Bóng Đá Việt Nam - Một tương lai tươi sáng

Phải nói kinh nhất vẫn là Trung đông ấy nhỉ, tụi này thuộc loại cạnh tranh khốc liệt nhất châu á, trình độ rất đồng đều chứ ko chênh lệch lớn như Đông Á hay ĐNA, yếu như lebanon với oman đôi khi vẫn có thể cho tụi mạnh nhất ĐNA như thái malaysi sấp mặt dễ dàng
Để chứng minh là trong tương lai bóng đá Trung Đông sẽ đi xuống, tạo điều kiện cho VN và các thằng ĐNÁ khác, cứ coi thành tích trung bình của họ ờ Asian Cup trong quá khứ so với hiện nay:

Ả Rập Saudi:
  • thập niên 80: vô địch
  • thập niên 90: hạng 2
  • Thập niên 2010: vòng bảng
Iran:
  • Thập niên 70: vô địch
  • Thập niên 80: hạng 3
  • Thập niên 90: hạng 4
  • Thập niên 2010: hạng 6
Qatar:
  • Thập niên 80: hạng 6
  • Thập niên 90: hạng 9
  • Thập niên 2010: hạng 12
Rõ ràng tụi nó khởi điểm cao hơn nhưng càng ngày càng dậm chân hoặc đi xuống
 
lần đàu tiên luôn !!!
26993465_1870789916287464_6928451454640879624_n.jpg
 
Dù biết chơi ở trận Chung kết đã là một câu chuyện cổ tích của bóng đá Việt Nam vốn chịu quá đủ cay đắng, uất hận suốt 10 năm...

Dù biết chỉ nhìn các cầu thủ chiến đấu như các chiến binh ở 3 trận liên tiếp chúng ta xuất phát dưới vị thế "cửa tử" đã là hạnh phúc...

Nhưng cảm giác đau đớn này là sao? Đã tự dặn với lòng là cửa thua quá cao, đối thủ quá mạnh... Nhưng tại sao khi chứng kiến các chàng trai thi đấu quả cảm như vậy, chúng tôi đã hạnh phúc đến thế? Tại sao bất ngờ chúng tôi cảm thấy muốn hy vọng đến thế, dù biết cảm giác thất vọng khi đã hy vọng đau đớn hơn rất nhiều? Do ngọn lửa từ các em đã lan sang người hâm mộ lúc nào không hay? Sau cùng, chính ngọn lửa ấy SUÝT NỮA đã thiêu tan băng tuyết lạnh nơi sân đấu xa xôi.

Có người bảo Sài Gòn mưa to cho người hâm mộ, nhưng đâu lạnh giá bằng cơn mưa tuyết các em đã chống chọi, chưa đến một nửa...

Bóng đá, thật kỳ lạ...
1f61f.png

Mnsd mắc dại và cục súc nhất box cũng có lúc văn chương tuôn trào như này sao :4cool_oh:
 
Hiệp 2 cầu thủ mình chạy ko nổi luôn mặt sân thì khỏi nói nên hạng 2 mình thấy quá ok
 
Ok, vn đã thua sau 120 phút khổ chiến với uzebekistan. Nhưng mình không quá buồn, tất nhiên mình buồn vì VN thua, nhưng mình ko quá buồn vì với những j lứa cầu thủ này đã thể hiện thì tương lai VN vẫn cực kỳ sáng lạnng.

Chúng ta đc thấy 1 dàn cầu thủ cực kỳ bản lĩnh, đá sòng phằng với uzebekistan sau 120 phút, đội bóng đã "dễ dàng" loại hàn quốc với nhật bản. Và 2 quốc gia này chẳng ai dám bảo họ là 2 quốc gia "cùi bắp", tất cả vẫn kính nể họ, vẫn tìm cách "giải thích" vì sao họ bị loại.

Và đó là lý do mình ko quá buồn. VN tuy thua nhưng đó là cái thua của tình huống, của..... "xui xẻo" chứ đó ko phải là thua vì kém hơn, thua tâm phục khẩu phục! Năm nay ta đã vào top 2 của Asian, vậy thì ko có j phải thất vọng, phải lo lắng, mà cứ hy vọng (chứ ko phải ảo mộng) ngày VN đc bước lên sân chơi WC!!!
 
giờ lo đến Asiad là vừa , Vn mình hết bất ngời nên chắc khó đá hơn nhiều
 
Sân như cc + bọn Uzbe trâu quá nên ộp pa Hàn tung hết bài tẩy các loại vào cũng ko ăn thua, khổ thật
 
Tạm quên đi để chờ đón lễ mừng công ngày mai đi anh em, nhớ hồi AFF 2008 vô địch mà còn không hoành tráng bằng lần này :))
 
Dù biết chơi ở trận Chung kết đã là một câu chuyện cổ tích của bóng đá Việt Nam vốn chịu quá đủ cay đắng, uất hận suốt 10 năm...

Dù biết chỉ nhìn các cầu thủ chiến đấu như các chiến binh ở 3 trận liên tiếp chúng ta xuất phát dưới vị thế "cửa tử" đã là hạnh phúc...

Nhưng cảm giác đau đớn này là sao? Đã tự dặn với lòng là cửa thua quá cao, đối thủ quá mạnh... Nhưng tại sao khi chứng kiến các chàng trai thi đấu quả cảm như vậy, chúng tôi đã hạnh phúc đến thế? Tại sao bất ngờ chúng tôi cảm thấy muốn hy vọng đến thế, dù biết cảm giác thất vọng khi đã hy vọng đau đớn hơn rất nhiều? Do ngọn lửa từ các em đã lan sang người hâm mộ lúc nào không hay? Sau cùng, chính ngọn lửa ấy SUÝT NỮA đã thiêu tan băng tuyết lạnh nơi sân đấu xa xôi.

Có người bảo Sài Gòn mưa to cho người hâm mộ, nhưng đâu lạnh giá bằng cơn mưa tuyết các em đã chống chọi, chưa đến một nửa...

Bóng đá, thật kỳ lạ...
1f61f.png
Xin copy nhé
 
giờ lo đến Asiad là vừa , Vn mình hết bất ngời nên chắc khó đá hơn nhiều

Khó đá là cái chắc, nhưng hết bất ngờ thì ko hẳn, nếu ko VN đã thua sau khi đánh bại Úc chứ ko cần đợi tới CK rồi mới thua Uzb.Syria rồi Iraq, Qatar, thậm chí là Uzb đều lường trước đc đá với VN sẽ ko dễ nhưng rốt cục ko thằng nào win đc trong 90 phút :))
 
Trận đấu đã hết mấy tiếng rồi mà vẫn đờ người. Nhưng thôi viết mấy câu cuối thế này thôi. Đi ngủ, mai còn phải dậy sớm.

Người nước ngoài cứ suốt ngày hỏi sao Việt Nam ta đội U23 thắng lại ăn mừng dữ thế. Xin trả lời là, chính bời vì đám này là U23, nên chúng ta mới có thể mơ mộng là chúng sẽ là lứa cầu thủ đầu tiên đánh dấu bóng đá Việt Nam trở mình.

Đây không phải chỉ may mắn nhất thời như cái hồi 2007 mình vượt qua vòng bảng Asian Cup do được làm chủ nhà. Sự thật từ lứa U19 HAGL năm 2014, chắc là lần đầu tiên mà chúng ta vào vòng bảng đá AFC Cup không phải chỉ để đi cọ xát, học hỏi. 2016 lần đầu tiên lứa U23 được dự U23 AFC Cup mặc dù thua cả 3 trận vòng bảng. Cùng 2016, U19 lần đầu tiên ta vào bán kết một giải châu lục, U19 AFC Cup . Lứa ấy năm sau đi dự World Cup U20 2017, cũng là lần đầu tiên một đội tuyển VN không những dự WC mà còn kiểm được điểm.

Đến 2018 hai thế hệ U19 trước đã góp tay giúp U23 VN lần đầu bước vào một trận CK cấp châu lục. Làm ngây ngất người hâm mộ

Không ai ở đây có thể biết chắc lứa U23 này sẽ đi xa hay không. Tuy nhiên không có nước nào, đội trẻ suốt ngày bị loại vòng gửi xe, mà đội tuyển quốc gia lại luôn vô địch cấp châu lục cả. Giải U23 AFC 2018 đã hết, nhưng câu chuyện bóng đá Việt Nam trên đấu trường châu lục (có thể) chỉ mới hết chương đầu. Và chúng ta hãy mong là chính những cầu thủ đã khóc hôm nay sẽ là những người viết tiếp những chương kế...
 
Chỉnh sửa cuối:
Vẫn cay khoái lạc song châu quá các bác ạ, đkm để ra đá pen thì giờ có khi vô địch rồi. Giờ biết đến bao giờ mới đc đá 1 trận chung kết châu lục nữa
 
^2 Lúc mà các đội của ta là khách thường xuyên của các vòng loại trực tiếp châu Á thì không những vào chung kết mà vô địch luôn cũng có cửa.
 
Back
Top