lioleo
Youtube Master Race
- 7/8/06
- 81
- 0
Xem (và đọc nữa) TLBB nhiều người thích Tiêu Phong nhưng Q không thích. Kim Dung dựng lên hình ảnh của Tiêu Phong chứa đựng quá nhiều lý tưởng, có phần nào đấy … không thật. Không thích Vương Ngữ Yên vì quá nhu mì. Thích A Tử hơn vì A Tử ngây thơ, sống động và rất mực chân tình.
Nhiều người không ưa A Tử vì cho rằng nàng quá độc ác: Chặt đứt gân mạch Mã Phu Nhân, bỏ kiến lên người bà ta; Cột dây vào cổ Du Thản Chi, biến hắn thành Diều người, kéo lê trên sa mạc cát, sai người chụp mặt nạ sắt nóng lên đầu hắn. Nàng coi tính mạng những người xung quanh không khác gì ngọn cỏ, muốn giết thì giết. Như thế chẳng phải độc ác sao?
Có thật thế không, có thật là A Tử độc ác ? Có thể nào trách A Tử ? Nàng lớn lên trong một môi trường đầy rẫy những kẻ vong ân bội nghĩa, bề ngoài thơn thớt nói cười mà trong thì ngấm ngầm tranh đoạt, muốn tồn tại, chỉ có thể bằng sự ranh mãnh, xảo quyệt. Sự tàn ác ấy đã trở thành một phần trong bản năng sinh tồn của nàng. Nàng ác một cách ngây thơ, ác mà không biết rằng mình ác, vì đâu có ai thật sự yêu thương nàng,chỉ cho nàng rằng nàng đang sai?
Mẹ nàng ư ? Bao nhiêu năm xa cách, tính cách đã hình thành đâu thể một sớm một chiều mà thay đổi được? Huống chi Nguyễn Tinh Trúc thương nàng lưu lạc thật nhưng còn mải lo giữ chân Đoàn Chính Thuần, thời gian đâu mà bảo ban nàng.
A Châu ư? Chẳng phải trước khi chết nàng ta vẫn còn dặn Tiêu Phong hãy chăm sóc cho A Tử sao ? Nếu thật sự A Châu thương A Tử tới thế đã chẳng dùng cái chết của mình để hóa giải quan hệ giữa Đoàn Chính Thuần và Tiêu Phong, rõ ràng trước sau vẫn đặt Tiêu Phong lên trên A Tử.
Hay là Du Thản Chi ? Lại càng không phải. Có người bảo Du Thản Chi yêu A Tử nhưng Q không thấy thế. Tình cảm mà hắn dành cho nàng, bất quá, cũng chỉ giống như sự thờ phụng đối với một điều cao sang không với tới được. Giống như một con chó trung thành, bất chấp tổn thương vẫn muốn ở cạnh chủ. Liệu có thể nào thay đổi được nàng ? Liệu có xứng đáng để yêu nàng ?
Người có khả năng thay đổi được A Tử nhất chính là Tiêu Phong. Nhưng trước sau Tiêu Phong không hề để tâm tới nàng, cũng là vì lời hứa với A Châu mà chăm sóc cho nàng. Vả lại, Tiêu Phong có quá nhiều chuyện lớn lao, đâu có thời gian quan tâm uốn nắn cho A Tử ?
Những người gần gũi với A Tử nhất còn như vậy, nói chi tới kẻ khác. Thực tế là A Tử không có nổi một người thực sự yêu thương, chỉ bảo cho nàng. Có gì ngạc nhiên khi nàng cư xử với người xung quanh cũng đúng như thế ? Có thể nào trách nếu nàng lấy tính mạng của người khác ra làm trò vui, căn bản không hề cảm thấy nó xấu chút nào. Về điểm này, A Tử thực sự là đáng thương hơn là đáng trách
Nhiều người không ưa A Tử vì cho rằng nàng quá độc ác: Chặt đứt gân mạch Mã Phu Nhân, bỏ kiến lên người bà ta; Cột dây vào cổ Du Thản Chi, biến hắn thành Diều người, kéo lê trên sa mạc cát, sai người chụp mặt nạ sắt nóng lên đầu hắn. Nàng coi tính mạng những người xung quanh không khác gì ngọn cỏ, muốn giết thì giết. Như thế chẳng phải độc ác sao?
Có thật thế không, có thật là A Tử độc ác ? Có thể nào trách A Tử ? Nàng lớn lên trong một môi trường đầy rẫy những kẻ vong ân bội nghĩa, bề ngoài thơn thớt nói cười mà trong thì ngấm ngầm tranh đoạt, muốn tồn tại, chỉ có thể bằng sự ranh mãnh, xảo quyệt. Sự tàn ác ấy đã trở thành một phần trong bản năng sinh tồn của nàng. Nàng ác một cách ngây thơ, ác mà không biết rằng mình ác, vì đâu có ai thật sự yêu thương nàng,chỉ cho nàng rằng nàng đang sai?
Mẹ nàng ư ? Bao nhiêu năm xa cách, tính cách đã hình thành đâu thể một sớm một chiều mà thay đổi được? Huống chi Nguyễn Tinh Trúc thương nàng lưu lạc thật nhưng còn mải lo giữ chân Đoàn Chính Thuần, thời gian đâu mà bảo ban nàng.
A Châu ư? Chẳng phải trước khi chết nàng ta vẫn còn dặn Tiêu Phong hãy chăm sóc cho A Tử sao ? Nếu thật sự A Châu thương A Tử tới thế đã chẳng dùng cái chết của mình để hóa giải quan hệ giữa Đoàn Chính Thuần và Tiêu Phong, rõ ràng trước sau vẫn đặt Tiêu Phong lên trên A Tử.
Hay là Du Thản Chi ? Lại càng không phải. Có người bảo Du Thản Chi yêu A Tử nhưng Q không thấy thế. Tình cảm mà hắn dành cho nàng, bất quá, cũng chỉ giống như sự thờ phụng đối với một điều cao sang không với tới được. Giống như một con chó trung thành, bất chấp tổn thương vẫn muốn ở cạnh chủ. Liệu có thể nào thay đổi được nàng ? Liệu có xứng đáng để yêu nàng ?
Người có khả năng thay đổi được A Tử nhất chính là Tiêu Phong. Nhưng trước sau Tiêu Phong không hề để tâm tới nàng, cũng là vì lời hứa với A Châu mà chăm sóc cho nàng. Vả lại, Tiêu Phong có quá nhiều chuyện lớn lao, đâu có thời gian quan tâm uốn nắn cho A Tử ?
Những người gần gũi với A Tử nhất còn như vậy, nói chi tới kẻ khác. Thực tế là A Tử không có nổi một người thực sự yêu thương, chỉ bảo cho nàng. Có gì ngạc nhiên khi nàng cư xử với người xung quanh cũng đúng như thế ? Có thể nào trách nếu nàng lấy tính mạng của người khác ra làm trò vui, căn bản không hề cảm thấy nó xấu chút nào. Về điểm này, A Tử thực sự là đáng thương hơn là đáng trách
Còn đoạn sau đang modify tiếp về tình yêu của A Tử với Tiêu Phong
), bên cạnh có 1 Ngữ Yên xinh như hoa, giỏi như Tử Phòng lại còn AChâu trí tuệ đầy mình nữa chứ, làm ta cứ ao ao ước ước mãi ko thôi. Ấy thế mà hắn lại ko cần, ko thèm, xem họ chỉ như vật trang sức bên người hắn thôi. Vì sao lại thế, để ta phân tích 1 chút nào:
). Để rồi từ đó 1 cậu bé từ nhỏ đã dc cha tiêm nhiễm vào đầu những ảo vọng phục quốc, 1 cậu bé có cốt cách thanh kì khôi ngô tuấn tú lại ko có dc 1 tuổi thơ hạnh phúc, để rồi trong trái tim của cậu giấc mộng đế vương đã choán sạch chỗ, nên tình yêu không còn chỗ đứng. Mọi người có thể thầm tiếc và thầm trách vì sao MDPhục lại hững hờ vô tâm với người con gái dung nhan tuyệt tục như Vương Ngữ Yên, nhưng dù sao đó cũng là phong cách thường tình của những người muốn dựng nên nghiệp bá ở phương Đông. Người phương Đông thường cho rằng người đàn bà đẹp luôn luôn là chướng ngại cho khách anh hùng trên đường dựng nên nghiệp lớn. “ Nhi nữ tình trường, anh hùng khí đoản”. Tình cảm quyến luyến của người con gái dễ làm chí khí anh hùng sút giảm. Vừa là một vị vua đa tình lại vừa là một thiên tài quân sự thì cổ kim họa chăng chỉ có Napoléon, và trong văn học họa chăng chỉ có Từ Hải!
, tranh giành với Đoàn công tử bột và Hư Trúc khù khờ. Rồi ước vọng trở thành lao động đường phố mã Tây Hạ cũng không thành. Mộ Dung Phục bắt đầu cơn khốn quẫn. Ku cậu không hiểu rằng một trái tim không còn biết yêu thương sẽ biến thành ngôi nhà lý tưởng cho quỷ dữ( ngày đó hắn gặp phải ta thì đâu đến nỗi này, chẹp).

, nhân vật nữ thì Hoàng Dung và Triệu Mẫn ấy bảo đảm ăn điểm cao, nam thì Doãn Chí Bình nhé 
