng triệu bản. Lấy bộ tiểu thuyết đồ sộ “Tam quốc diễn nghĩa” làm đối tượng nghiên cứu, nhà sử học Dịch Trung Thiên đã dựng lại cả một thời Tam Quốc sinh động trong trọn vẹn một ngàn trang “Phẩm Tam Quốc”. Điều khiến cho hàng triệu người choáng váng là lần đầu tiên họ đã thoát ra khỏi sự mê hoặc của tiểu thuyết gia kiệt xuất La Quán Trung để đối mặt với những sự thật lịch sử.

Hàng triệu người phải nhận thức lại lịch sử là công lao của “Phẩm Tam Quốc” và cũng là công lao lớn nhất của Dịch Trung Thiên với các bậc tiền nhân. Đọc công trình của Dịch Trung Thiên mới thấy kinh hoàng về khả năng làm việc của ông. Để chuẩn bị “vạch trần” mỗi một chi tiết lịch sử bị tiểu thuyết hóa của nhà tiểu thuyết La Quán Trung, Dịch Trung Thiên đã trích dẫn hàng loạt những chi tiết chính sử đáng tin cậy nhất, đòi hỏi một sức đọc phi thường và những suy luận logic nhất với một khả năng tư duy mạch lạc.

Dịch Trung Thiên đã giội một gáo nước lạnh xuống tất cả những độc giả hâm mộ cuồng nhiệt “Tam quốc diễn nghĩa” khiến cho họ phải bàng hoàng vỡ mộng mỗi khi lật giở từng trang sách của ông. Phần nghiên cứu có giá trị và hấp dẫn nhất trong bộ sách phải nói đến trên 200 trang sách nghiên cứu về nhà quân sự Tào Tháo. Dịch Trung Thiên đã khẳng định rằng “những việc Tào Tháo làm chứng tỏ Tào Tháo không hổ là một chính trị gia nhìn xa trông rộng, một đại anh hùng chống trời đạp đất trong thời đại thiên hạ đại loạn”. Dịch Trung Thiên đã đưa ra hàng trăm luận cứ lịch sử để chứng minh cho quan điểm của mình và minh oan cho Tào Táo trong “Tam quốc diễn nghĩa”.

Ví như Tào Tháo luôn vờ hồ đồ, nhập nhằng bên nào cũng được. Đó là đạo “Trung dung” mà mọi người thấy khó hiểu và Tào Tháo đã đạt đến cái tinh túy của đạo Trung dung. Chính vì vậy, cho đến lúc chết, số mưu sĩ hạt nhân, mưu sĩ quan trọng của Tào Tháo có đến 102 người. Nhiều mưu sĩ danh tiếng ngay từ thời kỳ đầu như Tuân Úc, Tuân Du, Giả Hủ, Quách Gia và Trình Dục.

"Phầm Tam Quốc" phần 2. Điều đáng nói là các vị này đều chủ động đến với Tào Tháo. Dịch Trung Thiên đã đưa ra những chi tiết mà “Tam quốc diễn nghĩa” đã “lờ” đi không nói về Tào Tháo như: Trương Tú đã hai lần làm phản nhưng khi nghe lời Giả Hủ ra hàng, Tào Tháo đã vui mừng đón Trương Tú, mở tiệc đón mừng còn phong ngay làm Dương Võ tướng quân thể hiện Tào Tháo là người rất biết dụng người hay ngay cả việc vợ Tào Tháo xuất thân từ con hát nhưng lại có đức độ thể hiện ngay Tào Tháo rất thực tế, không trọng hư danh, Tào Tháo đã từng đưa dân lành chạy cùng mình khi thua trận…

Chân dung Tào Tháo qua “Phẩm Tam Quốc” là một vị dũng tướng đầy mưu lược, một nhà quân sự tài ba lỗi lạc nhưng cũng đầy phức tạp. Dịch Trung Thiên đã khẳng định rằng “Tôi không gọi Tháo là anh hùng mà là gian hùng” bởi lẽ “Tào Tháo đại khí, thâm trầm, phóng khoáng, hào sảng, siêu thoát, nhạy bén, hòa hợp, quỷ quyệt, xảo trá, lạnh lùng, tàn nhẫn đúng là một nhân vật cực kì phong phú”.

“Nghi án Xích Bích” là một chương nhỏ trong tập I đã khẳng định những chi tiết đầy bất ngờ trong trận chiến được cho là ác liệt nhất trong lịch sử quân sự Trung Quốc. Dịch Trung Thiên đã lý giải hoàn hảo các nghi án Xích Bích xoay quanh 4 câu hỏi cốt lõi “chiến tranh của ai?”, “quy mô thực sự thế nào?”, “thời gian địa điểm” và “nguyên nhân thắng bại”. “Nghi án Xích Bích” cuốn hút người đọc từ đầu đến cuối, liên tục khiến người đọc thốt lên kinh ngạc và quan trọng hơn giúp người đọc có một cái nhìn xác thực vào lịch sử.

Là một tác phẩm nghiên cứu sử học nhưng “Phẩm Tam Quốc” được Dịch Trung Thiên viết hết sức sinh động về hình tượng nhân vật từ đời sống nội tâm đến đối thoại khiến người đọc không những không cảm thấy khô khan, nhàm chán mà bị cuốn vào từng sự kiện, từng trận đánh, từng ý đồ, mưu lược của nhân vật. “Phẩm Tam Quốc” trước hết còn hấp dẫn ngay ở chỗ cung cấp cho người đọc những bí ẩn và khai mở những ngộ nhân lịch sử. Điều đó có nghĩa với thành công cốt lõi ngay từ lượng thông tin đặc biệt độc đáo cùng với khả năng diễn đạt lịch sử bằng văn phong tiểu thuyết đủ để khiến “Phẩm Tam Quốc” có được một vị trí sánh ngang giữa những tác phẩm lịch sử và văn học kiệt xuất thời Tam Quốc.

Trong phần “Lời sau cùng”, nhà sử học Dịch Trung Thiên viết: “Lời chưa hết và cũng không thể nói hết được. Vẫn phải nói lại một câu: Biểu dương, phê bình đều rất hoan nghênh, hiểu về tôi, trị tội tôi, xin tùy các vị”. Thế mới biết viết về các bậc tiền nhân, hậu thế phải có tâm lắm. Và để hiểu được tác giả cuốn sách cũng còn phải trông đợi rất nhiều ở những người đọc có tâm.

“Phẩm Tam Quốc” do NXB CAND và Công ty sách Phương Đông ấn hành. Sách gồm 2 tập với 972 trang.


 
:-(||> Sao giờ bàn tới lịch sử rồi ghê vậy ....

Ủa, thế mấy tên như Hạ Hầu Đôn, Hạ Hầu Uyên, Tào Hồng, Tào Nhân không có trong list à ?! Vu Cấm giỏi về luyện binh chứ đánh đấm chẳng ra gì, thua cả Đôn ấy chứ.
 
tiêu chuẩn để xét ngũ hổ tướng chủ yếu là ở tài cầm quân. Hạ Hầu Đôn, Tào Hồng thì hầu như chưa bao giờ làm đại tướng chỉ huy một chiến dịch lớn nào cả. Hạ Hầu Uyên lần đầu làm tổng chỉ huy đã vong mạng bởi Hoàng Trung => hệ lụy là mất cả Hán Trung về tay Thục. Tào Nhân bại trận Tân Dã, thất thủ Nam Quận. Thật ra Tào Nhân cũng không đến nỗi nào nhưng so với 5 người kia thì lại không có cửa. Còn về Vu Cấm bởi khuynh hướng của TQDN là "ủng lưu phản tào" nên công lao của các tướng Ngụy rất hiếm khi được nhắc đến. Vu Cấm không phải là tướng đánh trận công thành, thế mạnh của ông là luyện binh và trấn giữ, phòng thủ hậu phương. Trong chiến dịch Bộc Dương, Quan Độ, Vu Cấm đều lập đại công, đả bại Trương Tú giải vây Tào Tháo tại Uyển Thành. Một đời chiến công hiển hách là vậy, cuối cùng vì một trận Phàn Thành - Tương Dương mà chết trong tủi nhục...
 
nói đến Vu Cấm lại nhớ có người đưa giả thuyết Cấm đầu hàng là do lệnh của Tào Tháo. Cấm được lệnh giả vờ đầu hàng để sau này làm nội ứng ài dè tình thế biến hoá quá nhanh, Tào Tháo lại chết nên không thực hiện được kế. Tào Phi biết kế của Tào Tháo nhưng do lúc đó Tào Tháo đã chết và Phi muốn bảo vệ danh dự cho Tháo nên hi sinh Vu Cấm coi như không biết. Cấm thì oan ức không biết kêu ai do không có bằng chứng nói ra cũng không ai tin nên mới uất ức mà chết.
 
K biết tiêu chuẩn xét ngũ hổ tướng là gì. Về sự dũng mãnh ngoài chiến trận hay là tài cầm quân.
Nếu xét về dũng mãnh thì ngũ hổ của Ngô chắc thuộc về Cam Ninh - Hoàng Cái - Chu Thái - Thái Sử Từ - Lăng Thống.

Chơi RTK thì tướng Võ tốt nhất của Tào lại là a Đôn và Uyên, trong khi truyện thì 2 anh này như vú em kè kè theo Tháo. Mỗi Uyên sau này được giao giữ Hán Trung thì thọt luôn cái đầu. :(
 
nói đến Vu Cấm lại nhớ có người đưa giả thuyết Cấm đầu hàng là do lệnh của Tào Tháo. Cấm được lệnh giả vờ đầu hàng để sau này làm nội ứng ài dè tình thế biến hoá quá nhanh, Tào Tháo lại chết nên không thực hiện được kế. Tào Phi biết kế của Tào Tháo nhưng do lúc đó Tào Tháo đã chết và Phi muốn bảo vệ danh dự cho Tháo nên hi sinh Vu Cấm coi như không biết. Cấm thì oan ức không biết kêu ai do không có bằng chứng nói ra cũng không ai tin nên mới uất ức mà chết.

Giả hàng khéo anh Bị handsome quyến rủ thì khổ :))
 
Có lần coi phim Quay về thời tam quốc. Đôn đánh Tân Dã trúng kế Gia Cát Lượng, đại bại. Về nhà gặp mặt Tháo, Tháo còn phải an ủi nữa ... Khi Đôn quay ra ngoài, Tháo mới rút kiếm chém gãy cái bàn, trút bực lên cái bàn chứ không dám nói gì Đôn. Âu cũng do Đôn theo Tháo lâu, công cao và tình nghĩa nữa nên khó mà trị tội lắm.
 
Ngô được Tào Phi phong Hầu, sau mới xưng Vương ( Không xưng Đế thì phải !?)

Nói thế chứ về sau, Ngô cũng chẳng kém gì Thục vậy. Vua thì ngu, nội bộ lục đục. Đã thế còn mấy con nhỏ tiện nhận, vì tranh giành tình cảm mà dấy binh đánh nhau nữa ( Hơn Thục cái này đấy, ít ra Bị chỉ có mình anh Thiền nối nghiệp thôi)
 
Back
Top