shindo_hikaru_vn
Donkey Kong
- 14/4/04
- 328
- 3
Chapter 16 : Đúng hay sai ?
Cái sa mạc Saucer này, gió và cát. Vâng, như tôi đã nói. Nhưng nếu ta ở phía trên, tức là ở khu giải trí, nó thật là đẹp. Hãy nhìn qua các ô của kính, chúng ta dễ dàng nhận thấy những cơn gió nhè nhẹ mang theo bụi cát, nó trôi nổi từ bên này sang bên kia, rồi lại bỗng chỗ tan biến vào hư vô. Một luồng ánh sáng dịu nhẹ tỏa rực rỡ, đánh bóng nền cát trắng, biến nó thành một màu vàng óng ả. Chúng ta nên ngắm nhìn nó sau khi đã thỏa chí vui thích với các trò chơi, nó sẽ đem lại cho chúng ta sự thư giãn tự nhiên, để bắt đầu những cuộc chơi mới. Còn khi ta ở đây, ngay trong lòng sa mạc này. Cái sa mạc Saucer chết tiệt này thật là khủng khiếp. Những "cơn gió nhẹ" có khả năng cuốn đi những thứ nó nhìn thấy trên đường đi, làm rối tung vạn vật. Biết tất cả thành màu xám, trộn lẫn màu vàng của cát. Cái nắng "dịu nhẹ" ấy khiến cho con người ta phải phát hoảng lên với cái nóng lên đến 50 độ. Năm này qua năm khác, không lúc nào người ta dám mơ tưởng đến những hạt mưa, một thứ quá xa xỉ, quá viển vông, kể cả trong giấc ngủ. Và bây giờ, ở trong lòng cái sa mạc Saucer này, có một đám người đang loay hoay tìm một con đường, một con đường để đến được nơi ở của Dyne. Người mà Barret muốn tìm, muốn gặp cho bằng được. Không biết từ lúc nào, Cloud đã lại đi cùng Tifa, Aeris, Yuffie, Barret. Nhưng tất nhiên hắn không hề để ý đến bọn họ, và bọn họ cũng không muốn nhìn thấy hắn. Hắn đi với RedXIII, đâu có đi với ai khác ?
Nhưng sự thật không thể chối bỏ rằng hắn đang thấy nhớ Aeris ghê gớm. Thà rằng hắn không gặp lại nàng thì thôi, thà rằng nàng cứ đến thẳng trước mắt hắn mà nói hắn là thằng vô lại. Thà rằng hắn chưa bao giờ gặp nàng ở cái nhà thờ đầy những bông hoa hồng ấy, thà rằng hắn đừng có làm cái chuyện điên rồ... Thà như thế hắn còn thấy dễ chịu hơn là giờ đây, hắn đang nhìn thấy Aeris trước mặt mà hắn không thể đủ can đảm để nhìn thẳng vào đôi mắt màu ngọc biết của nàng. Hắn thèm được nàng chỉ đạo như lần nào ở Wall Market, hắn thèm được ngồi tâm sự với nàng như hồi nào ở sector 6...Hắn muốn vậy đấy, nhưng hắn không thể. Hắn biết hắn phải làm gì...và hắn nên tránh xa Aeris thì hơn. Nhưng... Ôi, đôi mắt xanh thăm thẳm ấy sao mà day dứt mãi không yên, tại sao hắn vẫn muốn nhìn vào đó mà nói lời xin lỗi, rằng tất cả những chuyện xảy ra chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ mà khi tỉnh dậy người ta sẽ chẳng còn nhớ gì hết. Suy ra cho cùng thì hắn đã làm đúng hay sai ?
- Mày thật là hèn Cloud ạ !
- Tao không phải là thằng hèn !
- Vậy mày đã làm gì với Aeris ? Với một cô gái có một tâm hồn thuần khiết là vậy ?
- Tao...
- Tao đã nói rồi, mày chỉ là một thằng hèn thôi, mày không dám đối mặt với một sự thật rằng mày đã yêu Aeris rồi...
- Mày nói láo !
- Tao mà nói láo ư ? Tao hiểu những điều mày hiểu, tao biết những gì mày nghĩ. Mày làm sao dấu tao được ?
- Tao...tao sợ lắm. Tao sợ...
- Mày sợ mày sẽ không thể nào chở che được cho cô ấy nếu cô ấy đi với mày trên con đường mày đã chọn ?
- Mày biết rồi mà...
- Hãy tỉnh lại đi Cloud ! Mày đang lãng phí thời gian đấy biết không ? Mày sẽ phải ân hận vì điều mày đang làm. Tao đã nhìn thấy rồi ! Cloud, hãy nghe trái tim mày mách bảo. Thời gian sẽ trôi đi và mày sẽ không thể nào níu kéo nó lại, không thể nào...
Cloud như chợt bừng tỉnh, hắn cảm thấy hắn vừa mới nói chuyện với một ai đó, một ai đó... Và người đó chẳng phải ai khác mà chính là trái tim của hắn đang tự mách bảo hắn đó sao ? Cái ý thức đã được hắn đem đi cất dấu không biết ở đâu giờ lại hiện về rõ mồn một như những ngày nào cách đây đã rất lâu. Hắn cũng là con người, một con người theo đúng nghĩa của nó, một con người khao khát hạnh phúc, khao khát yêu thương. Cái ý thức đó trỗi dậy mãnh liệt trong hắn. Ôi, hắn thèm được làm hòa với mọi người bao nhiêu, hắn cảm thấy sợ hãi khi những ánh mắt khi nhìn vào hắn với một sự khinh bỉ, và vì hắn không đáng bị như vậy. Nhưng giờ đây, trái tim hắn khó có thể thay đổi một sự thật rằng nó đã quá lạnh giá. Và những điều hắn làm chẳng cần ai quan tâm. Hắn chấp nhận điều đó. Và hắn bỗng lẩm nhẩm một mình : “Tao biết tao phải làm gì.”
Trời đã dần hoàng hôn, những ánh nắng chiều muộn mằn còn cố chút níu kéo lại với những bãi cát. Không gian trở nên xa vắng, màu vàng của cát nay trở thành một màu xám, đây đó loang lổ những vệt nắng trải dài tạo cho con người ta một cảm giác rợn người. Đám người giờ đã rất mệt mỏi, khuôn mặt họ nói lên tất cả. Nhưng không một ai kêu ca một câu, không ai nói một lời. Họ đang bước những bước đi dù có là vô vọng, thì họ vẫn cứ đi. Vì Barret. Hẳn là ai cũng muốn biết rõ người đàn ông tên Dyne kia là ai, và là người như thế nào với Barret. Qua thái độ của Barret, chắc hẳ n Dyne không phải người thường. Nhưng họ chỉ biết đi mà thôi. Cuối cùng thì cũng đã có một tiếng nói cát lên phá tan sự yên lặng đáng sợ :
- Barret à ! Tôi nghĩ dù sao thì chúng tôi cũng nên được biết rằng Dyne có quan hệ thế nào với anh ? - Đó là Tifa, một con người khó có thể chịu được sự yên lặng.
- Đúng vậy, và đó là điều mà chắc hẳn mọi người ai cũng muốn biết. Anh nên cho chúng tôi hiểu rõ vấn đề, tôi thấy rằng tâm trangh anh không được tốt. Hãy nói ra và anh sẽ thất nhẹ nhõm hơn. – Red tán đồng.
- Tất nhiên...Tôi rất cảm ơn các bạn đã theo tôi đến đây, và các bạn có quyền được biết những gì các bạn muốn . Đó là một ký ức đau buồn mà tôi không muốn nhớ lại...
Mọi con mắt đều đổ dồn vào Barret. Chậm rãi, Barret tiếp :
- Chuyện xảy ra cách đây chừng 5 năm rồi...lúc đó Avalanche mới được thành lập. Dyne là trưởng nhóm, tôi là phó. thời kỳ đó Avalanche còn rất mới mẻ, ít người biết đến. Thành viên trong tổ chức chỉ có 5 người. Nhưng Shinra đã đánh hơi thấy sự nguy hiểm sẽ xảy ra trong nay mai. Và bọn chúng đã không khó khăn gì để tìm ra nơi ẩn náu của chúng tôi. Lúc đó ở ngay đây, North Corel này. Tôi không thể nào quên được hôm đó, một buổi chiều đầy mây và bầu trời xám xịt. Bọn quân đội Shinra đã đánh tận đến trung tâm chỉ huy, mỗi người chạy một hướng. Tôi và Dyne đã chọn con đường đi qua cây cầu để đến Costa Del Sol lánh nạn. Vì biết chúng tôi là những người cấm đầu cho nên bọn chúng không bắn rát, chỉ được lệnh bắt sống. Phải vất vả lắm bọn tôi mới đến được cây cầu. Nhưng...Dyne đã dính một viên dạn vào chân, bọn chúng giờ đã nhìn thấy chúng tôi. Tôi đã cố gắn bắn trả và cõng anh ấy đi tiếp. Ngay lúc nguy cấp này, Dyne đã nhìn tôi bằng một ánh mắt mà anh mắt ấy dường như vẫn ám ảnh tôi đến bây giờ. Một ánh mắt đầy cương quyết và gần như ra lệnh, và anh ấy nói rằng tôi hãy bỏ anh ấy xuống, và chạy thoát đi. Rằng anh sẽ không sao đau, bọn Shinra sẽ còn khối việc phải làm, và Avalanche do tôi chỉ huy sẽ cứu anh một cách nhanh chóng. Tôi đã nó rằng tôi sẽ thao anh đến cùng. nhưng Dyne đã quát lên mà rằng tôi là một thằng hèn nhát, rằng Avalanche chẳng lẽ sẽ chết trong tay tôi sao ? Mọi tâm huyết rồi sẽ đổ xuống sông xuông biển hết hay sao ? Và trong cái giây đó, tôi cảm thấy mọi thứ như dông cứng lại thời gianm không gian, tôi, Dyne, quân Shinra. Và trong cái giấy đáng nguyền rủa ấy, tôi đã bỏ Dyne lại và chạy một mình. Trong đầu tôi đã nghĩ rằng tôi và anh em Avalanche sẽ sớm cứu Dyne, nhanh thôi. Nhưng không ! Đúng vào cái lúc đội quân Shinra tràn tới, Dyne đã tự nhảy xuống cái hố đen thăm thẳm đó. Tim tôi như ngừng đập, nhưng tôi vẫn phải chạy, tôi cố nuốc nước mắt. Tôi biết rằng vì tôi mà anh ấy làm vậy. Anh ấy không muốn làm gánh nặng cho tôi. Tôi biết vậy, nhưng tôi vẫn không thể quên được mình đã bỏ Dyne lại như thế nào, tôi đã...
- Có lẽ vậy là đủ rồi, Barret. Chúng tôi đã hiểu rõ rồi. Nào, chúng ta cùng tìm Dyne ! – Red chặn ngang Barret lại. Nó hiểu lúc nào cần nghe và lúc nào không cần. Barret đã quá xúc động.
Câu chuyện của Barret đưa mọi người vào những ý nghĩ miên man. bọn họ biết rằng Barret hiện giờ rất khổ tâm. Nhưng thực ra suy cho cùng thì Barret cũng chưa hẳn đã là sai. Việc bỏ Dyne lại cũng có cái lý của nó. Thà hy sinh một người còn hơn Avachanche tan tành. Nhưng mọi thứ sẽ không làm Barret day dứt vậy nếu Dyne không nhảy xuống thung lũng kia và chết là chắc chắn. Đúng ! Cuộc đời sẽ đẹp hơn rất nhiều khi cái chữ “nếu” kia không có mặt. Suy cho cùng thì Barret đúng hay tại Dyne sai ?
Trời đã tối hẳn, sa mạc Saucer về đêm có vẻ hiền dịu đi nhiều. Có lẽ bóng tối đã che mờ đi tất cả sự sợ hãi của con người. Đám người vẫn lầm lũi bước đi, vẫn dùng mọi giác quan để cố gắn tìm ra manh mối dù là nhỏ nhất. Trầm ngâm, Barret lên tiếng :
- Tôi biết mọi người đã rất mỏi mệt. Mọi người hãy về đi, cứ theo hướng dẫn của các cột chỉ đường. Còn tôi, tôi sẽ đi tìm Dyne một mình. Tôi rất cảm ơn các bạn. Nhưng có lẽ đây là nhiệm vụ của tôi. Các bạn không cần vì tôi...
- Không ! Chúng ta sẽ đi cùng nhau ! Chúng ta là bạn, Barret à, anh nhớ chứ ? Chúng ta là bạn ! - Aeris cứng rắn.
Tifa hấp tấp nói :
- Đúng vậy, chúng tôi sẽ theo anh đến cùng. Một mình anh làm sao tìm kiếm được gì ở cái sa mạc này ?
- SUỴT ! YÊN NÀO ! – Cloud gầm gừ, ngón tay trỏ chỉ lên miệng.
RedXIII tiến đến gần Cloud và hỏi ?
- Gì vậy, Cloud ?
- Tôi nghe thấy tiếng súng, gần đây thôi, nhưng là súng giàm thanh. Chậc ! Cả một đạo quân, theo tôi !
Cloud thì thào rồi chạy như bay về phái hắn ta cho là có động tĩnh. Những dôi chân rã rời giờ bỗng nhanh nhẹn là thường, tức tốc bám theo Cloud. Đi được khổng nửa cây số, rõ ràng là có tiếng súng thật. Giờ thì ai cũng nghe thấy. Barret vừa mừng lại vừa lo. Mừng vì giờ đây đã có một cái gì đó đang diễn ra, có thể là Dyne lắm chứ ! Nhưng nếu là Dyne thì thật đáng lo. Có lẽ anh ta đang bị vây khốn. Răng nghiến chặt, Barret lên lại đạn cho khẩu Assault Gun.
Màn đêm tĩnh lặng như được xé toạc ra bởi những âm thanh chát chúa. Giờ thì quân đội Shinra, dễ có đến hơn hai chục đứa đã sử dụng tới vũ khí hạng nặng. Hàng chục kểu súng phóng tên lửa Bazoka tầm thấp đang bắn phá vào một bãi rác sắt thép. Một bãi rác ngổn ngang xác xe hơi đủ mọi chủng loại, kích cỡ. Có lẽ bọn này còn e dè gì đó nên mới bắn lung tung vậy. Ngay lúc đó, một lưỡi kiếm thật ngọt quét qua cổ họng ba tên phía bên ngoài cùng bên trái. Bọn chúng chưa kịp phản ứng gì thì bốn cú đấm và năm cú quét đã cho bốn tên ngoài cùng bên phải đo ván. Bọn còn lại dáo dác như ong vỡ tổ, loạn xạ tìm kẻ ra tay thì tiếp tục là những móng vuốt sắc nhọn đã để lại dấu trên ngực vài đứa. Một đường quét của Boomerang đủ để loại gần hết đám giữa. Xen vào đó là một loạt đạn làm nhiệm vụ cuối cùng, kết kiễu những kẻ còn sống sót. Và giờ, dẫm qua ngổn ngang những xác người, trước mắt là một con đường nhỏ, tối tăm, mịt mờ được tạo ra giữa hai chồng xe hơi cao ngút. Mọi người đưa mắt nhìn nhau như còn suy nghĩ điều gì đó thì Cloud đã bước lên phía trước : “Theo tôi !”
Con đường mòn sâu thăm thẳm, luồn lách qua những hàng xe được soi sáng một cách lờ mờ bởi ánh trăng vằng vặc càng kiến người ta rùng mình. Cloud bình tĩnh dùng viên Fire lắp vào lưỡi kiếm, bùng cháy soi rọi một góc. Cứ thế, hắn lầm lũi bước đi. Tất cả mọi người men theo Cloud, tinh thần căng thẳng. Giờ ngó qua khuôn mặt Cloud, mới rõ ai là kẻ gan dạ. Khuôn mặt hắn thì vẫn thế, vẫn lạnh lùng và không chút biểu cảm. Nhưng giờ, khuôn mặt ấy bống hấp dẫn lạ thường. Phải là một kẻ có trái tim sắt và một lá gan bằng thép mới còn bình tĩnh như vậy. Aeris sốt ruột nhìn Cloud, nàng vẫn còn giận hắn lắm, nhưng giờ đã nguôi ngoai nhiều. Thay vào đó là sự lo lắng, sự cảm phục, sự ngưỡi mộ, và cả một tình yêu thật nhỏ đã nhen nhóm từ lâu. Nàng muốn sống cạnh Cloud, một chiến binh dũng cảm, với mái tóc vàng không hiểu làm thế nào mà xếp được thành từng lớp. Một con người có cá tính khá lập dị nhưng luôn hoàn thành công việc ở mức cao. Aeris đã chán ngấy cái cuộc sống chỉ có hoa làm bạn. Nàng muốn những bông hoa ấy sẽ bay theo nàng đi bất kỳ nơi đâu trên thế giới, khmá phá những điều thú vị, dấn thân vào các cuộc phiêu lưu mạo hiểm. và tất cả những điều đó chỉ thực sự trỗi dậy khi nàng gặp Cloud. Cloud đã làm nàng thay đổ nhiều, và nàng ước muốn cứ được đi theo Cloud mãi thế này để được ngắm nhìn cái khuôn mặt lạnh lùng mà yêu thương, ít nói nhưng tràn đầy trìu mến, hay chỉ là nàng đang tưởng tượng ra như vậy ?
Ánh lửa bỗng vụt tắt, liền ngay sau đó là hàng loạt những âm thanh đinh tai nhức óc vang lên.
- Chuyện gì vậy ?
- Gì thế ?
- Tiếng động gì vậy ?
RedXIII bình tĩnh trả lời :
- Tôi đoán là mọi việc bắt đầu rồi đây. Chắc Cloud đang dùng viên Barrie mà chúng tôi mới mua được ở North Corel.
- Đi...nhanh nào... - Hơi thở Cloud gấp gáp.
Theo sau Cloud, cả bọn cùng nhất loạt chạy về phái trước, nơi tiếng súng dồn dập và ánh sáng liên tục chớp tắt. Không khí càng lúc càng nóng lên theo từng bước chân. Hàng loạt đầu đạn hạng nặng đâm sầm vào lớp hào quang chắn phái trước Cloud, tung tóe ra hàng triệu mảnh nhỏ, văng lọpp bộp vào các xác xe hơi hai bên. Rõ ràng là Cloud đang chế ngự rất tốt, và không ai bị thương gì. Cuối cùng, con đường cũng đã tới điểm cuối, Cloud hét lên một tiếng chói tai, đâm mạnh thanh Buster xuống đất. Từ dọc sống lưng thanh kiếm, mặt đất được mở một rãnh sâu đem theo những tia sét tích tụ, đâm sầm vào vách, bức tường sắt thép đổ sụp, từng mảng sắt thép chịu sự tác động của dòng điện nảy lên rồi bay đi tứ tung. Một khoảng trống được giải tỏa sau đường kiếm, và ngồi đó, một người đàn ông với khẩu Rocket Punch trên tay đã vỡ vụn, chảy xì xèo dưới mặt đất. Mặt ông ta cúi gằm, không chút cử động. Ánh sáng dần được thắp lên sau khi RedXIII trao cho Aeris, Yuffie hai viên Fire để lắp vào thanh Guard Stick của Aeris và chiếc Boomerang của Yuffie. Như đã nhận ra, Barret lao thẳng tới bên người đàn ông, mà thổn thức “Dyne, cuối cùng thì tôi cũng đã tìm thấy anh.”
Người đàn ông từ từ ngước mắt lên nhìn, rồi mỉm cười, một nụ cười trông thật tội nghiệp trên một khuôn mặt gầy gò, xương xẩu.
- Barret , anh đó ư ?
- Đúng ! Tôi đây, Barret đây ! Tôi đã tìm được anh rồi ! Không ngờ anh còn sống, tôi đã nghĩ rằng anh đã... – Barret trở nên gấp gáp.
- Rất...tiếc... – Dyne chưa kịp nói hết câu đã thổ ngay ra một bụm máu, rồi cơ thể trở nên mềm nhũn, cả cơ thể Dyne đã dựa hẳn vào Barret – tôi...chắc không qua...nổi...
- AERIS ! Cô có thể làm gì đó đi chứ ? – Barret gào lên
Aeris vội chạy đến, cô từ từ lật tấm áo Dyne lên, nơi máu đã thấm ướt sũng, chảy tong tỏng xuống dưới mặt đất.
- Thật kinh khủng...Aeris run rẩy.
Ngay trên ngực Dyne, một nhát kiếm sau hoắm đã đâm xuyên qua cơ thể, từ đó máu tươi ồ ạt xối xả. RedXIII từ từ quan sát, rồi bằng giọng ảm đạm, nó nói :
- Không thể rồi, với vết thương như vậy thì không còn cách nào. Barret , hãy nói điều gì đó với Dyne đi, kẻo muộn.
- Dyne...tôi...tôi muốn xin lỗi anh, tôi lẽ ra không thể bỏ anh lại, tôi...tôi an hận lắm... – Barret rưng rưng nước mắt.
Dyne cố vớt vát hơi thở :
- Anh...vẫn còn nhớ sao... ? Tôi...thì tôi quên rồi...
- Không ! Không phút nào tôi quên ! Tôi đã sai rôi, tôi đã sai rồi... – Barret ôm chặt lấy Dyne, nước mắt giàn giụa.
- Hực... – Dyne lại phun ra máu, anh ta có vẻ không còn cố được – Không...không...sai, quên đi...chẳng có gì sai...hết, anh đã đúng...tôi cũng đúng...nghe...tôi đi..., tôi đã bao giờ nói sai...
Sau cấu này, Dyne đổ ngục xuống, cơ thể không chút phản ứng. Barret chỉ còn biết ôm chặt người bạn lại rồi lẩm bẩm, mà có lẽ cũng chẳng cần ai nghe, rất khẽ : “Cuối cùng thì tôi đã đúng, hay anh đã sai ?”
Rồi bỗng sực nhớ ra điều gì, Barret xông thẳng tới Cloud. Lúc này Cloud, một tay chống kiếm, một tay giơ ra phía trước, hai chân khụy xuống, hắn ta đã kiệt sức sau khi đã dùng hết sức mình tạo lớp lá chắn và tung ra chiêu Blade Beam. Mặt hắn tái nhợt, cơ thể run rẩy, hắn không còn sức chiến đấu, hắn chỉ còn biết nhắm mắt lại. May sao, đúng lúc đó, Red đã kịp thời lao đến như tên bắn, cản cú đánh dữ dội của Barret. Nó gìm Barret lại :
- Bình tĩnh, Barret ! Không phải do Cloud làm !
Barret lùi lại hai bước, chỉ về phía Dyne :
- Vậy ai ? ai dùng kiếm ? Bọn Shinra dùng kiếm hả ?
- Để tôi...xem... - Cloud từ từ đứng dậy, hắn liêu xiêu đi về phía xác Dyne. Mọi người cũng chỉ còn biết mặc hắn. Lật ngửa Dyne lên, một nhát kiếm sắc ngọt, nhọn hoắt, một đường kiếm hoàn hảo đến từng milimét. Xung quanh vết đâm, da thịt không hề bị tổn thương, phổi không hề bị kéo rách ra ngoài. Ngửa mặt lên trời, Cloud buông mấy tiếng rồi đổ sụp xuống. “MA...SA...MU...NE”.
Chắc hẳn không ai là không biết nó, thanh kiếm đã đi cùng với tên tuổi của chiến binh Shinra vĩ đại nhất.
- Dyne à, chúng ta cùng về Midgar nhé, anh có nhớ Midgar không ?Anh có nhớ những ngày tháng chúng ta bên nhau không ? Anh có nhớ Marlene không ? Có lẽ nó vẫn còn nhớ anh đấy. Anh có còn nhớ khu ổ chuột không ? Sector 6, 7, 8...Ôi, tôi không thể nhớ được tôi đã gặp anh ở Sector nào. Anh còn nhớ Biggs, Jessie, Wedge không ? À, có lẽ bây giờ anh đã gặp lại họ rồi...Chúng ta sẽ cùng về Midgar, anh đồng ý không...
anh shindo, anh đúng là người rất thuyệt nha
(chỉ những người có tâm hồn rộng mở óc tưởng tượng phong phú và là người lãng mạng mới cảm nhạn hết được va viết được tiểu thuyêt FF7 hay như thế:'> )


em học vấn vốn ít ỏi mới học tiếng việt được mấy tháng nên còn chưa nắm được hết:'> , chính tả vẫn còn nhiều chỗ sai sót như trẻ con nên mọi người thông cảm cho em nhé
lại càng ko zám cà khịa ai đâu ::( anh tha em đi