- 22/3/09
- 1,151
- 1,373
- Banned
- #14,781
Dù biết chơi ở trận Chung kết đã là một câu chuyện cổ tích của bóng đá Việt Nam vốn chịu quá đủ cay đắng, uất hận suốt 10 năm...
Dù biết chỉ nhìn các cầu thủ chiến đấu như các chiến binh ở 3 trận liên tiếp chúng ta xuất phát dưới vị thế "cửa tử" đã là hạnh phúc...
Nhưng cảm giác đau đớn này là sao? Đã tự dặn với lòng là cửa thua quá cao, đối thủ quá mạnh... Nhưng tại sao khi chứng kiến các chàng trai thi đấu quả cảm như vậy, chúng tôi đã hạnh phúc đến thế? Tại sao bất ngờ chúng tôi cảm thấy muốn hy vọng đến thế, dù biết cảm giác thất vọng khi đã hy vọng đau đớn hơn rất nhiều? Do ngọn lửa từ các em đã lan sang người hâm mộ lúc nào không hay? Sau cùng, chính ngọn lửa ấy SUÝT NỮA đã thiêu tan băng tuyết lạnh nơi sân đấu xa xôi.
Có người bảo Sài Gòn mưa to cho người hâm mộ, nhưng đâu lạnh giá bằng cơn mưa tuyết các em đã chống chọi, chưa đến một nửa...
Bóng đá, thật kỳ lạ...![]()
Mnsd mắc dại và cục súc nhất box cũng có lúc văn chương tuôn trào như này sao







