bạn nói đúng rồi, tớ hiểu điều bạn nói, nhưng bạn ơi làm sao điều khiển nổi trái tim vậy bạn? Tớ đã trao đi nhưng ko được nhận lại, có những lúc tớ đau nhiều, là 1 thằng boy mà đến nỗi ko cầm nối nước mắt, nhưng ko khóc thì sẽ đau, đau đớn, đó có phải là cái giá phải trả ko? Ko hiểu j` cả, ko hiểu sẽ đi về đâu.
Tớ đã tự an ủi là ko cần nhận, tớ sẽ chờ được nhưng có những lúc cái sự tủi thân lên đến đỉnh điểm, dù ko phải 1 người quá yếu đuối nhưng cũng ko tự chủ được.
Rối loạn vì nhiều thứ, nhưng thật ko may là mình vẫn còn tỉnh táo, để cảm nhận được nỗi đau..................
Nước mắt rơi, cho dù ai đó ko thick mình như thế, hãy kệ mình, ko muốn phải giả dối, đau thì khóc, như 1 đứa trẻ con cũng được, ko muốn nghĩ j` nữa.
Những nỗi đau giống như những vết sẹo, nó còn đó và ko mất đi...