Không thể hiểu nổi tại sao 1 tên tướng tồi như Quan Vũ lại luôn có LEA cao hơn Trương Phi trong RTK?

bakaboybk

Mr & Ms Pac-Man
Tham gia ngày
18/11/09
Bài viết
130
Reaction score
9
Những hành động được ghi lại trong sách sử, chủ yếu là Tam Quốc Chí (thế kỷ thứ 3) của Trần Thọ (người cùng thời):

Xuất thân: Tội phạm giết người bỏ trốn, kiếm ăn bằng nghề đẩy xe.

184: Cùng Lưu Bị và Trương Phi tham gia quan quân đàn áp khởi nghĩa nông dân Khăn Vàng.

190: Dưới cờ Tào Tháo gia nhập liên minh đánh Đổng Trác, không có chiến công gì đáng kể.

198: Tham gia dưới trướng Tào Tháo đánh Lã Bố ở Hạ Bì, không có thành tích gì nổi bật.
Vũ mê mẫn Đỗ Thị (mẹ Tần Lãng) là vợ của Tần Nghi Lộc (tướng cũ Lã Bố) nên yêu cầu Tào Tháo sau khi phá được Hạ Bì phải để Vũ cướp Đỗ Thị làm thiếp. Tào Tháo bắt được trước, thấy gái đẹp nên nẫng tay trên, nhận Tần Lãng làm con nuôi.

200: Lưu Bị phản Tào, bị đánh bại. Vũ giữ thành Hạ Bì không nổi, bị bắt và đầu hàng.
Trong lúc theo Tào Tháo đánh Viên Thiệu, Vũ đột kích bất ngờ và giết được 1 tướng của Thiệu là Nhan Lương, cắt đầu đem về.
Trong khi cuộc chiến Tào - Viên đang diễn ra, Vũ phát hiện Lưu Bị còn sống nên âm thầm bỏ Tào Tháo chạy đi tìm Bị. Tào Tháo không cho người đuổi theo.

208: Tào Tháo xuống phía Nam. Lưu Bị rút chạy khỏi Tân Dã, Vũ đi bằng thuyền, không tham gia gì trong trận Trường Bản, sau đó cũng chẳng có chiến công gì trong trận Xích Bích.
Trong trận Giang Lăng, Vũ được phái đi chặn đường tiếp viện của quân Tào từ phương Bắc, nhưng 2 lần liên tiếp bị Nhạc Tiến và Lý Thông đánh lui, thất bại thảm hại.

210-219: Trong các chiến dịch bình định Kinh Châu, xâm lăng Tây Thục và giành Hán Trung, Vũ đều ngồi chơi xơi nước ở nhà.
Khi Lưu Bị nuốt lời nhượng đất phía nam Kinh Châu cho Đông Ngô, Vũ dẫn quân định qua sông đối đầu quân Ngô, nhưng bị Cam Ninh chặn đứng. Vũ thay mặt Lưu Bị gặp Lỗ Túc để thương lượng, đuối lý và đồng ý trả 3 quận để phe Lưu tập trung đánh Tào ở Hán Trung.

220: Lần đầu tiên trong đời Vũ được cầm đại quân, đi vây đánh Phàn Thành ở Tương Dương. Vu Cấm dẫn quân cứu Tào Nhân, đóng trại ở gần sông không may gặp nước lũ, Vũ nhân dịp đánh hôi bắt được Vu Cấm, xử tử Bàng Đức.
Chiến thắng này nhanh chóng bị lật ngược khi đạo quân cứu viện thứ 2 do Từ Hoảng dẫn đầu phá được vòng vây, đẩy lùi quân Thục.
Trên đường rút lui, binh sĩ nghe tin Kinh Châu đã bị Lã Mông chiếm nên đào ngũ hết, Vũ cùng con trai cả bỏ Mạch Thành chạy trốn, bị tiểu tướng là Mã Trung chặn đường bắt sống. Cha con Vũ bị xử tử ngay sau đó.


Những thành tích được La Quán Trung (hậu nhân 1000 năm sau) chế ra / ghi lại từ tuồng tích trong tiểu thuyết Tam Quốc Diễn Nghĩa (thế kỷ 14):
  • Kết nghĩa vườn đào với Lưu Bị và Trương Phi (tuồng tích)
  • Chém chết tướng của Đổng Trác là Hoa Hùng (trong sử ghi bị Tôn Kiên giết)
  • Cùng Trương Phi và Lưu Bị đánh lui Lã Bố (tuồng chế, không có thật)
  • Xin Tào Tháo tha mạng Trương Liêu (sử chỉ ghi việc Vũ xin Tào Tháo cho cướp vợ Tần Nghi Lộc)
  • Giao ước 3 việc trước khi hàng Tào (không được ghi ở bất kỳ sách sử nào)
  • Chém chết tướng của Viên Thiệu là Văn Sú (chém Nhan Lương là có thật, còn Văn Sú thì không)
  • Qua 5 ải chém 6 tướng (tuồng tích, có thằng ngu nào đứng giữ trên thành lại không sai lính đồng loạt bắn tên xuống cho Vũ thành nhím, mà phải cưỡi ngựa chạy xuống 1 mình để bị chém chết?)
  • Nhận Quan Bình làm con nuôi (Bình là con ruột lớn tuổi nhất của Vũ)
  • Tha Tào Tháo ở Xích Bích để trả ơn (hoàn toàn không có thật)
  • Đánh lấy thành Trường Sa, tha mạng cho Hoàng Trung (Hoàng Trung khuyên Hàn Huyền hàng Lưu Bị, Hàn Huyền đồng ý, Vũ chỉ ngồi giữ Giang Lăng, không đi đâu cả)
  • 1 đao tới hội, coi tướng Ngô như con nít (Vũ đến đàm phán vụ tranh chấp lãnh thổ với Lỗ Túc, đuối lý không cãi lại nổi nên sau này phải nhượng 3 quận cho Ngô)
  • Đánh nhau với Bàng Đức, bị bắn lén trúng tay
  • Đánh cờ trong khi bác sĩ Hoa Đà phẩu thuật "cạo xương" cánh tay (o_O)
  • Khơi dòng nước tạo nên lũ, đánh tan 7 đạo quân (lũ lụt do thiên tai, quân Thục đang bao quanh Phàn Thành, không thể có đủ người hay khả năng chuyển dòng chảy của sông)
  • Sau khi bị bắt, được giải đến chỗ Tôn Quyền, lớn tiếng chửi mắng Ngô Hầu (từ chỗ bị bắt đến kinh đô của Đông Ngô cách xa vạn dặm)
  • Hiện hồn hù chết Lã Mông (Lã Mông bị bệnh còn uống rượu mừng, đột quị nằm 1 chỗ rồi chết)
  • Đầu bị chặt bỏ trong hộp còn mở miệng trợn mắt hù Tào Tháo (lúc chặt đầu rồi bị cầm râu xách lên nên miệng mở, mắt không ai thèm vuốt cho nên không nhắm được)
  • Hiện hồn giúp con trai là Quan Hưng giết Phan Chương (Quan Hưng là quan văn, chưa bao giờ ra trận, Phan Chương 10 năm sau đó mới chết)
  • Laau
Nói chung dù chiến công thật hay chế thì Vũ chỉ chém người là giỏi, còn các lần cầm quân (điểm LEA) đều thất bại thảm hại:
  1. Giữ Hạ Bì không nổi, đầu hàng Tào Tháo.
  2. Chặn đường tiếp tế ở Giang Lăng không được, bị Lý Thông đánh bại, sau bị Nhạc Tiến đốt hết thuyền.
  3. Đánh không thắng nổi ông già Hoàng Trung, không lấy được thành Trường Sa.
  4. Vây Tào Nhân ở Phàn Thành không làm được gì, cuối cùng bị Từ Hoảng phá, phải rút lui, mất Kinh Châu, mất mạng.
Như vậy điểm LEA của Quan Vũ tối đa cũng chỉ khoản 70-80.
Điểm Quan Vũ nếu dựa trên thành tích (tính cả chuyện bịa):
LEA 75
WAR 99
INT 69
GOV 50

Trong khi đó Trương Phi tuy lúc trẻ nóng nảy, nhưng sau này những lần tự mình cầm quân đều chứng tỏ khả năng:
  • Ở Trường Bản dùng nghi binh chặn cầu, khiến quân Tào không dám đuổi.
  • Trong chiến dịch xâm lăng Tây Thục, đánh bại và bắt sống Ngiêm Nhan, thẳng tiến tới Thành Đô.
  • Trong trận Ba Tây, đánh bại Trương Hợp khiến quân Tào phải bỏ ngựa leo qua núi chạy bộ trốn về.
  • Trong trận Hán Trung, quân của Trương Phi cố tấn công nhưng bị tổn thất nặng nề, phải rút khỏi chiến dịch.
Như vậy điểm LEA của Trương Phi phải cỡ 85-95

Nhìn chung thì Trương Phi luôn cầm quân tham gia trong tất cả những chiến dịch thành công nhất của quân Lưu Bị, góp công lớn trong việc lập nên nhà Thục, trong khi đó Quan Vũ hoàn toàn không tham gia các chiến dịch đó. Ngược lại, thất bại của Quan Vũ gây mất Kinh Châu và làm suy yếu ngiêm trọng phe Thục, trực tiếp dẫn đến sự thất bại của Lưu Bị. Không thể hiểu nổi tại sao Quan Vũ lại luôn được điểm cao hơn Trương Phi trong các game RTK...
 
Chỉnh sửa cuối:
Do lão La chém gió hơi quá đà nên trong các nước bị ảnh hưởng bởi văn hóa TQ như Nhật, Hàn, Việt ... thì Vũ rất nổi tiếng về lòng trung thành, vũ lực và được dân gian TQ phong võ thánh và thờ cúng.

Cá nhân mình thì thấy riêng tam quốc đã có nhiều người đáng xưng tụng về lòng trung thành hơn nhiều , ví dụ như Cao Thuận cả đời chỉ theo 1 chủ là Lã Bố cho đến chết vẫn không đầu hàng mặc dù Thuận là người huấn luyện ra Hãm Trận Doanh và Bố đối xử với Thuận cũng chả tốt đẹp cho lắm (chỉ khi chiến đấu mới cho cầm đầu Hãm Trận Doanh). Bất cứ vì lý do gì mà Vũ đầu hàng Tào thì trên danh nghĩa Vũ cũng đã 2 lần phản chủ (1 lần phản Bị theo Tào và sau đó phản Tào theo Bị)

Lưu Bị thì có thể nói là điển hình của chủ nghĩa cơ hội và chủ nghĩa cá nhân. Bị theo ai thì người đó sớm muộn cũng gặp nạn và Bị kế thừa một phần gia sản. Điểm lại những người Bị từng theo thì chỉ có Tào Tháo là ít thiệt hại nhất, còn lại đều dính trấu hết. Công Tôn Toản, Viên Thiệu, Đào Khiêm, Lã Bố, Lưu Biểu đều là nạn nhân của Lưu Bị. Không phải ngẫu nhiên mà Lưu Bị bách chiến bách bại nhưng vẫn có năng lực để "Sơn Đông tái khởi"

Trương Phi được đánh giá là người "thô trung hữu tế" tức là hành xử có vẻ thô lỗ nhưng trong đó lại có tỉ mỉ cẩn thận. Trương Phi còn vẽ rất giỏi, đặc biệt là vẽ tranh mĩ nữ nên hình tượng Trương Phi được lão La mô tả có vẻ không hợp lý lắm. Trương Phi nói thật là khá thảm. Theo Lưu Bị chạy lông nhông nửa đời không thấy nhắc gì đến vợ con cả (ngày xưa lấy vợ rất sớm, Trương Phi gia đình khá giả không có lý do gì mà không có vợ con cả nên có lẽ là đều đã chết trong chiến tranh sau này yên ổn mới lấy Hạ Hầu Thị)


Về vụ LEA thì do Vu Cấm là 1 vị tướng rất thiện chiến nên có lẽ việc Vũ đánh bại Cấm cộng thêm LEA chăng. Ngoài ra Vũ cũng được cộng thêm buff nhờ lão La nên có lẽ KOEI thuận theo dân ý nên tăng chỉ số lên. Giống như buff Gia Cát Lượng INT 100 trong khi thực sự thì Lượng giỏi về nội chính hơn và khá nhiều sự kiện liên quan đến Gia Cát là do lão La chém gió. Hình tượng Triệu Vân trong diễn nghĩa có vẻ là hợp thể của Triệu Vân và Trần Đáo chứ không chỉ riêng Vân
 
Cũng do nhiều người TQ thờ QV nên mà làm chỉ số thấp nó tẩy chay thì mệt.
 
Trương Phi còn vẽ rất giỏi, đặc biệt là vẽ tranh mĩ nữ

Cái này giống mình nè :2onion18:

Giống như buff Gia Cát Lượng INT 100 trong khi thực sự thì Lượng giỏi về nội chính hơn và khá nhiều sự kiện liên quan đến Gia Cát là do lão La chém gió. Hình tượng Triệu Vân trong diễn nghĩa có vẻ là hợp thể của Triệu Vân và Trần Đáo chứ không chỉ riêng Vân

Đúng rồi, Lượng hô phong hoán vũ, bấm quẻ đoán tương lai, bày thạch trận, có phép độn thổ, chế ra trâu gỗ ngựa máy, có bại não mới tin. Thuyền cỏ mượn tên (bắn tên tẩm dầu cháy thuyền bỏ mạng), xỏ mũi Lỗ Túc như trẻ con, 3 lần chọc chết Chu Du, 7 lần bắt Mạnh Hoạch, không thành kế (ngồi đàn trên thành, Ý cho lính bắn thì chết queo) cũng toàn bịa đặt.

Vân thì khỏi nói rồi, gộp 2 làm 1, ghép Trần Đáo vào nhân vật Triệu Vân. Mấy tướng Vân đâm chết toàn bịa:
- Khúc Nghĩa (sử chép ngạo mạn bị Viên Thiệu giết)
- Cao Lãm (không chết ở Trường Bản, sau làm lên chức to)
- Hạ Hầu Ân (nhân vật chế)
- Chu Nhiên (ông này sau lên Đô Đốc, sống lâu hơn Vân 20 năm)
- đâm chết 5 cha con tướng Ngụy (toàn nhân vật chế)
Thậm chí nhìn Mi phu nhân nhảy xuống giếng tự vẫn cũng chế, 2 vợ Lưu Bị đều sống sót qua trận Trường Bản hết. Đến cứu Lưu Bị cũng xạo, là Trấn Đáo (trưởng đội hộ vệ của Bị) cứu.

Ngoài ra còn tay Mã Siêu nữa chứ. Toàn bịa đặt.
- Không phải cháu chắt Mã Viện gì cả, chỉ cùng họ Mã thôi.
- Làm phản khiến cha và anh bị giết chứ không phải cha bị giết mới tức giận tạo phản.
- Không đâm chết Lý Thông (Lý Thông là nghĩa sĩ nổi danh, đánh bại Quan Vũ ở Giang Lăng, năm sau bệnh chết)
- Không đấu với Hứa Chử, ngược lại bị Hứa Chử trừng mắt nên sợ chết khiếp không dám động thủ.
- Thua trận liên tiếp khiến vợ con bị giết, về ở nhờ Trương Lỗ rồi lại phản Lỗ, bỏ rơi vợ 2 và con 2 lại Hán Trung.
- Chẳng đấu với Trương Phi gì cả, tự chạy sang Lưu Bị xin hàng luôn.
- Bành Dạng uống rượu tán dóc nói lỡ mồm, Siêu chạy đi mách lẻo hại người.
- Chết trên giường như 1 con đàn bà, chẳng làm được trò trống gì.
- Sau này thằng em Mã Đại cũng vô dụng, còn âm mưu cùng Dương Nghi hãm hại Ngụy Diên, làm Thục mất tướng giỏi.
 
Chỉnh sửa cuối:
Khương Tử Nha định cơ nghiệp 800 năm cho nhà Chu, Trương Lương giúp Lưu Bang gây dựng nhà Hán 400 năm INT 100 còn nói được. GCL suy cho cùng chỉ giúp chủ phân 1/3 TQ nên INT 100 là quá đà

Không có Gia Cát Lượng quấy rối thì có lẽ Nguỵ đã sớm thống nhất thiên hạ và TQ không bị dính loạn ngũ hồ tí nữa thì diệt tộc. Vì muốn thể hiện bản thân nên Lượng mới theo đầu Lưu Bị, nắm toàn bộ quyền lực. Lưu Bị nổi tiếng về con mắt nhìn người và chỉ thác cô cho hai người là Lý Nghiêm và GCL nên có lẽ trong mắt của Lưu Bị thì Lý Nghiêm cũng là người có tài năng lãnh đạo đất nước. Lý Nghiêm thua trong cuộc đấu tranh chính trị với GCL nên mới thất thế và chết nên có thể thấy là GCL muốn hoàn toàn điều khiển mọi thứ trong tay mình mà không tin ai cả. Nếu xét theo lịch sử TQ thì GCL có lẽ là tội nhiều hơn công vì đã ngăn cản TQ thống nhất dẫn đến cuộc chiến dai dẳng hết sạch quốc lực và nguyên khí của nguỵ thục ngô.

Tôn Quyền cũng cực đáng suy nghĩ. Nhìn cách 4 đại đô đốc của Đông Ngô chết, hoàn cảnh chính trị lúc đó và ảnh hưởng của 4 đại đô đốc đến quyền lực của Tôn Quyền thì có thể thấy thời điểm cái chết của 4 đô đốc đều cực có lợi cho Tôn Quyền khi giúp Quyền thâu tóm quyền lực vào tay mình. Cái chết của Tôn Sách cũng rất kì lạ và có khá nhiều nghi vấn nhưng được lợi lớn nhất vẫn là Tôn Quyền. Liệu có phải đứng đằng sau tất cả đều là Tôn Quyền.

Ngoài ra diễn nghĩa bôi bác nhất là Chu Du. Chu Du là người tuấn tú có khí chất cao quý, khoan dung, độ lượng. Chu Du phẩm hạnh tốt, biết trau dồi nhân phẩm, biết đánh trận, hiểu nghệ thuật, âm nhạc lại càng tinh thông. Có vợ đẹp lại làm quan to thì sao phải ghen tị với người khác. Một người như vậy, có thể xưng là một vị nho tướng mẫu mực lại bị lão La bôi bác thành kẻ ích kỉ nhỏ nhen đến nỗi tức chết.

Đọc "Phẩm Tam Quốc" của Dịch Trung Thiên mới thấy nhiều điều đáng để suy ngẫm về Tam Quốc

Trích "Phẩm Tam Quốc"

Nói về Chu Du

Nhắc tới vị danh tướng Giang Đông, người ta thường nghĩ ngay đến câu chuyện “Ba lần chọc tức Chu Du”, là “Đã sinh Du sao còn sinh Lượng” và “Chu Du mẹo giỏi yên thiên hạ, đã mất phu nhân lại thiệt quân” v.v… Tiếc thay, đó là tiểu thuyết, không phải lịch sử, trong sử Gia Cát Lượng chưa từng chọc tức Chu Du. Và dù có chọc tức cũng không thể chết được. Vì sao vậy? Bởi vì Chu Du tính tình mạnh mẽ, hào phóng. Tam quốc chí nói Chu Du “khoan dung độ lượng”, tính tình phóng khoáng, rộng rãi, được người cùng thời đánh giá rất cao. Lưu Bị nói Chu Du “rất độ lượng”, Tưởng Cán nói “Du là người thanh lịch”. Nhân tiện nói thêm, Tưởng Cán cũng bị oan uổng. Tưởng Cán có đến doanh trại của Chu Du, nhưng đó là sau trận chiến Xích Bích hai năm, đương nhiên không phải lừa lấy cắp thư sách gì đó. Tưởng Cán không phải mũi trắng, ngược lại còn đẹp trai. Giang Biểu truyện nói “Cán có tư thế, có tài hùng biện, khắp cả vùng Giang Hoài không ai được vậy”, xem ra đây là nhân vật khôi ngô, tài mạo song toàn.

Chu Du cũng vậy, một anh hùng cực kỳ tuấn tú. Thời đó ai ai cũng rõ Chu Du khôi ngô “tuấn tú”. Tam quốc chí nói Chu Du “mạnh mẽ, dung mạo tuyệt đẹp”, còn nói “Người Ngô còn gọi là Chu lang”. Lang, là trai trẻ. Gọi lang là có ý tán thưởng sắc đẹp. Vì vậy, “Chu lang” tức là “Chu tuấn tú”. Đồng thời, Tôn Sách cũng là “Tôn lang”, tức là “Tôn tuấn tú”. Đương nhiên, cái “tuấn tú” của một người không chỉ nói đến bề ngoài, mà quan trọng nhất là nói đến khí thế bên trong. Vừa khéo, Chu Du là người khí chất cao quý, khoan dung, độ lượng. Chu Du phẩm hạnh tốt, biết trau dồi nhân phẩm, biết đánh trận, hiểu nghệ thuật, âm nhạc lại càng tinh thông. Dù rượu đã được ba tuần, người đã lâng lâng, nhưng vẫn biết được ban nhạc diễn tấu chuẩn xác hay không. Nếu sai thì Chu Du đã quay đầu lại nhì, thời đó, người ta nói, “Khúc có sai, Chu lang nhìn”. Vì vậy, tôi ngờ rằng Chu Du chỉ huy quân đội cũng giống như chỉ huy ban nhạc, biến chiến tranh thành nghệ thuật, trận đánh thật ngoạn mục, giống như một tác phẩm nghệ thuật.

Chu Du đánh trận cũng rất đẹp. Ở trận Xích Bích, Chu Du là tổng chỉ huy tiền phương của liên quân Tôn Lưu. Trong Xích Bích hoài cổ của Tô Đông Pha nói, :nhớ lại Công Cẩn năm đó, mới cưới Tiểu Kiều, kiêu hùng anh dũng, quạt lông khăn lượt, nói đấy cười đấy mà giặc mạnh một thời đã biến thành mây khói”. Quạt lông, quạt làm bằng lông. Khăn lượt, khăn dệt bằng tơ lụa. Quạt lông khăn lượt tượng trưng cho sự nho nhã lúc đó. Quý tộc và quan viên thường đội mũ. Mũ cao, áo rộng, thắt đai, thể hiện “Hán quan uy nghi”. Nhưng vào những năm cuối thời Đông Hán, không đội mũ mà quấn khăn trở thành thời thượng của danh sĩ. Nếu thân là tướng soái mà quạt lông khăn lượt thì đấy là phong thái của nho tướng. Chẳng khó khăn gì, chúng ta có thể nhớ lại cảnh tượng lúc đó: Quân Tào bày trận ở Trường Giang, chiến thuyền san sát, quân kỳ phấp phới, người Giang Đông kinh hồn lạc phách, run sợ hãi hùng, nhưng Chu Du vẫn như không, ung dung tự tại. Chu Du đầu quấn khăn, tay cần quạt, bày mưu trong trướng, theo kế chỉ huy, cuối cùng đã khắc địch, lấy ít đánh nhiều giành lấy phần thắng. Thực là chuyện hãi hùng đáng sợ! Chu Du lúc này được coi là thiếu niên anh hùng, ý chí ngời ngời, chiếu sáng khắp nơi!

Đương nhiên, chiến tranh không phải là nghệ thuật, không thể phóng khoáng nhường ấy, nho nhã nhường ấy, phong lưu cởi mở nhường ấy, càng không thể cười cười nói nói, không thể “giặc mạnh” một thời đã “biến thành mây khói”. Chu Du lúc này, đã cưới Tiểu Kiều 10 năm rồi, không phải “vừa cưới Tiểu Kiều”. Tô Đông Pha nói vậy là muốn khắc họa rõ hình tượng anh hùng của Chu Du. Tác phẩm văn học không thể coi là lịch sử, nhưng muốn nói Chu Du là anh hùng nho nhã trong lịch sử thì đại thể là được. Chu Du mới 24 tuổi đã được Tôn Sách phong là “Kiến Uy trung lang tướng”, cử ra chiến trường lập công dựng nghiệp. Cũng trong năn ấy Tôn Sách và Chu Du cùng cưới con gái Kiều công là Đại Kiều và Tiểu Kiều về làm vợ, Tô Đông Pha gọi đó là “vừa cưới Tiểu Kiều”. Rõ ràng con người Chu Du ở bất kỳ đâu, quan trường, chiến trường hay tình trường, đều được như ý, liệu còn có ai được mọi người hâm mộ hơn thế nữa? Một người trẻ tuổi luôn được như ý thì liệu còn gì để phải ghen tị với người khác và vì ghen tị với người khác mà tức đến chết? Chúng ta cũng ghen tị với Chu Du gần tới mức ấy.

Không sai, Chu Du đã có những lúc đấu tranh công khai hoặc đấu tranh ngấm ngầm với Lưu Bị. Chu Du từng đề nghị với Tôn Quyền giam lỏng Lưu Bị, phân hóa Quan, Trương, sau này chúng ta sẽ nói tiếp. Đây hoàn toàn vì lợi ích chính trị, không vì gì khác. Hơn nữa, những người mà Chu Du nghi sợ là Lưu, Quan, Trương, không phải là Gia Cát Lượng. Thực tình lúc đó Chu Du không hề coi Gia Cát Lượng là địch thủ hàng đầu, vậy cớ gì phải ngầm hại! Ngược lại, Gia Cát Lượng, một người đức độ cao siêu lại được coi là “Ba lần chọc tức Chu Du”, được mô tả thành “kẻ tiểu nhân gian trá hiểm ác” (lời Hồ Thích), nghĩ xem, đau xót biết chừng nào!

Chúng ta thấy, lịch sử xa cách chúng ta, có lúc xa cách đến như vậy.

Thực tế, rất nhiều sự kiện lịch sử, nhân vật lịch sử đều có ba diện mạo, ba hình tượng. 1- Diện mạo được ghi trong chính sử, chúng ta gọi là “hình tượng lịch sử”. Các sử gia luôn chủ trương như vậy. cần phải nói rõ hơn, “hình tượng lịch sử” chưa hẳn là “chân tướng lịch sử”. Liệu lịch sử có “chân tướng” không? Có. Có thể làm rõ không? Khó. Làm rõ chân tướng lịch sử Tam Quốc là rất khó. Bởi chúng ta không sao tìm được tài liệu nguyên thủy, không thể mời được các cổ nhân lên để hỏi, và dù có mời được thì chắc gì họ đã nói thật. Vì vậy, chỉ còn dựa vào những ghi chép trong sách sử, đương nhiên là “chính sử”. Nhưng ngay cả “chính sử” cũng có những chỗ không tin được. Tam Quốc sử thoại của ngài Tư Miễn, một đại sư sử học, nhiều lần nhắc nhở, không thể tin được hết những điều ghi chép trong Tam quốc chí, Hậu Hán thư. Huống hồ Thục Hán của Lưu Bị lại chưa có quan chép sử. Những ghi chép liên quan trong Tam quốc chí đều là những điều “mắt thấy tai nghe” cộng với “lời đồn ngoài đường ngoài chợ”. Như vậy, chỉ còn biết trông vào sự khảo chứng của các sử gia. Nhưng cách nhìn của các sử gia lại không nhất trí. Như việc Thục Hán “nước không có sử, không có quan ghi sử”, nhà sử học thời Đường Lưu Tri Cơ cho đó là lời miệt thị “sỉ nhục Gia Cát”. Rõ ràng là, càng ngày càng khó hiểu. Vì vậy, chỉ có thể coi “hình tượng lịch sử” là những điều ghi chép trong sử hoặc là hình tương do các sử gia chủ trương. Và cũng phải nói rõ, dù là hình tượng, nhưng không phải chỉ có một, đang có những tranh luận.

Loại diện mạo thứ hai là tác phẩm nghệ thuật, bao gồm tiểu thuyết, kịch, chúng ta gọi là “hình tượng văn học”. Đây là loại do các nhà văn chủ trương như Tam quốc diễn nghĩa và các loại Kịch Tam Quốc.

Một loại nữa là diện mạo trong lòng quần chúng, do trăm họ chủ trương, gọi chung là “hình tượng dân gian” như các loại truyền thuyết dân gian và tập tục dân gian, tín ngưỡng dân gian bao gồm cả những hình tượng trong con mắt từng người. Thực ra thì trong con mắt mỗi chúng ta đều có hình tượng một nhân vật lịch sử. Vì vậy, khi một vở kịch lịch sử ra đời, thường nghe mọi người bàn luận “giống hay không giống”. Thực tình, chưa ai nhìn thấy nhân vật lịch sử, nhưng vẫn cứ bàn “giống hay không giống”. Rõ ràng, trong tâm lý từng người đều có sẵn một cuốn “sổ”.

Để hình thành hình tượng văn học, hình tượng dân gian cần có một quá trình lịch sử. Đại thể thì càng về sau càng không dựa vào ghi chép; ý thức chủ quan, sự yêu ghét cá nhân ngày càng nhiều. Đương nhiên, sau khi có quan điểm lịch sử khoa học lại có thể bàn theo cách khác. Như ở phần trên đã nói, sự cảm nhận từ tác phẩm văn học nghệ thuật hơn hẳn từ trước tác sử học. Đầu đường cuối ngõ người người truyền tin, và không thể xem thường lực lượng này. Nhân sĩ dân gian không giống các sử gia, không cần “học hành nghiêm cẩn”, không có áp lực nào, “muốn hát thì hát”. Điều đó vốn chẳng quan trọng gì. Nhưng, như Lỗ Tấn từng nói: “Mặt đất vốn không có đường, người đi nhiều sẽ thành đường”. Cũng vậy, một loại hình tượng, nếu có nhiều người nói sẽ có thể từ “giả tượng” biến thành “chân tướng”.

Nói đến Gia Cát Lượng

Con người Gia Cát Lượng, ít ra cũng từ thời Tấn đã trở thành đối tượng được nhiều người hâm mộ, mê lực tỏa ra khắp nơi, ẩn hiện như mây khói. Thời đó có người tên là Quách Xung, có thể là người tin cậy của Gia Cát Lượng, cảm thấy mọi người sùng bái Gia Cát Lượng như vậy là chưa đủ, mới đưa ra “năm việc kín của Lượng mà người đời chưa nghe”, điều thứ ba trong đó là không thành kế. Lúc chú thích Tam quốc chí, Bùi Tùng Chi đã bác bỏ cả năm việc này. Căn cứ để bỏ không thành kế là: Lúc Gia Cát Lượng đóng quân ở Dương Bình, Tư Mã Ý là đô đốc Kinh châu ở Uyển Thành, thì làm gì có khả năng xuất hiện ở chiến trường Dương Bình, làm gì có cái gọi là không thành kế?

Có điều, đây là câu chuyện rất hay, thế là Tam quốc diễn nghĩa nhắc đi nhắc lại, kịch Tam Quốc diễn đi diễn lại, cái gọi là “Thất không trảm” (mất Nhai Đình, không thành kế, chém Mã Tắc) được diễn đi diễn lại nhiều lần không chán. Nhưng câu chuyện này không có thực, cũng không hợp lô gíc. Thứ nhất, Tư Mã Ý không dám tiến công, sợ trong thành có mai phục. Vậy, phái một toán do thám, có được không? Thứ hai, Tư Mã Ý “quả có thấy Gia Cát Lượng ngồi trên thành lầu, tươi cười rạng rỡ”, khoảng cách cũng không xa lắm, vậy, nên chọn một thần xạ, bắn hạ Gia Cát Lượng xuống lầu, thực hiện “bắt giặc bắt chúa trước”, có được không? Thứ ba, theo Quách Xung khi đó Tư Mã Ý có hai mươi vạn quân, Gia Cát Lượng chỉ có một vạn; theo Tam quốc diễn nghĩa, lúc đó Tư Mã Ý có mười lăm vạn quân, Gia Cát Lượng chỉ có hai ngàn năm trăm người. Tóm lại địch đông ta ít. Vậy, vây ba ngày, vậy mà không đánh, có được không? Làm gì đến đoạn phải quay đầu lui quân? Vì vậy, Bùi Tùng Chi mới nói chắc rằng lời Quác Xung là sai. Bùi Tùng Chi nói: “Như Xung cho hay, Tuyên đế (Tư Mã Ý) cử 20 vạn quân, biết rõ Lượng quân ít lực yếu, nếu nghi có mai phục, thì tăng cường phòng bị, cớ gì phải rút chạy”.

Vì vậy, làm gì có “Không thành kế”. Những điều khác như hỏa thiêu Tân Dã, thuyền cỏ mượn tên đều là từ không mà có. Lửa cháy ở Bác Vọng là có, nhưng đó là Lưu Bị tự đốt (Tiên chủ lập phục binh, rồi đốt đồn ngụy trang, bọn Đôn đuổi tới, phục binh đã phá được), không nghe nói Gia Cát Lượng làm gì ở đây. Hỏa thiêu Xích Bích cũng có, nhưng đó là công lao và chủ ý của Hoàng Cái – bộ tướng của Chu Du, cũng không thấy Gia Cát Lượng làm gì. Mượn gió đông lại càng buồn cười. Gia Cát Lượng “Tắm gội trai giới, mình mặc đạo y, xõa tóc ngất ngưởng”, lên đàn tế gió, giả thần giả quỷ, vì vậy Lỗ Tấn cho hay: Tam quốc diễn nghĩa nói “Gia Cát Lượng nhiều mưu gần như yêu”. “Yêu” ở đây không phải yêu tinh hoặc yêu quái mà là “yêu nhân”, giống như loại ông đồng bà cốt hoặc phù thủy.

Đương nhiên Gia Cát Lượng không phải là “yêu nhân”. Không chỉ không là “yêu nhân” mà là “khôi ngô”. (Dâng biểu Gia Cát Lượng tập của Trần Thọ nói, “thân cao tám thước, dung mạo ngời ngời”. Tám thước thời Hán, tương đương với năm thước năm tấc bây giờ, cũng tức là một mét tám tư. Lúc 26 tuổi, Gia Cát Lượng bắt đầu xuống núi. Hai mươi sáu tuổi đời, cao một mét tám tư, “dung mạo ngời ngời”, hãy tưởng tượng xem đó là một hình tượng như thế nào. Ít ra cũng không phải thân mặc áo đạo, râu dài đầy mặt, còn như quạt lông, khăn lượt có thể là đúng, vì đó là thời thượng và cũng chẳng lợi lộc gì với Gia Cát Lượng. Còn như “quạt lông khăn lượt, nói cười đấy mà giặc mạnh một thời đã biến thành mây khói” là nói đến Chu Du, không phải Gia Cát Lượng. Coi như chuyện “Mượn gió đông” là có thực thì cũng là Chu Du đi “mượn” (truyền thuyết dân gian có chuyện Chu Du mượn gió đông), nếu không thì sao Đỗ Mục lại nói “Gió đông cứ phụ Chu lang, một nền Đổng Tước khóa xuân hai Kiều”?

Phải nói, công trạng chủ yếu của Gia Cát Lượng trong trận chiến Xích Bích là tác thành liên minh Tôn Lưu; cống hiến chủ yếu của Gia Cát Lượng cho Lưu Bị là sách lược chính trị liên Ngô chống Tào và chia ba thiên hạ. Thực tế thì Gia Cát Lượng là nhà chính trị, nhà ngoại giao kiệt xuất, và chưa hẳn là nhà quân sự kiệt xuất. Về quân sự thì còn phải bàn. Tài quân sự của Gia Cát Lượng cũng không huyền diệu như lời đồn của hậu thế. Trong “Lời nói đầu” Tam quốc chí tuyên chú của nhà sử học, ngài Miêu Việt nói, “Trong việc chinh nam của Gia Cát Lượng, truyền thuyết thời đó đã khuếch đại mấy chỗ, như bảy lần bắt bảy lần tha Mạnh Hoạch, là không hợp lý, còn như “Người nam hết làm phản”, cũng không đúng với sự thực. Gia Cát Lượng thường ít có những chiêu hiểm, không như tác phẩm văn học và truyền thuyết dân gian đã nói. Người thích đưa ra các chiêu hiểm là Quách Gia. Đặc điểm của Gia Cát Lượng là “cẩn thận” đúng như lời tự phê bình hoặc lời bình của các sử gia. Trần Thọ nói Gia Cát Lượng “Trị rợ là sở trường, kỳ mưu là sở đoản, lo cho dân giỏi hơn mưu lược của tướng”; đây là những lời đánh giá thực sự cầu thị. Tức là, Gia Cát Lượng là Tiêu Hà, không là Trương Lương và Hàn Tín.

Nhưng đến Tam quốc diễn nghĩa thì Gia Cát Lượng đã bằng cả ba người Tiêu Hà, Trương Lương và Hàn Tín gộp lại, không chỉ bày mưu trong trướng có thể thắng lợi ngoài ngàn dặm, mà còn thần cơ diệu toán như nhà tiên tri. Bất kỳ ai, chỉ cần làm đúng “diệu kế trong cẩm nang” thì không đánh cũng thắng, không đạp cũng đổ. Các đại tướng của Lưu Bị như Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân đều như con rối trong tay Gia Cát Lượng, hiểu cũng làm, không hiểu cũng làm. Tất nhiên, như vậy là không đúng, nhưng có nguyên nhân. Nguyên nhân gì? Chúng ta sẽ nói sau.

Câu chuyện về “Cẩm nang diệu kế” là có thực, nhưng tiếc là ở chỗ Tào Tháo. Việc được ghi chép trong Tam quốc chí- Trương Liêu truyện, vào năm Kiến An thứ XX (năm 215), sau này sẽ nói tiếp. Câu chuyện về “không thành kế” có thể cũng có. Tào Tháo, Văn Sính, Triệu Vân đã từng dùng, có điều việc còn tranh luận, sau này chúng ta sẽ nói tiếp. Nhưng không có tranh luận, mọi người không nói tới, chỉ vì dân gian không thích Tào Tháo.

Đối với Tam Quốc, dân gian cũng rất quan tâm, nhiệt tình chẳng kém gì các nhà sử học. Chúng ta đều biết, trong bốn trước tác cổ điển lớn của Trung Quốc Hồng Lâu Mộng có đại vị cao nhất trong văn học lịch sử, có câu “Lúc rỗi không nói tới Hồng Lâu Mộng thì dù có đọc hết sách vở cũng coi là uổng”. Nhưng đúng như Lỗ Tấn nói: “Người dân thích nhất vẫn là Tam Quốc và Thủy Hử. Cũng tức là nói, Tam Quốc và Thủy Hử là hai cuốn sách mà trăm họ thích nhất. Thực tế thì ảnh hưởng lớn nhất đối với xã hội Trung Quốc không phải Hồng Lâu mà là Tam Quốc và Thủy Hử. Ví dụ nghề đồ tể đã tôn Trương Phi làm tổ sư, nghề dệt tôn Lưu Bị là tổ sư, nghề cướp bóc tôn Tống Giang làm tổ sư, và chưa nghe nói có nghề nào lại tôn các nhân vật trong Hồng Lâu Mộng như Giả Bảo Ngọc, Vương Hy Phượng làm tổ sư. Cho nên, hình tượng dân gian các nhân vật trong Tam Quốc cũng đáng được nghiên cứu.

Nói đến Quan Vũ

Quan Vũ có những điểm khiến người ta phải sùng kính là trọng tình trọng nghĩa. Sau khi bắt được Quan Vũ, Tào Tháo “lễ đãi rất hậu”, chính Quan Vũ cũng nói “biết là Tào công đãi tôi rất hậu”, nhưng Quan Vũ quyết không phản bội Lưu Bị, cuối cùng mới chọn cách “phải ra sức báo công rồi mới đi”. Kết quả, Tào Tháo càng thêm kính trọng (Tào Tháo trọng nghĩa), để Quan Vũ trở về doanh trại địch (về với Tiên chủ bên quân Viên). Từ đây chúng ta cũng thấy, Quan Vũ cố nhiên là tình nghĩa ngút trời, Tào Tháo được coi là nghĩa khí dũng cảm, biết tôn trọng người nghĩa khí dũng cảm. Tiếc rằng người đời chỉ nghĩ đến cái “tình của” Quan Vũ mà quên mất cái “nghĩa” của Tào Tháo. Thực không công bằng.

Dân gian sùng bái Quan vũ, nhưng về tín ngưỡng tập tục thì có phần hơi lạ. Ví như người thợ cắt tóc, tôn Quan Vũ là tổ sư, thực là khó hiểu, có bao giờ Quan Vũ là thợ cắt tóc! Và thời Đông Hán làm gì có chuyện cắt tóc. Nghĩ đi nghĩ lại, có thể vì trên tay bọn họ có dao. Có điều, trong tay Quan Vũ là để chặt đầu, không phải cắt tóc. Thời nhà Thanh, trước một hiệu cắt tóc có treo một đôi câu đối: “Hỏi thiên hạ được mấy đầu lâu. Xem lão phu có bao thủ đoạn”, thực giống như khẩu khí của Quan Vũ.

Một việc nữa cũng khá là kỳ quặc, coi Quan Vũ là thần tài, Quan Vũ là tướng quân đã trải trăm trận, coi là thần chiến còn có lý, sao lại gọi là thần tài? Đương nhiên, việc này vẫn coi là được, sau này sẽ nói tiếp. Có điều tôi nghĩ, rồi một ngày nào đó Quan Vũ sẽ biến thành thần ái tình, giúp nhiều cho hôn nhân, bởi Quan Vũ biết lựa chọn trong ái tình. Theo chú dẫn Thục ký và Hoa Dương quốc chí của Bùi Tùng Chi trong Tam quốc chí- Quan Vũ truyện, Quan Vũ từng yêu một cô gái, nhiều lần nói với Tào Tháo để cưới nàng làm vợ. Nói nhiều lần, Tháo liền “nghi người này có sắc lạ, liền triệu đến xem trước” thì quả là sắc nước hương trời, kết quả “Tháo giữ lại cho mình”, Quan Vũ buồn rầu vô hạn (lòng Vũ không yên). Nếu chuyện này là có thực, Tào Tháo quả không biết điều.

Lúc này thì chúng ta biết, trong lịch sử Tam Quốc có ba loại hình tượng: hình tượng lịch sử, hình tượng văn học và hình tượng dân gian. Chúng ta nhìn nhận thế nào đây?

Trước hết nên làm rõ “hình tượng lịch sử”, muốn thế phải đọc chính sử như Tam quốc chí. Tam quốc chí là tác phẩm của Trần Thọ. Trần Thọ người Nam Sung, Tứ Xuyên. Sau khi Tây Tấn thống nhất được năm năm (năm 285), Tam quốc chí được hoàn thành. Trần Thọ nghiêm cẩn trong truy xét, khoảng cách thời gian lại không dài, nên tin tưởng được. Có điều, chính vì thái độ nghiêm cẩn đó, Trần Thọ đã lược bỏ khá nhiều tài liệu thời đó, nên Tam quốc chí tương đối giản lược. Thế mới có sự chú thích của Bùi Tùng Chi. Bùi Tùng Chi người huyện Văn Hỷ, Sơn Tây trông thời Lưu Tống Nam triều. chừng một trăm ba mươi năm sau khi Tam quốc chí hoàn thành, Bùi Tùng Chi mới chú thích. Bùi Tùng Chi đã bổ sung một lượng lớn tài liệu, gồm những phần Trần Thọ đã lược bỏ hoặc không thấy, có phần phân tích thêm. Không bàn tới những phần chưa thể khảo chứng, chưa thể phân tích. Rõ ràng Bùi Tùng Chi là người nghiêm túc, có thể tin tưởng vào những lời chú dẫn của ông. “Chú” của Trần Thọ và “Chí” của Bùi Tùng Chi là hai căn cứ của cái gọi là “Chính thuyết”. Đương nhiên có thể tham khảo các sách sử khác, nhưng nếu có mâu thuẫn thì “vào trước là chủ” nên dựa vào “Thọ chú Bùi chí” là tốt nhất.

Có điều, “hình tượng văn học” và “hình tượng dân gian” đều không phải là không có ý nghĩa hoặc không có lý lẽ. Trên thực tế, rất nhiều người đã coi Tam Quốc, nhất là Tam quốc diễn nghĩa là sách giáo khoa. Đúng như Tôn Lê nói, “mưu sĩ lấy sách ấy làm trí khôn, tướng soái lấy sách ấy làm binh thư”, người thống trị đời Thanh coi Tam quốc diễn nghĩa là “văn kiện nội bộ, phát cho thân thích quyền quý. Trong Quản chùy biên Tiền Chung Thư cũng nhắc tới mấy việc người đời sau học “Không thành kế”, thậm chí cho “Không thành kế” là mẫu mực điển hình của “không lừa mà bị lừa”. Nói “Người không có quân thản nhiên cho người khác biết mình không bày quân, là không lừa dối; cho người khác biết thực tình để người khác không tin đó là sự thật, ấy là lừa dối”. Lờ phê (gọi tắt là Mao phê) của cha con Mao Tông Cương cũng rất có lý: “Chỉ có người thận trọng không làm việc táo bạo, cũng chỉ có người thận trọng mới làm được việc táo bạo… ngày thường Khổng Minh thận trọng, nên không làm việc táo bạo trong một lúc. Trọng Đạt không nghi ngờ Khổng Minh một lúc làm việc táo bạo, chính vì tin Khổng Minh hàng ngày rất thận trọng. “Có điều cách nói của Ngụy Hi càng có ý nghĩa: “Nếu hôm nay gặp sơn tặc xông vào cổng thành, ắt Khổng Minh đi rồi”. Rõ ràng, dù là hình tượng dân gian hay hình tượng văn học, thậm chí là râu ông nọ cắm cằm bà kia, ghép hoa chiết cành, từ không thành có, đều có thể cho người ta những bài học bổ ích. Một hình tượng phải có lý mới được hình thành, mới được lưu truyền. Điều mà chúng ta cần làm là nói rõ cái lý đó.

Ở đây có ba việc cần làm. 1. là “hoàn nguyên”, cho mọi người hay sự thật của lịch sử là gì? 2. là “so sánh ba” hình tượng đó khác nhau những gì? 3. là “phân tích”, phải làm rõ vì sao hình tượng lịch sử lại có thể biến thành hình tượng văn học và hình tượng dân gian. Chúng tôi hy vọng qua ba việc đó, chúng ta có thể hiểu được Tam Quốc.

Đó là việc làm chẳng dễ dàng gì.

Lịch sử có ba hình tượng thì đọc lịch sử cũng có ba cách. Đọc lịch sử trên lập trường của người xưa, Tiền Mục gọi là “ý kiến lịch sử”; đọc lịch sử trên lập trường ngày nay, Tiền Mục gọi là “ý kiến thời đại”; đọc lịch sử trên lập trường của mình, là “ý kiến cá nhân”. Bất kỳ ai nói về lịch sử đều phải nói tới ba loại ý kiến đó. Cuối cùng “Sông lớn chảy về đông, sóng trôi hết những nhân vật phong lưu của ngàn xưa”. Nhân vật và sự kiện có huy hoàng đến mấy, cũng chỉ lưu lại những ấn tượng mơ hồ, mặc cho người đời bình luận. Lời của Trương Thăng: “bao việc hưng phế của Lục triều, sẽ thành lời tiều ngư lúc nhàn rỗi”, Thực tình “thành lời tiều ngư lúc nhàn rỗi”, đâu chỉ có “việc hưng phế của Lục triều” mà bao gồm mọi chuyện trong lịch sử. Đúng là “một bình rượu nhạt vui lúc gặp mặt, xưa nay bao chuyện, đều thành lời đàm tiếu”.
 
Chỉnh sửa cuối:
Game luôn làm theo thứ phổ biến nhất gần gũi với đông đảo người hâm mộ. Ở đây là Tam Quốc chí của La Quán Trung 1 trong tứ đại danh tác. Đây là tác phẩm văn học phổ biến ảnh hưởng sâu rộng khắp nơi trên thê giới.Nói đến game Tam Quốc phải nhắc đến La Quán Trung.Game chứ không phải SGK lịch sử.
Không so sánh văn học với chính sử.Quan Vũ luôn được vinh danh ngưỡng mộ dựa theo hình ảnh chủ yếu của ông trong tác phẩm văn học.Văn học dĩ nhiên là không thể chính xác hoàn toàn và có nhiều chi tiết màu sắc giả tưởng tạo sự li kì không thể yêu cầu khô cứng như chính sử được.
Muốn nghiên cứu chính sử của Trung Hoa cần dựa trên chính sử,không trích dẫn các tác phẩm không chính sử. không trích dẫn các tác phẩm có yếu tố cá nhân không chính thống hay có quan hệ với nhân vật đề cập tới.VD ở đây là Trần Thọ tác phẩm thời Tùy của Trần Thọ rất thiều khách quan do có mối thù với Gia Cát Lượng và Thục. Tương tự của La Quán Trung có ưu ái cho nhà Hán theo quan điểm Nho nên tập trung cho nhà Thục.Các tác phẩm của ông trích không phải chính sử,
Đề cập đến lịch sử phải khách quan. không nên mang quan điểm cá nhân hằn học như trên.Muốn biết chính sử TQ phải biết tiếng Trung. học hiểu văn hóa con người TQ. và nền tảng Hán học uyên thâm. không nghiên cứu lịch sử qua google.Nói đến 1 nhân vật lịch sử cái gì chắc chắn hãy khẳng định cái gì là giả thuyết hay bình luận suy nghĩ thì đừng vội vàng khẳng định.Lịch sử TQ đã có nhà sử học TQ nghiên cứu, người Việt Nam ngay cả sử nước nhà còn chưa nghiên cứu rõ ràng, thì không cần dạy TQ nghiên cứu lịch sử đâu.Về nghiên cứu lịch sử họ giỏi hơn người Việt ta nhiều lắm.
 
Lại phong trào show off kiến thức à :2onion58: Game thôi, KOEI nó thích chém gì thì nó chém đó, như TQDN là của lão La thì lão thích chém thế nào thì lão chém thế đó, không thích thì khỏi chơi, khỏi đọc :1onion75: Game với tiểu thuyết là để cho người ta chơi giải trí, đọc thư giãn, đếu phải tài liệu học thuật hay nghiên cứu đăng báo kiếm giải Nobel :1onion75:
 
Riêng cái kiểu khinh người thì không bản thể nào là không nhắc đến. Tôi thực sự chưa bao giờ ưa Quan Vũ
 
1. game tên là ROMANCE of the 3 kingdoms, nên dĩ nhiên là làm theo tiểu thuyết của LQT.
2. "lịch sử" do kẻ chiến thắng viết, nên từ sử ký cho đến TQC của Trần Thọ bao nhiêu phần là theo đúng sự thật? đơn giản nhất số liệu lsử của VN và Mỹ khác nhau ntn!

bản thân mình cũng rất ghét qv. lý do vì mình thích GCL và muốn thục thống nhất tq (ngô đàn áp VN, nguỵ thì quá mạnh, dù thích tào tháo nhưng TMY và tào phi chả ưa nổi). qv chả làm đc gì toàn phá hoại, cả lão lb cũng thế.
game nó phải làm cân bằng giữa các bên, bên thục tướng ít quân ít xa xôi nên nó buff cho tướng chính cũng là chuyện thường.
qv còn là tướng đc phong hiệu nhiều nhất tq qua các triều đại (dù là phong dựa trên thực lực hay chỉ là động cơ chính trị thì vẫn là 1 nv có danh tiếng và ảnh hưởng sâu rộng)
 
Thực ra thì game nó thích thế nào thì thế đó thôi!
Chứ còn cuốn TQDN là cuốn tào lao thôi!Chỉ đọc giải trí,cơ mà trẻ thì không lên đọc!
:8onion38::8onion38::8onion38:
 
Thằng Trương Phi nó chỉ tài hoa thôi chứ khả năng lãnh đạo, điều binh kiển tướng sao bằng Quan Vũ được. Theo Tam Quốc Chí thì thằng Phi nó thich sĩ tộc, kẻ sĩ, còn ghét kẻ xuất thân không tốt nghèo hèn. Hở tí là đánh đập binh lính thuộc hạ. Thằng như thế thì lead cao gì nổi.
Quan Vũ còn được giữ Kinh Châu, còn thằng Phi nó ở đâu đâu rồi.
Lúc Lưu Bị chỉ có Quan, Trương, Triệu thì Quan Vũ luôn là người nắm quân đội. 2 thằng kia một thằng bảo tiêu, một thằng tiên phong. Nhiêu đó đủ thấy Quan Vũ có tố chất lãnh đạo quân đội cao hơn Trương Phi rồi.

- Liên minh phạt Đổng Trác, LB đang dưới trướng CCT thì đi đâu mà tham gia. Tào Tháo tài năng quân sự tốt như vậy còn thua liểng xiểng mấy lần mém chết.
- LB và Viên Thuật đánh nhau thì người cầm quân với LB là QV còn giữ nhà là TP. Thủ thành lúc nào cũng đơn giản hơn n cuối cùng thằng TP lại xích mích với Tào Báo để nó phản, mở thành cho Lữ Bố vào. Đừng nói vì thằng QV là lão nhị vì 3 thằng nó ko có kết nghĩa gì cả theo Tam Quốc Chí.
- Tào Tháo đánh Lữ Bố, LB đang là hàng tướng, mà thằng QV nó trung thành tuyệt đối với LB. LB còn ko được lãnh quân thì chỗ đâu cho thằng QV tham gia nào nhiệt.
- Sau này tái chiếm Từ Châu, LB nó chưa ổn định thế cuộc Từ Châu thì lấy đâu ra lực mà đánh với Tào Tháo.Ít ra nó vẫn còn bảo vệ được vợ con của LB.
- Trận Trường Bản nó là người được giao chỉ huy rút quân bảo toàn lực lượng cho LB thì bạn lại kêu nó ko làm được gì. Có thử hỏi tại sao ko phải Trương Phi chỉ huy rút quân còn QV đoạn hậu mà ngc lại.
- Trận Xích Bích thì cả đám LB chả thằng nào làm được trò trống gì ngoài GCL đi du thuyết Tôn Quyền ko hàng.
- Còn chặn đường gì đó thì sao bạn ko suy nghỉ Trương Phi nó giỏi thế sao nó ko được lãnh quân đi chặn đường.
- Trường Sa là quận lớn chỉ sau Nam Dương ở Kinh Châu. Nhiêu đây đủ thấy nó quan trọng rồi. Thế tại sao QV phải đi Trường Sa còn thằng Trương Phi hình như đi Linh Lăng cái xứ khỉ ho cò gáy gì đó. Tào Tháo đánh Nam Dương chết con chết tướng thì QV tuổi tí để mà đánh được Trường Sa.
- Trận Kinh Châu Tào Nhân, Từ Hoảng bị nó đánh phải cố thủ chờ Ngô móc, Vu Cấm phải hàng. Lã Mông móc lốp Giang Lăng còn Thượng Dung không gửi viện binh nên thua là chuyện đương nhiên. Có trách thì nó trách nó quá ngạo mạn ko nghe GCL hòa Ngô đánh Ngụy thôi.
Còn Trần Thọ, thằng này lúc Quan Vũ chết thì không biết ông già nó ngủ còn đái dầm hay không ấy chứ. Thằng này quan nhà Thục, sau này hàng nhà Tư Mã. Thằng này viết Tam Quốc Chí cũng là góp nhặt những mẩu truyện nhỏ được truyền lưu về các nhân vật thời trước. Thêm nữa nó làm quan nhà Tư Mã thì nó phải lấy nhà Tư Mã làm đầu. Bạn có chắc là nó sẽ viết công tâm không. Đơn giản như việc nó có tình cảm với Tấn và Thục Hán, coi khinh gọi thẳng tên Tôn Quyền thì thấy công tâm của nó rồi.
Nói luôn tướng mình thích trong Tam Quốc là Trương Liêu còn mưu sĩ mình thích là Giả Hủ để bạn khỏi nói mình thần tượng ai ai đó.
 
Chỉnh sửa cuối:
Chủ đề này ở đây 5-10 năm trước chắc sôi nổi. :2onion58:
 
Quan nhị tính tình điềm đạm, ít nói lun tỏa ra khiêm nhường , mãi tới khi lãnh kinh châu thì đảo thành kiêu ngạo
Sử đọc cho vui thui , việc hôm nay qua 2,3 ng đã thành việc khác .
Trước bên lichsuvn cũng có nhiều ông chửi GCL bất tài , ko biết có tài ko đánh với TMY toàn lấy ít đánh nhiều .
 
Quan Vũ lead cao hơn Trương Phi thì có gì khó hiểu.
Quan Vũ trước giờ được ca ngợi là con người tính cương trực, khinh trên nhường dưới. Đánh trận nào Lưu Bị cũng cân nhắc thằng nhị trước rồi mới đến thằng tam vì đơn giản Phi đánh có khôn mà ko có rắn, được vài ba tuần là mất kiên nhẫn loạn hết cả lên đánh đập quân sĩ hay tìm trò tiêu khiển.
Nếu nói vô lý Vũ lại cao hơn Trương Phi thì phải nói tới INT, từ chính sử tới tiểu thuyết Trương Phi đều thể hiện là người biết dùng mưu mẹo, thậm chí hơn khối cái lũ INT 80+ Koei cho trước giờ. Nhưng vì bản tính nóng nảy thù hằn vớ vẩn, hay rượu + thêm tướng mạo được miêu tả thô lỗ mà Phi trước giờ vẫn bị gán cái mác vũ dũng vô mưu vào mồm, INT thì lúc nào cũng hàng đội xổ, xấp xỉ = cái thằng vô học chính hiệu là Lữ Bố.

3 anh em thì Lưu Bị khôn nhất khoản giữ nhà, giữ quân nên mới là thằng anh, còn 2 thằng kia, thằng út thì chỉ nên cho đánh trận nhỏ, chứ đánh trận lớn lâu dài là dễ hỏng chuyện. Giữ nhà thì càng không, lead Phi thấp nhất là chuẩn nhất
Chú 2 thì biết giữ quân chứ ko biết giữ nhà, đáng lẽ nên cho đi theo 24/7 như thằng Triệu Vân để có gì sai bảo thì tốt hơn là giữ Kinh Châu. Quan Vũ thời đấy được ca ngợi nhờ cái tính cương trực, rắn kẻ trên mà nhường người dưới. " Chính nhân quân tử" thời đó như thế thì nhiều vô kể, nhưng vẫn được ca ngợi vì quan điểm văn hóa. Nhưng cương trực quá thì sinh ra bảo thủ, khinh trên nhường dưới thành ra bố láo nên ngoại giao Vũ ko biết, tầm nhìn xa trông rộng Vũ ko hay thì cái Kinh Châu vỡ là đúng.

Còn bảo Gia Cát Lượng không xứng đáng INT 100, gì chứ GCL mà ko xứng INT 100 thì chả có ai dc. Chính sử từ sau Lưu Bị có GCL thì mù mờ, nhiều công đánh trận vốn ko phải của GCL thì được nói tới, nhưng mà Gia Cát Lượng vẫn là quân sư có máu mặt duy nhất trong quân đội Lưu Bị từ trước thời Pháp Chính, Lưu Bị một mình cũng có thể tới được giai đoạn lấy Hán Trung định 3 thiên hạ, nhưng mà điều đó ko ai biết, chỉ biết quân sư bấy giờ của Bị là GCL, thì tất nhiên GCL có ảnh hưởng tới quyết định lúc bấy giờ. Chả phải vớ vẩn mà GCL được ca ngợi là người sáng lập và làm nhà Thục hưng thịnh, nếu ko phải thì đã bị bọn sử học Trung Quốc chửi vào mặt.
Koei dựa theo TQDN, giờ cứ lược bỏ toàn bộ các công của Khổng Minh mà chính sử có nói là ko phải và ba cái vụ hô phong hoán vũ, thì lão vẫn là nhà ngoại giao, chính trị, quân sư đánh trận không chỉ ở mức "song toàn" mà phải thuộc hàng top 1 thời đấy về mọi mặt. Nên nhớ Ngụy sau khi định được Hà Bắc là nắm được 1 nửa cái Trung Quốc rồi, đã hoàn toàn ở thế "không thể thua". Khương Tử Nha với Trương Lương đội mồ sống dậy bắt tay nhau cũng khó lấy chứ đừng nói có 1 mình anh Lượng. Chưa nói tới dàn star của Ngụy cũng nhiều, chưa đến mức superstars như Thục nhưng số lượng nó đè chất lượng nếu số lượng gấp 2-3 trong khi chất lượng cũng chả cao hơn là bao
Lần chinh phạt có cơ may lấy được đất lớn nhất là trận ra đánh với Hạ Hầu Mậu, nhưng vì Khổng Minh khôn quá mà lỡ mất cơ hội, cũng như ra đường tự nhiên thấy 1 cọc tiền để ngay ngắn ngay trước cửa nhà nào thì ai khôn cũng chần chừ tính toán chứ ko vồ vào lấy ngay cả. Khổng Minh chỉ là kẻ không ưa mạo hiểm vào cái tổ kiến lửa nên lỡ mất cơ hội nghìn năm có 1 thôi chứ ko phải lão quá ngu ko nghĩ tới.
Mà kể cả lấy được cái Trường An mà Ngô vẫn không chịu phối hợp như từ khi lập liên minh thì cũng chả làm được gì khi chưa mất Trường An là Ngụy đã chạy ra cầu xin Tư Mã Ý quay lại. Ý vào là đất vững như bàn thạch, tối ngày chết dí trong nhà lập tường đóng đinh các kiểu kiên cố với nửa cái thiên hạ thì có nghìn thằng Lữ Bố, trăm anh Hạng Vũ thì may ra phá nổi.
Ở tình thế đối đầu với 1 nước công 10 thủ 10, 2 nước kia thì công 4-5 thủ 9, mà 1 anh Lượng vẫn làm điêu đứng nước Ngụy thì còn đòi hỏi gì nữa
 
tui chỉ ko hiểu sao war con tôn thượng hương đánh ko lại lưu bị lại cao hơn chúc dung thôi :1onion75:
còn lại thì koei cũng dựa theo cảm tính, cũng như bác thôi, cãi kiểu gì giờ
 
Bác nào đánh hero mode map cuối, màn Khương Duy cầm quân đi đánh Trường An là hiểu cảm giác nhà Thục lúc ấy. Lúc đầu mà định cho quân đi đường khác là nó cho fail màn ấy ngay. Cầm quân 4 thành xung quanh Trường An đập nó thôi cũng phải canh lượt này nọ rồi. Nói chi lúc đó nhà Thục có mỗi cái Hán Trung để mò ra Trường An. Sau đấy từ Trường An đánh vào HongNong mới thảm, nó kéo quân 4 thành gần đấy đi def, đánh ko khéo là hết giờ thua ngay. Mặc dù đánh qua màn đó nhưng mãi đến tháng cuối cùng mới hoàn thành, đang suy nghĩ có nên đánh lại màn đó theo cách nhờ Ngô đánh Tào hộ ko nữa :))

Nhà Thục từ lúc mất Kinh Châu là gần như hết cửa với nhà Ngụy (đánh 1 hướng với nhà Ngụy gần như là ko thể), mà nhà Ngô thì ít phối hợp nên hơi khó.
 
MrIvmYN.jpg

Vũ cũng chỉ là hạng tầm thường. Con mẹ thằng Tần Lãng này, khiến Vũ ngày đêm thẩm du :D
 
Tên của game là Romance of three kingdoms (Tức là tam quốc diễn nghĩa), thì nó phải dựa theo tiểu thuyết của La Quán Trung, chứ không phải chính sử hay bất cứ cái gì khác. Mà đã là dựa theo LQT thì dù đúng hay sai với lịch sử thì cũng phải chấp nhận thôi.
 
Back
Top